Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gió Xuân Rực Cháy – Chương 89: Hỗn chiến, bỏ tiền thuê người lấy mạng anh

Gió Xuân Rực Cháy

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Có lẽ vì sắp chia ly, cả đêm ấy là một đêm cuồng nhiệt. Lâm Sơ Thịnh chiều chuộng anh hết mực, cơ thể cô như cánh bèo trôi nổi, chìm đắm trong cơn sóng tình triền miên...

Sáng sớm, khi trời còn chưa tỏ.

Tiếng còi xe vọng lại từ con đường bên ngoài khách sạn đánh thức Lâm Sơ Thịnh.

Cô vô thức đưa tay sờ sang khoảng trống bên cạnh. Lạnh lẽo.

Cô biết Quý Bắc Chu phải đáp chuyến bay sớm, anh không muốn cô tiễn. Lâm Sơ Thịnh đã cố gắng thức, nhưng cuối cùng vẫn chìm vào giấc ngủ.

Cô nhích người, vùi mình vào nơi anh vừa nằm, dường như vẫn còn vương lại hơi ấm và mùi hương quen thuộc.

Nỗi nhớ trào dâng, sống mũi cô cay xè khiến không thể nào ngủ lại được nữa.

*

Lúc Lâm Sơ Thịnh tỉnh dậy cũng là Quý Bắc Chu vừa mới rời đi. Cả đêm anh không ngủ, ôm cô gái trong lòng ngắm nhìn đến tận nửa đêm. Lúc này, anh đang đứng trước cửa khách sạn hút thuốc, còn cùng ông chủ nán lại nói vài câu.

Chuyến bay rời Bắc Kinh lúc 6 giờ 30 phút sáng, quá cảnh tại Vân Nam, rồi đến đi thêm một chuyến nữa mới đến thành phố xa xôi nơi biên giới vào giữa trưa.

Đoàn làm phim của đài truyền hình mong muốn điều tra bí mật về thị trường buôn bán ngà voi và sừng tê giác. Thay vì đi máy bay nhỏ thẳng đến khu bảo tồn, họ quyết định dừng chân tại một thị trấn gần đó.

Trên đường đi, Hắc Tử đã trao đổi với đoàn làm phim của đài truyền hình, Quý Bắc Chu lo ngại việc hình ảnh thật bị lộ lúc này sẽ gây ra rắc rối.

Trước kia Quý Bắc Chu luôn từ chối phỏng vấn, thế nên phía đài truyền hình lại cho rằng đây chỉ là cái cớ.

Thảo nào, người trong khu bảo tồn đều bảo vị Đội trưởng Quý này tính tình lập dị, khó gần.

Xuống máy bay, đoàn người chuyển sang xe địa hình để tiếp tục hành trình. Thái độ của họ đối với Quý Bắc Chu chẳng mấy thiện cảm, thậm chí còn không muốn đi cùng anh.

Hai nhóm người tách nhau đi trên hai chiếc xe.

*

Xe vừa tiến vào thị trấn nhỏ, từ xa đã thấy những ngôi nhà xập xệ, tiêu điều.

Họ định lái xe vượt qua thị trấn thì một đám trẻ con ùa ra, vây quanh chiếc xe, áp sát vào cửa kính. Khuôn mặt lấm lem, gầy gò, nhưng đôi mắt lại sáng rực, nhìn chằm chằm vào những người trong xe như thể đang nhìn con mồi mà chúng đã chờ đợi bấy lâu.

“Đội... Đội trưởng Lý, chúng... chúng muốn gì vậy?” Một số người trong đoàn làm phim của đài truyền hình chưa từng chứng kiến cảnh này nên không khỏi hoảng sợ.

Hắc Tử nhún vai, thờ ơ nói: “Không sao đâu, dân nghèo ở đây thôi, chắc chỉ xin chút đồ ăn.”

Đoàn làm phim của đài truyền hình muốn dừng lại quay chụp vài tư liệu, nhưng Quý Bắc Chu kiên quyết từ chối.

“Đội trưởng Quý, chúng tôi chỉ chụp vài tấm ảnh thôi, sẽ không làm mất nhiều thời gian đâu.” Ngô Giang nhíu mày, tỏ vẻ bất mãn.

“Lên xe ngay!”

Đối diện với thái độ kiên quyết của Quý Bắc Chu, Ngô Giang giận tím mặt, nhưng cũng đành bất lực. Dù sao thì thế giới này đâu phải nơi nào cũng an toàn như ở nhà.

Nếu chỉ có vài người trong đoàn làm phim, họ tuyệt nhiên không dám nán lại. Họ cần Quý Bắc Chu và những người đi cùng anh bảo vệ.

Không còn cách nào khác, Ngô Giang đành bảo mọi người chia sẻ chút đồ ăn cho đám trẻ con đang vây quanh xe.

“Tôi khuyên ông tốt nhất đừng cho chúng ăn.” Quý Bắc Chu nhíu mày cảnh báo.

Ngô Giang lúc này bụng vẫn rất ấm ức nên không muốn nghe lời anh.

Ai ngờ vừa phát một ít đồ ăn, họ lại thu hút thêm vô số người, cả đàn ông lẫn phụ nữ chen chúc vây quanh xe đòi lấy đồ ăn. Ngô Giang bắt đầu hoảng hốt. May thay Hắc Tử kịp quát lớn, bảo ông lên xe. Mọi người vội vàng leo lên xe, chuẩn bị rời đi.

Nhưng đột nhiên có một đám người ùa ra, bao vây chiếc xe khiến nó không thể nhúc nhích. Chiếc xe bị xô đẩy rung lắc dữ dội.

Đoàn làm phim kinh hoàng trước cảnh tượng này, nhưng chỉ một lát sau…

“Bùm!” Lốp xe nổ tung!

Tiếp theo là tiếng “đoàng!” chát chúa của súng. Kính chắn gió bị đạn bắn trúng, ngay lập tức xuất hiện những vết rạn hình mạng nhện.

Đám đông xung quanh lập tức tản ra, để lộ hai chiếc xe đang đậu phía sau!

“Lái xe, đi mau!” Quý Bắc Chu gầm lên.

Nhưng chiếc xe chở đoàn làm phim phía sau vẫn đứng im, tất cả mọi người đều hoảng loạn tột độ.

Họ co rúm người lại, chỉ ước có thể chui xuống gầm ghế trốn. Hắc Tử lái xe được vài mét thì phát hiện chiếc xe phía sau vẫn bất động, cậu đấm mạnh vào vô lăng, chửi thề:

“Khốn kiếp, sao còn chưa đi! Chắc chắn là sợ đến đần người rồi.”

“Để em xuống xem.” Vu Bôn vừa định mở cửa xe, liền bị Quý Bắc Chu ngăn lại. “Đội trưởng?”

“Tôi đi.” Quý Bắc Chu đã rút khẩu súng ngắn từ dưới ghế ra, đẩy cửa bước xuống, “Các cậu đi trước, gặp nhau ở phía trước.”

“Đội…” Hắc Tử còn muốn nói gì đó, Quý Bắc Chu đã nhảy khỏi xe.

Vừa xuất hiện, tiếng súng liên tiếp vang lên. Quý Bắc Chu lao ra, chẳng khác nào một tấm bia sống.

Hắc Tử tức giận chửi thầm vài câu, nhưng không dám trái lệnh. Đó là điều tối kỵ trong quân đội.

Quý Bắc Chu đã ra lệnh, họ chỉ có thể rời đi trước. Đối phương đã phục kích sẵn, ai ở lại cũng khó toàn mạng.

Hắc Tử nghiến răng lái xe đi tiếp. Vu Bôn hạ cửa kính xuống, cố gắng yểm trợ cho Quý Bắc Chu, nhưng hiệu quả không đáng kể.

Quý Bắc Chu hành động nhanh như cắt, chẳng mấy chốc đã tiếp cận được chiếc xe. Đạn găm vào thân xe làm kính xe vỡ vụn, những tiếng thét thất thanh vang lên từ bên trong. Anh giật mạnh cửa xe, kéo tài xế sang ghế phụ lái.

Chỉ trong tích tắc, một viên đạn sượt qua mu bàn tay anh, máu tuôn ra.

Anh lập tức quay đầu, bắn trả về phía phát ra tiếng súng. Lập tức, một tiếng kêu thảm thiết vang lên, chắc chắn đã có kẻ trúng đạn.

Quý Bắc Chu định bóp cò lần nữa thì bắt gặp một bóng hình quen thuộc.

Người đó đứng trên nóc một tòa nhà trong khu ổ chuột, đeo mặt nạ thông khí, chỉ để lộ đôi mắt – mà đôi mắt ấy là đôi mắt mà anh không thể nào quên.

Lạnh lùng, vô cảm.

Hắn nở một nụ cười quái dị với Quý Bắc Chu, tay lăm lăm khẩu súng như đang đùa giỡn với con mồi, nhìn đám người họ chạy tán loạn.

Quý Bắc Chu chồm người lên xe, kính chắn gió vỡ vụn, những mảnh thủy tinh găm vào mu bàn tay, cơn đau nhói buốt.

“Đội trưởng Quý... Đội trưởng Quý...” Tiếng ai đó gào đến lạc cả giọng, cả xe náo loạn, ai nấy đều hoảng hốt tột độ.

“Ngồi yên! Tất cả ngồi yên!” Quý Bắc Chu gằn giọng, một tay giữ chặt khẩu súng, tay kia vặn chìa khóa khởi động. Chiếc xe rồ máy, lao vút đi.

Nhưng lốp xe đã bị bắn thủng. Dưới tốc độ cao, chiếc xe chao đảo dữ dội.

“Đoàng! Đoàng! Đoàng!” Tiếng súng nổ liên hồi, tiếng la hét xé toạc không gian chật hẹp.

Chiếc xe điên cuồng lạng lách trong khu ổ chuột, xóc nảy đến mức tưởng chừng như người ở trong muốn văng ra ngoài. Mãi đến khi thoát khỏi vòng vây, chạy được vài cây số, mọi người vẫn chưa hoàn hồn. Khung cảnh trong xe chẳng khác nào một bãi chiến trường. May mắn không ai trúng đạn, nhưng ai nấy đều mình mẩy trầy xước vì những mảnh kính vỡ găm vào da thịt.

Trên đường đi, Hắc Tử và Vu Bôn đã tóm được một tên. Khi hai bên hội hợp lại, cả hai đang túm cổ áo gã đó, ánh mắt lạnh băng:

“Ai phái mày đến?”

Ngôn ngữ bất đồng, gã lại ngoan cố không khai, cuộc thẩm vấn rơi vào bế tắc.

“Đừng ép hắn nữa, tôi biết là ai rồi.” Quý Bắc Chu khẽ nhíu mày.

“Ai cơ?” Hắc Tử cau có hỏi.

“Diều Hâu.”

“Chết tiệt!” Hắc Tử nghiến răng, cơn giận bùng nổ.

*

Đến thành phố lớn gần nhất, cả đoàn người vào bệnh viện để xử lý vết thương.

Cảnh sát địa phương cũng nhanh chóng có mặt để thu thập thông tin. Dưới sự thẩm vấn, tên bị bắt mới chịu khai ra sự thật.

Lần trước, cuộc vây quét phối hợp giữa khu bảo tồn và cảnh sát đã phá tan sào huyệt của Diều Hâu. Cộng thêm hai lần trước đó Quý Bắc Chu ra tay khiến hắn ta chịu tổn thất nặng nề, buộc hắn đành phải lặn mất tăm, yên ắng một thời gian.

Thậm chí có người còn đồn rằng hắn đã chết trong trận hỗn chiến lần đó.

Nhưng Quý Bắc Chu luôn có linh cảm rằng hắn ta vẫn còn sống.

Gần đây có tin đồn Diều Hâu đang ráo riết chiêu mộ lực lượng, thậm chí còn tuyên bố...

Sẽ trả giá thật cao để lấy mạng Quý Bắc Chu!

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Trông rất quen, hóa ra là mối tình đầu của em trai
Chương 2: Cầm tay mà lòng chợt ngứa ngáy
Chương 3: Ngồi cạnh, sự chủ động nhiệt tình của anh
Chương 4: Tình báo gã đàn ông thối tha quý bắc chu
Chương 5: Lén lút tán tỉnh
Chương 6: Chị dâu? lòng như lửa đốt
Chương 7: Yêu đương, có muốn cùng anh không?
Chương 8: Đỏ mặt, chỉ là bạn bè bình thường
Chương 9: Bối rối
Chương 10: Bồn chồn, cái gọi là chị dâu như mẹ
Chương 11: Vân nam, đội trưởng nhớ con gái nhà người ta rồi
Chương 12: Gặp lại
Chương 13: Tim đập nhanh
Chương 14: Đồng hành
Chương 15: Tai nóng, tắm cũng chạm mặt
Chương 16: Bỏ chạy
Chương 17: Đến gần, em nỡ để tôi đi sao?
Chương 18: Cai thuốc lá, lấy về là được lời
Chương 19: Sợ hãi
Chương 20: Lũ săn bắn trái phép toàn là những kẻ liều mạng
Chương 21: Nỗi khiếp sợ còn đó
Chương 22: Lả lơi
Chương 23: Thân mật
Chương 24: Quá đỗi ngọt ngào
Chương 25: Nắm tay
Chương 26: Ngọt ngào, không thể chống đỡ
Chương 27: Quá xảo trá
Chương 28: Bực bội
Chương 29: Gặp phải rắn
Chương 30: Chụp ảnh chung, tuổi trẻ tràn đầy khí huyết
Chương 31: Đều nói em là vợ tôi
Chương 32: Châm thuốc, anh tắm, cô canh chừng
Chương 33: Tạm biệt
Chương 34: Không thể kiềm chế
Chương 35: Đút cho ăn
Chương 36: Đêm giao thừa
Chương 37: Quỷ sứ
Chương 38: Tán tỉnh công khai
Chương 39: Miệng lưỡi độc địa
Chương 40: Tỏ tình
Chương 41: Nổi trận lôi đình
Chương 42: Xót xa một bó hồng diễm lệ
Chương 43: Vào nhà, ở lại nhà cô
Chương 44: Lấy lòng
Chương 45: Nụ hôn đầu
Chương 46: Hội đồng thẩm vấn
Chương 47: Nguời nhà
Chương 48: Thân mật
Chương 49: Ngôi sao
Chương 50: Khác phái
Chương 51: Phản công, anh thích tôi đến mức nào?
Chương 52: Chụp trộm
Chương 53: Ngà voi
Chương 54: Tiếng súng, Quý bắc chu bị thương?
Chương 55: Hôn trộm
Chương 56: Giúp một tay
Chương 57:  Xác định tình cảm: Thịnh Thịnh, ở bên anh nhé
Chương 58: Mong ngóng
Chương 59: Hẹn hò
Chương 60: Ngọt ngào, đến gió cũng như thoảng hương đường
Chương 61: Đắc ý
Chương 62: Ngọt quá
Chương 63: Oan gia
Chương 64: Động lòng, ngày càng yêu em
Chương 65: Chia xa, tình huống khẩn cấp bất ngờ
Chương 66: Cuộc tập kích và sự hung hãn của bọn săn trộm
Chương 67: Khoe khoang, nhóm chat dành riêng cho người nhà
Chương 68: Khó xử
Chương 69: Vả mặt, cô em gái lâm đầy mưu mẹo
Chương 70: Không trùng hợp, tôi là anh trai ruột của nó
Chương 71: Thú nhận
Chương 72: Đào hố, cuộc đời đã đạt đến đỉnh cao
Chương 73: Gặp mặt
Chương 74: Sụp đổ, tình đầu biến thành chị dâu
Chương 75: Tự kỷ
Chương 76: Tai nóng bừng, lại bị anh bắc trêu ghẹo
Chương 77: Mẹ chẳng thương, vợ chẳng yêu
Chương 78: Tới thăm hỏi
Chương 79: Xin lỗi
Chương 80: Du ngoạn
Chương 81: Kích thích
Chương 82: Cầu hôn? anh như gió xuân rực lửa
Chương 83: Điên cuồng, khom lưng “bắt nạt” cô
Chương 84: Nhà họ quý
Chương 85: Xuân ấm áp, vạn vật rục rịch hồi sinh
Chương 86: Khiêu khích, bước chân mềm nhũn
Chương 87: Tình thú, dồn nén gần ba mươi năm
Chương 88: Trước khi chia xa, lửa bùng cháy lan cả đồng nội
Chương 89: Hỗn chiến, bỏ tiền thuê người lấy mạng anh
Chương 90: Dịu dàng
Chương 91: Sự dịu dàng mãnh liệt thường nhật của anh
Chương 92: Tin vui
Chương 93: Sập bẫy, trở thành con mồi
Chương 94: Giao chiến
Chương 95: Trở về
Chương 96: Hy sinh, chuẩn bị sẵn tinh thần đối mặt với cái chết
Chương 97: Cô nói: em muốn đến bên anh
Chương 98: Động tĩnh lớn? tôi đã kiềm chế lắm rồi
Chương 99: Còn nhìn nữa, e rằng anh sẽ không kìm lòng được
Chương 100: Kết truyện: Mong vạn vật đều được dịu dàng

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gió Xuân Rực Cháy
Chương 89: Hỗn chiến, bỏ tiền thuê người lấy mạng anh

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 89: Hỗn chiến, bỏ tiền thuê người lấy mạng anh
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ