Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giả Yêu Làm Thật – Chương 46

Giả Yêu Làm Thật

Tác giả: Thánh Yêu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhà hàng Italy ở sau

phố nổi tiếng trong thị trấn Nghênh An, phong cách ưu nhã mà lại nồng

đậm phong tình nước khác, các bàn ăn không thể nói là chật ních nhưng

những người đã từng tới nơi này thì tuyệt đối sẽ đến lần thứ hai.

Hoàn cảnh giống như con người luôn luôn có chỗ độc đáo riêng.

Minh Thành Hữu đã đặt chỗ trước từ sáng, toàn bộ không gian trong phòng đều

thông thoáng, chỉ vẻn vẹn có vài cây trụ mang kiến trúc La Mã.

Phó Nhiễm thích vị trí gần cửa sổ, xuyên cửa sổ rất lớn có thể thấy vô vàn tuyết trắng t//i

Cô chống tay nâng cằm lên, đang thấy buồn chán tự nhiên nghe được một

tiếng đàn dương cầm giống như tên bắn truyền đến, cô theo âm thanh nhìn

lại, thấy trên khoảng không không có tường ngăn cách trên lầu hai có đặt một chiếc Piano màu đen, một người đàn ông cùng một cô gái đang ngồi kề bên nhau.

Phím màu trắng tinh khiết cùng chí âm màu đen có thể hợp nhau như thế lại càng tăng thêm sức mạnh.

Phó Nhiễm dần dần ngồi thẳng lưng lên, thấy tay trái cô gái cùng tay phải

người đàn ông phối hợp rất nhịp nhàng, làn điệu đang mượt mà toát ra từ

đầu ngón tay hai người truyền đến. Trước lúc tiết tấu thong thả trượt

ra, Phó Nhiễm nhận ra đây là một khúc Giống như tình yêu của Tiêu Á

Hiên.

Giai điệu có nỗi buồn bã không rõ, ngược gió tràn ngập cả

nhà hàng, rất nhiều người dừng động tác trong tay, tĩnh tâm thưởng thức.

Khúc nhạc kết thúc, nghe vẫn cảm thấy chưa thỏa mãn.

Người đàn ông dắt cô gái đứng dậy, hai người bước xuống theo cầu thang hình

tròn, lúc này Phó Nhiễm mới nhìn thấy rõ ràng mặt hai người.

Gương mặt, thân hình người đàn ông dáng vẻ gợi cảm, tóc ngắn màu đen gọn

gàng, đầu lông mày sắc bén giấu vào trong lọn tóc, cô gái để tóc dài xõa sau lưng, làn da trắng nõn, dáng người thật là đẹp, vừa nhìn đã thấy

thật hoàn mỹ.

Trùng hợp là vị trí của bọn họ ở ngay bên cạnh.

Lúc ngồi xuống, ánh mắt người đàn ông chú ý tới Phó Nhiễm, tầm mắt đưa tới

gần như bình tĩnh, sau đó nhìn thấy Minh Thành Hữu, khẽ giơ tay có ý chỉ ly rượu bên cạnh.

Minh Thành Hữu cũng nhấp nhẹ ngụm rượu đáp lễ. Phó Nhiễm hạ thấp giọng hỏi.

"Anh biết"Không tính là biết."

Phó Nhiễm nhìn về phía bên cạnh, trông thấy người đàn ông đó đem cắt nhỏ

miếng bò bí-tết đưa cho cô gái, tự đáy lòng cô thấy thật hâm mộ.

"Xem đi, người đàn ông đó thật tốt."

Khoảng cách cô gái đưa tay ra, vòng tay bạch kim ở cổ tay phải trượt xuống,

bởi vì khoảng cách rất gần nên Phó Nhiễm nhìn thấy rõ ràng một vết sẹo

xấu xí dữ tợn kéo dài hết phần cổ tay cô ấy.

Ánh mắt khó nén được giật mình, lúng túng sợ bắt gặp, cô nâng ly rượu bên cạnh lên uống một hớp.

"Tôn, anh biết bọn họ sao?"

Cô gái ngồi cạnh cũng hỏi một câu giống nhau.

"Em đã quên, có một lần ở trên đường thiếu chút nữa hắn đụng vào chúng ta, em đã không nói bộ dạng hắn đẹp mắt phải không?"

Duật Tôn khẽ nhấp môi mỏng.

"Ở thị trấn Nghênh An người nào lại không biết rõ Minh Tam thiếu? Về sau, sẽ luôn có cơ hội giao thiệp."

Mạch Sênh Tiêu câu hiểu câu không gật đầu, từ trước đến nay cô rất ít trông nom chuyện của hắn.

"Cuối cùng cũng xem đủ rồi, em nhìn người ta cũng thật chăm chú."

Phó Nhiễm quay lại nói hắn một câu.

"Trai tài gái sắc ai lại không muốn xem?"

"Em ăn à?"

Sắc n

Duật Tôn cùng Mạch Sênh Tiêu rời khỏi nhà hàng trước, Phó Nhiễm lơ đãng nhắc tới.

"Anh biết đánh đàn sao?"

Minh Thành Hữu lười biếng dựa lưng về phía sau.

"Vậy thì có cái gì khó? Em không biết sao?"

Phó Nhiễm thành thật đáp lại.

"Em không biết."

Ở Vưu gia hai mươi năm, đừng nói là được học Piano mà ngay cả muốn tới gần để sờ một chút cũng là xa xỉ.

"Em xem vừa nãy hai người họ đánh đàn hay thật, nhất định là từ nhỏ đã bắt

đầu học tập, em không thấy anh chơi đàn bao giờ, anh chơi tới cấp mấy

rồi?"

Tự nhiên Phó Nhiễm tìm đề tài tán gẫu, Minh Thành Hữu lại vô tình lảng tránh.

"Đại ca biết rõ em biết khiêu vũ phải không?"

Hắn đột nhiên chuyển đề tài nói chuyện đến Minh Tranh. Kiểu này thì tính tư duy của một người bình thường đúng là khó đuổi kịp, Phó Nhiễm không vui để dao nĩa trong tay xuống.

"Anh muốn nói cái gì?"

"Chỉ

là đột nhiên anh nghĩ đến lời nói của anh ta trong đêm khiêu vũ đó,

người này chuyện gì cũng biết, làm cho người ta đoán không ra."

Phó Nhiễm có cảm giác cuống họng hơi nhột, có thể do nguyên nhân là nơi này để nhiệt độ quá cao.

"Anh không thích anh ấy là

"Vậy em thích Vưu Ứng Nhụy?"

Thần sắc Minh Thành Hữu lạnh nhạt mà nghiêm túc nhìn về phía cô, tim Phó Nhiễm cứng lại, cũng không muốn nghe đến cái tên này.

"Anh ấy cùng cô ta không giống nhau."

"Như thế nào mà không giống nhau? Hắn là con ngoài giá thú, lại công khai

xuất hiện ở trước mặt chúng ta, anh còn phải gọi một tiếng đại ca với

hắn? Thật sự là nực cười!"

Thường ngày hẳn là hắn giấu giếm tâm

tư rất tốt, Phó Nhiễm cũng chưa bao giờ thấy ở trước mặt Minh Tranh hắn

có lời nói gì quá khích, cô duỗi tay ra nắm chặt bàn tay Minh Thành Hữu.

"Được rồi, chúng ta không nói tới chuyện này nữa."

Tâm tình Minh Thành Hữu rất nhanh khôi phục lại như cũ, hắn cũng nắm tay Phó Nhiễm, đề tài này quá nhạy cảm.

Dùng bữa ăn xong, Phó Nhiễm đứng ở cửa chờ Minh Thành Hữu tính tiền, mới quá hai tiếng mà đưa mắt nhìn mặt đất đã kết thành từng lớp băng mỏng manh

màu trắng. Minh Thành Hữu bước đến bên cạnh cô, giúp cô khép chặt khăn

quàng cổ lại sau đó ôm bả vai Phó Nhiễm đi lên phía trước.

Động tác này bây giờ đã tự nhiên vô cùng.

Bọn họ đi đường dành riêng cho người đi bộ chọn quà cho người lớn hai bên

gia đình, lúc trở về đến xe nhìn thời gian đã là 10 giờ.

Xe đi qua đầu phố, Phó Nhiễm vội vàng hô dừng xe.

Hạ cửa xe xuống, bên ngoài có một quán nhỏ bán khoai nướng. Phó Nhiễm đẩy

tay đang Minh Thành Hữu đưa tiền tới, cô chọn củ khoai lang lớn nhất,

sau khi dùng giấy dầu màu vàng nâu bao trùm kín đáo đưa cho Minh Thành

Hữu.

"Đây là quà Giáng Sinh cho anh."

"Cái gì? Em cũng tặng quà?"

"Không có câu nói quà nhẹ nhưng tình nặng sao?"

"Em làm việc buôn bán, không phải là tên gian thương thì khẳng định là lãng phí nhân tài."

Phó Nhiễm không so đo chút nào, dù sao người đàn ông này lời nói ác độc,

bản lãnh nghe lời trước sau như một. Luôn là không có độc nhất, chỉ có

độc hơn.

Hệ thống sưởi trên xe vừa đủ, trong không gian rộng rãi

vốn là mùi nước hoa nhẹ hoàn toàn bị hương vị khoai nướng che lấp. Minh

Thành Hữu đem một nửa phần khoai lang đưa cho Phó Nhiễm.

"Mau ăn đi, ăn xong về nhà."

Lần đầu tiên hắn nếm thử, ăn một miếng, phát hiện cũng không thấy ghét.

Ít nhất nó không giống bề ngoài khó coi như vậy. Hơn nữa Minh Thành Hữu

vẫn sẽ luôn nhớ rõ, món quà đặc biệt mà Phó Nhiễm tặng là nửa củ khoai

nướng, hay là bán còn dư lại.

Trở lại Tôn Vân Thủ Phủ, Tiêu quản

gia chờ ở phòng khách như thường lệ, Phó Nhiễm cùng Minh Thành Hữu đem

từng món quà mang vào. Tất nhiên là Tiêu quản gia cũng có phần.

Ở góc phòng khách bày một chiếc Piano, chỉ là chưa thấy ai chơi đàn bao

giờ. Phó Nhiễm cao hứng, lôi kéo Minh Thành Hữu đến trước chiếc dương

cầm.

"Khúc nhạc vừa rồi thật là dễ nghe, đây là một khúc Giống

như tình yêu của Tiêu Á Hiên, không cầm bản nhạc anh sẽ chơi được sao?"

"Tam thiếu muốn đánh đàn sao?"

Tiêu quản gia cầm món quà của mình bước đến sau lưng hai người. Trên mặt

Minh Thành Hữu có chút không vui, không nhịn được quay người lại nói.

"Tiêu quản gia, ở đây không có chuyện của bà, đi ngủ đi."

"Được, tôi đi đây."

Tiêu quản gia có chút nhịn cười rời đi, kỳ quái, hôm nay Tam Thiếu lại đánh đàn?

Phó Nhiễm mở nắp đàn ra ngồi xuống bên cạnh. Minh Thành Hữu thấy thế đành

phải tiếp tục, ngón tay Phó Nhiễm lướt qua hàng phím đen trắng gõ lộn

xộn.

Hắn vuốt ve tay của cô, quả thực là chà đạp âm nhạc.

Ngón tay Minh Thành Hữu khẽ ấn xuống.

"Đồ - rê - pha - son..."

Có hai lần như thế, Phó Nhiễm gật đầu.

"Tiếp tục."

"Đồ - rê - pha - son..."

Đánh đoạn nhạc là muốn luyện tay trước một chút.

"Mau đánh đi."

"Đồ - rê - pha - son..."

"..."

Khóe miệng Phó Nhiễm cứng lại.

"Minh Thành Hữu, anh có thể đừng nói cho em, anh chỉ biết đánh mấy nốt nhạc đó thôi chứ? "

Một câu đ//â//m chính diện, là ai có thể quy định hắn phải biết đánh PianoMinh

Thành Hữu nặng nề khép lại nắp Piano, người có khẩu khí lừa người mà còn mạnh miệng như vậy, cũng chỉ có hắn là làm được.

"Anh là người có tiền, nếu như muốn nghe Piano anh có thể mời cả dàn nhạc tới đây, cần gì phải tự mình đánh đàn?"

Điều này có thể vơ đũa cả nắm sao?

Phó Nhiễm đứng dậy trước.

"Anh giống như nhà giàu mới nổi vậy."

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Giả Yêu Làm Thật
Chương 46

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 46
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...