Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gã Đàn Ông Xấu Xa – Chương 28

Gã Đàn Ông Xấu Xa

Tác giả: Công Tử Ca
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Lang lớn đến ngần này, đã quen ngủ một mình. Mới đầu sẽ cảm thấy quạnh quẽ, sẽ hoài niệm những ngày chen chúc trên một giường cùng hai anh trai. Khi ấy cậu thường khóc thầm trong đêm, lại không dám để bà nội Lâm nghe thấy, chỉ đành trùm chăn cố nén tiếng khóc nghẹn ngào. Sau này lên cấp ba, cậu bắt đầu trọ ở trường, chậm rãi hình thành thói quen một mình. Tính cách dần lãnh đạm, ngược lại không quen chung đụng với người khác nữa.

Cánh tay Hàn Tuấn đặt dưới gáy cậu, Lâm Lang thành thành thật thật nằm trên giường, thầm nghĩ nếu cứ qua cả đêm như vậy, có khi nào tay Hàn Tuấn bị cậu đè đến liệt luôn không.

Cho dù suy nghĩ miên man, Lâm Lang rốt cuộc vẫn không chống cự nổi cơn buồn ngủ mà thiếp đi, hơn nữa còn ngủ thẳng tới lúc trời sáng. Thời điểm mở mắt, trong phòng đã sáng choang, Hàn Tuấn tựa vào đầu giường nhìn cậu, tâm trạng thoạt nhìn khá tốt. Cậu vội vàng dụi mắt ngồi dậy, vừa thấy đồng hồ lập tức hét ầm lên: "Ah! Dậy trễ rồi!"

Cậu mang giày rồi lao ra ngoài, Hàn Tuấn túm lấy cậu: "Cậu đi đâu?"

"Đi học!" Lâm Lang sốt ruột: "Hôm nay có tiết phiên dịch, thầy định cho kiểm tra lấy điểm đó!"

"Cậu không cần đi, tôi đã nhờ Trần Lâm xin phép giùm cậu, đợi cậu về ký túc xá thu dọn đồ đạc, tôi gọi Cao Chí Kiệt đi đón cậu."

Lâm Lang ngẩn người: "Nhưng giờ học của tôi..."

Nhận thấy Hàn Tuấn có chút không vui, Lâm Lang biết điều ngậm miệng lại, quả nhiên ấm áp ngắn ngủi hôm qua chỉ là giả dối, chế độ xã hội chủ nghĩa cũng không phải mọi người đều bình đẳng.

Thu dọn đồ đạc thì nhanh thôi, dù sao cậu cũng không ở nhà Hàn Tuấn lâu, chỉ cần mang theo vài bộ quần áo thay và đồ dùng vệ sinh. Lúc Cao Chí Kiệt tới đón cậu, trong xe còn có một người tên là Quách Đông Dương, người không cao nhưng nom rất lão luyện, nhìn sơ cũng biết là dân lăn lộn xã hội lâu năm, da hơi đen, cười lộ ra hàm răng trắng tinh. Lâm Lang nghe Cao Chí Kiệt giới thiệu mới biết hắn thuộc quân đội, chức vụ và quân hàm cũng không nhỏ. Lâm Lang từ bé đã sùng bái quân nhân, đ//â//m ra đặc biệt kính nể Quách Đông Dương.

Cao Chí Kiệt nhòm nhòm cậu, cười nói: "Cậu cũng quá trông mặt mà bắt hình dong đấy, có khi nào thấy cậu khách sáo với tôi thế đâu?"

Lâm Lang đỏ mặt, hỏi: "Tôi không khách sáo với anh bao giờ?"

"Khách sáo thì khách sáo, nhưng liếc cái cũng nhìn ra chỉ làm lấy lệ, đâu như cậu hiện tại, hai mắt sáng rỡ, thiếu điều quỳ rạp sát đất nữa thôi. Hung dữ như Hàn Tuấn còn được cậu cung kính như thần, sao đến lượt tôi lại biến thành vậy?"

Lâm Lang cười hai tiếng xấu hổ, thầm nghĩ nhìn người hạ món ăn, đối xử với cái hạng không đứng đắn như anh thì làm sao đứng đắn nổi. Cao Chí Kiệt nhìn cậu, trong mắt ngập tràn thương hại: "Nhắc nhở cậu một câu, đến chỗ Hàn Tuấn thì bớt giở thói thiếu gia đi, hạ cái bộ dạng thanh cao kia xuống, bằng không cẩn thận chịu không nổi. Hàn Tuấn cũng không tốt tính như anh đây đâu, dám đối nghịch với ảnh thì ráng mà chịu."

Lâm Lang cảm thấy lời này hơi kỳ cục, cậu tới chăm sóc bệnh nhân, khi không đối nghịch với bệnh nhân làm chi. Vả lại Hàn Tuấn tuy rằng hơi lạnh lùng, thái độ với cậu thỉnh thoảng có chút khó hiểu, nhưng nhìn chung vẫn rất tốt.

Quách Đông Dương cười bảo: "Là thế này, cậu quen Hàn Tuấn chưa lâu nên có thể không hiểu rõ, đôi khi tinh thần cậu ta hơi bất bình thường, hành động tương đối cực đoan, cậu chú ý chút."

Lâm Lang nghe mà đần mặt: "Tinh thần bất bình thường?"

Cao Chí Kiệt phì cười, dự là Quách Đông Dương cũng biết mình dùng từ không ổn, mỉm cười nói: "Tôi dùng từ không chuẩn, nói chung sau này cậu sẽ biết. Giống như Cao Chí Kiệt nói, nghe lời cậu ta một chút thì không sao hết. Chúng tôi quen biết cậu ta lâu rồi, nghe chúng tôi không sai đâu."

Quách Đông Dương hay nói, nhưng không khiến người ta thấy ầm ĩ như Cao Chí Kiệt. Lâm Lang nghe hắn kể một vài chuyện cũ mới biết hắn với Hàn Tuấn còn lớn hơn cậu tưởng hai tuổi. Lâm Lang nhìn nhìn Cao Chí Kiệt, cười nói: "Thảo nào Cao Chí Kiệt nghe lời Hàn Tuấn như vậy, té ra là người hầu nhỏ nha."

Cao Chí Kiệt nhe răng chửi một tiếng: "Biết sao được, tại ông đây sinh sau đẻ muộn, lúc đám anh Hàn lăn lộn ngoài xã hội thì ông vẫn còn là học sinh ba tốt trong trường!"

*ba tốt: đạo đức tốt, học tập tốt, sức khỏe tốt

Quách Đông Dương lắc đầu cười: "Năm cấp ba Hàn Tuấn rất phản nghịch, một mình chạy sang châu Âu ba năm, lúc về bị ông già nhà cậu ta bắt buộc, bấy giờ mới chịu lên đại học. Hết cách rồi, những người được gia đình coi trọng như chúng tôi, tốt xấu gì cũng phải lên đại học. Nhưng Hàn Tuấn hiếm khi đến trường, cậu ta bắt đầu gây dựng sự nghiệp từ lâu rồi, dì út cậu ta mở công ty ở đây, rất ủng hộ cậu ta."

Hóa ra hắn lớn hơn cậu tám chín tuổi lận, vậy liệt vào hàng chú được rồi nhỉ? Hèn chi cậu trông Hàn Tuấn chín chắn hơn người bình thường nhiều.

Cao Chí Kiệt nhìn Lâm Lang qua gương chiếu hậu, tỏ vẻ sung sướng khi người gặp họa: "Sợ rồi hả?"

Lâm Lang "xì" một tiếng: "Sợ gì, bộ anh ta ăn tôi chắc?"

Quách Đông Dương cười ha ha: "Chắc không đâu, cậu ta đâu hảo món này."

Mặt Lâm Lang đỏ lên, cái gì mà không hảo món này, xem cậu là bánh ngọt thật hả?

Đích đến cách đại học F không xa, chả mấy chốc đã tới nơi. Quách Đông Dương xuống xe hỏi: "Sao lại chạy đến đường Tân Hải, chẳng phải Hàn Tuấn ở tiểu khu Phú Xuân sao?"

"Ai biết ảnh mắc chứng gì, mới vào thu đã dọn nhà, nhưng chỗ bây giờ cũng tốt, cách trường gần lắm."

Lâm Lang cũng xen mồm: "Hơn nữa trước cổng tiểu khu có trạm xe bus, bắt xe tiện lắm ấy."

Quách Đông Dương và Cao Chí Kiệt nghe mà sửng sốt: "Cậu tới rồi à?"

Dạo trước sinh nhật Lưu Tân, không ai biết Lâm Lang ngủ ngoài ký túc xá bên một đêm. Lâm Lang nghĩ thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, vội lắc đầu: "Nãy mới thấy từ cửa sổ."

Cao Chí Kiệt nghi hoặc nhìn cậu một cái, Lâm Lang hờ hững ra cốp xe lấy đồ, cùng hai người họ tiến vào. Bảo vệ nơi này hình như đã quen mặt hai người Cao Chí Kiệt, đứng ngoài phòng bảo vệ cách đây xa xa còn cất giọng chào hỏi. Bởi đang là sáng sớm, rất nhiều cụ già và trẻ con ngồi trên bãi cỏ trước tòa nhà tập thể dục buổi sáng, cảnh tượng nom vô cùng yên ả. Người già thành thị hoàn toàn khác với người già nông thôn, bà nội Lâm từ sớm tinh mơ đã bận trước bận sau, vào mùa nông nhàn, việc bà làm thường xuyên nhất là xách cái ghế con ra ngồi trước cửa, có đôi khi ngồi nguyên cả buổi sáng hoặc buổi chiều. Mấy năm nay theo sự phát triển của xã hội, nông dân bận tối mặt cả năm cũng không kiếm nhiều tiền bằng ra ngoài làm công nửa năm, thành ra ngày càng nhiều thanh niên trẻ lựa chọn xa quê đi làm thuê. Trong thôn chỉ còn lại mấy người già trên năm mươi và trẻ con, khung cảnh náo nhiệt thuở ấu thơ của cậu đã trôi vào dĩ vãng, bà nội Lâm ngồi tại đó, hiếm lắm mới có người đến gần nói đôi câu.

Cho nên, mỗi lần nhìn thấy cụ già thành phố múa ương ca hát hí khúc đánh bài, trong lòng Lâm Lang đều khó chịu, cảm thấy bà nội mình thật đáng thương. Lâm Lang có một ước vọng rất lớn, đó là tương lai thành công hơn người, xây một viện dưỡng lão thật to, tập trung toàn bộ cụ già ở quê về đây, cung cấp điều kiện sinh hoạt tốt nhất cho bọn họ.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gã Đàn Ông Xấu Xa
Chương 28

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 28
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...