Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gã Đàn Ông Xấu Xa – Chương 27

Gã Đàn Ông Xấu Xa

Tác giả: Công Tử Ca
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Suy cho cùng cánh tay đang gặp bất tiện, Hàn Tuấn mới cử động một tý đã đau đến khẽ thở dốc, hắn thở hổn hển, vỗ giường bảo: "Hơn mười một giờ rồi còn chưa ngủ?"

Lâm Lang chần chừ, đoạn lắc đầu: "Thôi, giường nhỏ quá, tôi lại ngủ không nề nếp, lỡ đè trúng anh thì không hay."

Hàn Tuấn cũng không ép cậu, chỉ cười cười rồi đắp chăn lên người. Vừa vào tháng mười một, phòng bệnh vẫn chưa cung cấp khí ấm. Lâm Lang mới ngồi trên ghế một lát đã lạnh đến phát run. Cậu nghe đồn phòng bệnh hạng sang nào cũng có giường phụ mà, sao giờ đến cái ghế dựa thoải mái chút cũng không có thế này? Ngẩng đầu nhìn đồng hồ, tối như mực nên khó mà thấy rõ, trong phòng tắt đèn, chỉ còn chút ánh sáng le lói hắt vào từ hành lang. Lâm Lang đấu tranh tư tưởng kịch liệt, thiết nghĩ nếu thực sự phải ngồi chịu đựng như vầy cả đêm thì hơi đáng thương, cậu không dễ bị cảm cúm, nhưng một khi bệnh sẽ lây lất mười ngày nửa tháng, trời lạnh mà bị cóng chỉ mất nhiều hơn được. Cậu đứng lên suy nghĩ một hồi, rốt cuộc vẫn lặng lẽ xốc chăn chui vào.

Vừa nằm lên giường, một luồng hơi nóng liền ập vào mặt, mang theo mùi thuốc đắng thoang thoảng. Lâm Lang thở dài đánh thượt, cẩn trọng dịch vào trong, nửa người lộ ngoài chăn. Lúc sau, cậu phát hiện Hàn Tuấn chẳng có động tĩnh gì, bèn cả gan dựa sát Hàn Tuấn thêm chút. Đến gần quả nhiên ấm áp hơn nhiều, cậu dựng tai nghe ngóng hồi lâu, thấy Hàn Tuấn hít thở đều đặn như đã ngủ say, bèn nhích thêm tẹo nữa. Cứ liên tục như thế hơn nửa tiếng, rốt cuộc cả người cũng bao phủ trong chăn.

Giường bệnh viện vô cùng dễ chịu, Lâm Lang thỏa mãn thở phào nhẹ nhõm, vừa thở hắt được một hơi, Hàn Tuấn đột nhiên duỗi tay trái vòng qua dưới người cậu, ôm cậu vào lòng. Thân mình Lâm Lang cứng đờ, đang tính vươn đầu qua xem hắn cố tình hay vô ý thì Hàn Tuấn ghé sát tai cậu thì thầm: "Vậy ấm hơn."

Hơi nóng phả thẳng vào sau tai, Lâm Lang nhịn không được run nhè nhẹ, tim đập mãnh liệt. Hàn Tuấn không nói tiếp nữa, môi cứ thế như kề như không bên tai cậu, như thể muốn ngậm nó vào miệng bất cứ lúc nào. Lâm Lang đâu dám nhúc nhích mảy may, cậu vừa kích động vừa xấu hổ, lại sợ mình bất cẩn va phải hắn.

Vóc người Hàn Tuấn rất cường tráng, gần như bao trọn toàn thân cậu. Hai người nằm sát nhau, Lâm Lang thậm chí nghe thấy tiếng tim đập đầy sức sống của hắn, cậu bắt đầu phân tán tinh lực bằng cách lẩm nhẩm đếm thử, không bao lâu đã phát hiện chỗ kỳ lạ, cậu đã căng thẳng lắm rồi, nhưng nhịp tim Hàn Tuấn hình như còn gấp gáp hơn cậu. Cậu không cho rằng Hàn Tuấn là loại người dễ căng thẳng hay xấu hổ, huống hồ hắn còn chủ động ôm cậu, liền nhỏ giọng hỏi: "Anh ngủ chưa?"

"Chưa."

"Kỳ ghê, sao tim anh đập nhanh hơn tim tôi nhiều vậy? Bộ lúc nào cũng thế à?"

Hàn Tuấn mãi không đáp. Lâm Lang nghiêng đầu nhìn hắn, tai thoáng lướt qua bờ môi nóng bỏng của ai kia, kích thích khiến cậu run lên. Hàn Tuấn trầm giọng nói: "Đừng lộn xộn."

Lâm Lang dịch ra ngoài, nhưng bị cánh tay mạnh mẽ của Hàn Tuấn ôm lại, bên tai vang lên âm thanh trầm thấp mà khàn khàn: "Đừng lộn xộn nữa, ngủ đi."

Tình huống kiểu này thì Lâm Lang biết ngủ thế nào. Cậu mở to mắt nhìn trần nhà trắng tinh, chợt nhớ tới một đêm rất lâu trước kia. Đoạn, cậu khẽ nghiêng qua nhìn sườn mặt của Hàn Tuấn: "Ngày mai tôi có tiết, nhớ gọi tôi nhé."

Hàn Tuấn quay mặt về phía cậu, tựa hồ muốn áp lên trán cậu: "Bình thường cậu dậy sớm lắm mà?"

Lâm Lang cười ngượng ngùng: "Chả hiểu sao mấy bữa nay tôi dậy không nổi. Cứ sáng ra lại thấy uể oải muốn chết, đôi khi tắt đồng hồ báo thức lúc nào cũng không hay."

Hàn Tuấn mỉm cười, khoe hàm răng trắng bóc. Lâm Lang đỏ mặt, nhắm mắt nói: "Anh cười cái gì?"

"Không có gì, ngủ đi."

Lâm Lang xê ra ngoài, Hàn Tuấn ghì chặt eo cậu: "Làm gì đấy?"

"Hồi nãy tôi không xạo anh đâu, tôi ngủ xấu nết lắm, suy xét đến an toàn của anh vẫn nên cách anh xa một chút."

"Không cần." Hàn Tuấn đặt cằm lên đỉnh đầu cậu, nói khẽ: "Như vậy được rồi."

Hơi ấm dịu dàng vây lấy cậu, thật giống tình cảnh cả nhà cùng chen trên một chiếc giường ngày xưa. Mũi Lâm Lang hơi cay, cõi lòng như cũng trở nên mềm mại. Người nọ nhẹ nhàng gọi bên tai: "Lâm Lang."

Lâm Lang lặng thinh, chỉ nghe thấy tiếng thở dài khẽ khàng trên đỉnh đầu, là giọng Hàn Tuấn: "Sinh nhật vui vẻ."

Lâm Lang cong môi cười như trẻ con: "Hiện tại mấy giờ rồi, đã sớm qua sinh nhật tôi."

"Mười một giờ năm mươi chín phút, lời chúc cuối cùng của hôm nay."

Lâm Lang nhắm mắt, nhẹ giọng nói: "Cám ơn."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gã Đàn Ông Xấu Xa
Chương 27

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 27
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...