Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Freud Của Anh – Chương 32: Nếu không chịu nổi, anh sẽ đòi lại em khi ở trên giường

Freud Của Anh

Tác giả: Mộng Tiêu Nhị
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sầm Tô vẫn chưa nghĩ ra nên trả lời thế nào, điện thoại vẫn đang trong cuộc gọi.

“Xoạt…”

Sầm Tô lật trang sách.

Cô nói: “Em đã mất một thời gian khá lâu để nghĩ ra món quà này.”

Thương Quân: “Làm khó cho em rồi, quả là người biết chọn quà.”

Sầm Tô lại cất tiếng cười lớn: “Em biết anh sẽ thích, vì nó là do em tặng.”

Thương Quân: “Biết rồi còn hỏi.”

Anh xách túi giấy lên tầng, vừa rồi đã mở ra xem, mỗi chiếc một màu khác nhau.

Nhưng cũng may, đều là những màu sắc anh có thể chấp nhận được.

Hôm đó khi cô nói sẽ tặng quà, không phải anh chưa từng nghĩ cô sẽ tặng gì.

Khuy măng sét, cà vạt, áo sơ mi, những thứ không quá đắt, cô có thể chi trả, lại là đồ anh thường dùng.

Thậm chí ngay cả thắt lưng anh cũng nghĩ tới, cô thích nghịch ngợm, có lẽ sẽ mua.

Chỉ duy nhất không nghĩ đến, cô sẽ tặng quần lót nam.

“…Em đọc sách của em đi.”

“Không muốn đọc nữa, em đọc cả tối rồi. Nhớ anh, muốn anh ở lại nói chuyện với em.”

Sầm Tô kẹp thẻ đánh dấu, khép sách lại, tiện tay ném lên bệ cửa sổ, cả người lười biếng rúc vào trong chăn.

Cô lại nói thêm lần nữa: “Thương Quân, em nhớ anh.”

Thương Quân dùng một tay cởi cúc áo sơ mi: “Bảo em qua Hong Kong thì em không chịu, giờ có nhớ thì cũng phải nhịn.” Dừng một lát, cuối cùng anh vẫn hỏi: “Mai tới đây không? Anh bảo tài xế đến đón em.”

Sầm Tô chưa từng có thói quen đến thăm bạn trai khi anh đi công tác, nhưng ai bảo anh là người đặc biệt nhất đối với cô.

Cô cân nhắc: “Không cần anh đón đâu, em đi tàu điện ngầm qua.”

Vừa dứt lời, cửa phòng ngủ bị đẩy nhẹ, một cái đầu trắng như tuyết thò vào.

Sầm Tô cười: “Bảo bối, sao lại sang đây?”

Cục Bông nghe gọi là bảo bối, biết Sầm Tô đang vui, nó nhảy bổ lên giường, vừa lăn vừa bò cuộn tròn bên cạnh cô.

Tối nay, nó không có ý định về chuồng chó của mình.

Sầm Tô ôm lấy đầu Cục Bông: “Nào, chào anh rể đi nhóc.”

Thương Quân: “…”

Trước đây, khi anh đến nhà Ngu Thệ Thương, câu Ngu Thệ Thương nói với Cục Bông nhiều nhất là: “Cục Bông, lại đây, chào chú đi con.”

Giờ đây, anh từ chú biến thành anh rể.

“Sầm Tô?”

“Vâng?”

Sầm Tô ôm chú chó Cục Bông đầy lông lá, cằm tựa lên đầu nó, “Em đang nghe đây.” Vừa nói, cô vừa mở máy ảnh, chụp liền mấy tấm hình mình và Cục Bông, rồi gửi ngay cho Thương Quân.

“Tấm này của em và Cục Bông, rất hợp làm màn hình khoá phải không?”

Thương Quân tưởng cô định đổi màn hình khoá điện thoại của mình: “Mới ở bên anh có một ngày, đã vội vàng đổi màn hình khoá rồi ư?”

Sầm Tô chỉnh lại lời anh trước: “Sao lại là một ngày? Anh đi công tác ở Hong Kong đã ba ngày rồi. Cộng thêm đêm đầu tiên, hôm nay là ngày thứ năm chúng ta chính thức ở bên nhau.”

“Anh đi công tác ba ngày, ở bên nhau một ngày, có sai à?”

Thương Quân nhân cơ hội nói rõ: “Theo cách tính của em, nếu anh đi công tác hơn hai tháng, đến khi về thì chắc là nên chia tay rồi.”

“…”

Sầm Tô cười: “Nhưng hôm nay chính xác là ngày thứ năm, tính như thế tiện cho việc kỷ niệm ngày quen nhau.”

Thương Quân hỏi: “Em định kỷ niệm ngày quen nhau thế nào? Người ta yêu nhau thì kỷ niệm mấy năm, còn em thì kỷ niệm mấy tuần hay mấy ngày?”

Sầm Tô bật cười, nếu anh ở ngay bên cạnh, cô nhất định sẽ lấy sách vụt anh một trận.

Thương Quân nghiêm túc nói: “Trường hợp của anh và em đặc biệt, không thể đơn giản tính số ngày ở bên nhau theo lịch được.”

“Vậy thì tính theo cái gì?”

“Tính theo số ngày anh có thể gặp em, nên em không có việc gì thì sẽ cố gắng ở bên anh.” Nếu cô bận đi làm thì không nói làm gì, đằng này cô không bận, nhưng lại không muốn gặp nhau mỗi ngày.

Sầm Tô vuốt lông Cục Bông, nói: “Gặp nhau hằng ngày, không làm phiền không gian riêng tư của anh sao?”

“Anh đồng ý để em đến, thì đó không phải là điều em cần bận tâm.” Cô nào có lo làm phiền anh, cô sợ anh làm phiền không gian của cô thì có.

Thương Quân cởi chiếc cúc áo sơ mi cuối cùng: “Anh đi tắm đây, ngày mai em cứ đến thẳng rồi liên hệ với quản gia.”

“Quản gia có biết em là ai không?”

“Biết.”

Thương Quân gửi số điện thoại của quản gia cho cô, chúc cô ngủ ngon, rồi đặt điện thoại xuống đi vào phòng tắm.

Cuộc tình này của anh cứ như không yêu vậy, quá đỗi thoải mái.

Không cần báo cáo, không cần giải thích, không ai dính lấy, lại còn có được không gian riêng tư một cách tuyệt đối.

Mới yêu nhau có vài ngày, anh đã nhận được quà.

Thương Quân tắm xong đi ra, điện thoại có một cuộc gọi nhỡ, là của em trai Thương Uẩn gọi tới.

Anh gọi lại, hỏi có chuyện gì.

Thương Uẩn lúc này vẫn đang ở nhà hàng, tối nay đưa em gái đi ăn món Pháp.

Ăn gần bốn tiếng rưỡi rồi vẫn chưa xong, anh ta sắp kiệt sức vì bữa ăn này.

“Anh đi công tác gần một tháng rồi, bao giờ về?”

Thương Quân: “Trước ngày mùng mười tháng sau đều không có thời gian. Có chuyện gì?”

Thương Uẩn bỏ qua nửa câu sau: “Anh định kéo dài đến khi Sầm Tô có người yêu mới mới về à? Em đã nói rồi, sau này em sẽ không đứng ra tác hợp cho hai người nữa.”

“Sau này không cần em bận tâm nữa, anh và Sầm Tô đã ở bên nhau rồi. Nhớ chuyển lời lại cho Giang Minh Kỳ.”

“…”

Mặc dù Thương Uẩn vẫn luôn cố gắng tác hợp cho anh trai và Sầm Tô, nhưng khi nghe tin hai người yêu nhau thật, anh kinh ngạc mất nửa ngày.

“…Không, hai người ở bên nhau từ bao giờ?” Thật ra anh còn muốn hỏi chi tiết hơn, nhưng nghĩ lại thì không tiện.

“Hôm nay là ngày thứ năm.”

Thương Quân thấy em trai nói nhiều, dứt lời liền cúp điện thoại.

Thương Thấm nghe tin anh trai và Sầm Tô hẹn hò, không buồn ăn cả món tráng miệng, vội hỏi anh hai: “Lát nữa về nói với bố mẹ luôn không?” Dù Sầm Tô còn kém cô vài tháng tuổi, nhưng làm chị dâu thì cô hoàn toàn chấp nhận.

Cô thích sự phóng khoáng của Sầm Tô, ở bên cạnh rất thoải mái và vui vẻ.

Anh trai đồng ý yêu đương, không chừng đã hướng đến việc chia tay, cô thấy cần phải báo cho bố mẹ biết.

Thương Uẩn ra hiệu cho cô mau ăn món tráng miệng, tiện tay đánh dấu vào lịch.

Thương Thấm: “Em đang nói chuyện với anh đấy. Bao giờ cho bố mẹ biết?”

“Bố mẹ biết cũng chẳng giải quyết được gì, chẳng lẽ đến khi Sầm Tô muốn chia tay, cả nhà mình cùng ra trận ngăn cản, không cho người ta chia tay à? Như thế thì chẳng khác nào làm cho anh cả yếu đuối hơn cả Giang Minh Kỳ.”

“…”

Điều Thương Uẩn đang đau đầu lúc này là làm thế nào để thông báo tin này một cách khéo léo cho Giang Minh Kỳ.

Sáng sớm hôm sau, Sầm Tô dậy từ lúc chưa đến sáu giờ, sau khi vệ sinh cá nhân thì bắt đầu chọn quần áo và trang điểm.

Cục Bông vẫn cuộn tròn trên giường cô, ngủ ngon lành.

Trang điểm nhẹ xong, cô khẽ khép cửa phòng ngủ, đúng lúc dì giúp việc vừa tập thể dục buổi sáng về.

“Hôm nay dậy sớm thế? Chưa làm bữa sáng? Cháu muốn ăn gì?” Dì giúp việc thắt tạp dề.

“Không cần làm phần cháu, cháu sang bên Thương Quân ăn ạ.” Sầm Tô cầm chiếc áo sơ mi khoác ngoài, “À mà dì ơi, tối nay không cần đợi cháu, cháu chắc sẽ ở lại Hong Kong.”

Dì giúp việc cười: “Cục Bông tỉnh dậy, chắc sẽ thấy như trời sập mất.”

Sầm Tô cũng cười.

Tiếc là không thể mang Cục Bông đi, thủ tục đưa thú cưng qua hải quan Hong Kong khá rắc rối.

Dì giúp việc hỏi: “Thương Quân cho xe đến đón cháu à?”

“Cháu đi tàu điện ngầm.”

“Dì đưa cháu ra ga tàu điện ngầm nhé.”

“Không cần đâu ạ.”

Sầm Tô lấy một hộp sữa chua trong tủ lạnh, vẫy tay chào dì giúp việc, “Cuối tuần vui vẻ nha dì.”

Kể từ khi nghỉ việc, đây là lần đầu tiên cô dậy sớm như vậy.

Cô vừa ăn sữa chua vừa bước ra khỏi toà nhà.

Bắt taxi đến ga tàu điện ngầm, xếp hàng qua hải quan, rồi vội vàng chen chúc lên tàu.

Cảm giác như trở lại những buổi sáng đi làm sớm không biết bao nhiêu lần trước đây.

Sau khi lên tàu và đứng vững, Sầm Tô tìm vài bài hát tiếng Quảng Đông, đặt chế độ phát ngẫu nhiên.

Một tay nắm chặt tay vịn, cô mở *, gửi định vị cho mẹ.

[Đi Hong Kong ăn điểm tâm đây ạ~]

Sầm Tông Y nhận được tin nhắn thì đang xách dép lê đi dạo dọc bờ biển.

Bãi biển lúc sáng sớm vắng vẻ, yên tĩnh, đón ánh bình minh, vô cùng thoải mái và dễ chịu.

Sống ở ven biển bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên bà có thời gian tận hưởng buổi sáng như thế này. Trước đây, giờ này bà đang tất bật trong bếp sau để chuẩn bị bữa sáng cho khách trọ, đợi tất cả khách dùng xong bữa, dọn dẹp đâu vào đấy, cũng đã gần mười một giờ.

Hôm nay có thời gian đi dạo là vì bà vừa thuê thêm một đầu bếp.

Khi không quá bận, bà không cần phải tự mình vào bếp nữa.

Trước đây con gái từng đề nghị thuê đầu bếp, bà nói đủ người rồi, thực ra là muốn tiết kiệm chút tiền.

Tuy không còn áp lực sau khi trả hết nợ, bà cũng đã tích cóp được chút ít, nhưng những năm tháng chật vật khiến bà quen với việc tính toán chi li, cái gì tiết kiệm được thì tiết kiệm.

Giờ đây mẹ bà đã có hy vọng phẫu thuật, nhưng không ai biết quá trình hồi phục sau phẫu thuật sẽ mất bao lâu.

Suy đi tính lại, bà vẫn quyết định thuê đầu bếp, để tiện cho bà chăm sóc mẹ sau này.

Đầu bếp làm việc nhanh nhẹn, một người bằng hai người. Sáng nay không bận, bà liền ra ngoài đi dạo.

Dọc theo bờ biển, bà đã đi bộ gần nửa tiếng.

Cũng đã lơ đãng nửa tiếng.

Những năm qua, bà không bao giờ ngoảnh đầu nhìn lại, dù là chuyện nợ nần hay tình cảm.

Chỉ riêng chuyện “Y tế Sầm Thuỵ” đối mặt với phá sản và bị mua lại, bà luôn day dứt, hối hận và tự trách, cảm thấy có lỗi với bố.

Nếu ngày xưa bà chịu khó, không đi học nghệ thuật mà học cách tiếp quản công việc kinh doanh, thì khi bố đổ bệnh, bà đã có thể gánh vác công ty, gánh vác gia đình này.

Mọi thứ sẽ khác.

Nhưng hối hận cũng vô ích, “Sầm Thuỵ” giờ đây đã trở thành Tân Duệ.

Quay đầu nhìn lại, điều duy nhất khiến bà an ủi là, con gái được bà nuôi dạy độc lập và quyết đoán, bất cứ việc gì cũng có thể tự mình giải quyết.

Sẽ không còn giống bà ngày trước.

Có tin nhắn đến, tiếng nhạc trong tai nghe của Sầm Tông Y bị ngắt quãng, đưa bà trở về với thực tại.

Đọc xong, bà cười trả lời con gái: [Con đi thăm dò trước đi, nếu ngon thì đưa mẹ và bà ngoại đi.]

Bà tiện tay chụp một tấm ảnh tự sướng gửi cho con gái: [Mẹ đang đi dạo ở bờ biển.]

Hôm nay không cần vào bếp, mái tóc dài của Sầm Tông Y cuối cùng cũng không cần búi lên, tai nghe màu trắng ẩn hiện trong mái tóc.

Sầm Tô nhìn lần thứ hai mới nhận ra chiếc tai nghe, trả lời mẹ: [Tâm linh tương thông thật, con cũng đang nghe nhạc, lâu lắm rồi không nghe, lên tàu điện ngầm đột nhiên lại muốn nghe.]

Cô hỏi thêm: [Sao hôm nay mẹ có thời gian đi dạo thế? Khách trọ không đông à?]

Sầm Tông Y: [Mẹ thuê đầu bếp rồi.]

Sầm Tô: [Tuyệt vời tuyệt vời, khen ngợi!]

Sầm Tô: [Con còn lo lần này đưa bà ngoại đến, mẹ lại không có thời gian đi chơi cùng vài ngày.]

Sầm Tông Y nói: [Dù không thuê đầu bếp thì những ngày đó mẹ cũng rảnh. Có người bao trọn cả khu homestay, nói là muốn ra biển tĩnh tâm, không thích bị làm phiền. Trả tiền phòng nửa tháng, không cần phục vụ bữa sáng.]

Mở homestay hai mươi năm, bà thường xuyên gặp trường hợp bao trọn.

Có cả đại gia đình đến Hải Thành đón Tết, bao trọn một tuần.

Có người cầu hôn bạn gái bên bờ biển, bao trọn để bạn bè đến trang trí trước, còn có studio của nghệ sĩ bao trọn để tổ chức team building.

Danh tiếng của khu nhà cứ thế mà dần dần được tích luỹ.

Sầm Tô và mẹ trò chuyện suốt cả đường đi, vài bài hát tiếng Quảng Đông trong danh sách đã được phát ngẫu nhiên vài lần.

Ra khỏi ga tàu điện ngầm, cô gọi điện cho quản gia, dặn không cần chuẩn bị bữa sáng, cô sẽ mua điểm tâm mang về cho Thương Quân.

Quản gia: “Cô muốn ăn điểm tâm ở quán nào? Khoảng mấy giờ đến nơi? Tôi sẽ cho người đi mua.”

Sầm Tô nói không cần: “Tôi đã đến Hong Kong rồi.”

Quản gia ngạc nhiên, không ngờ Sầm Tô lại đến sớm như vậy.

Khi Sầm Tô xách điểm tâm đã đóng gói đến chỗ ở của Thương Quân ở khu Bán Sơn, anh vẫn chưa xuống lầu.

Thương Quân vừa thức dậy đã nhận được tin nhắn từ thư ký, nói rằng khu homestay Sầm&cen đã được đặt kín từ ngày mùng một đến ngày mười lăm tháng sau.

Anh gọi cho thư ký: “Trên ứng dụng không còn, nhưng nếu đặt trực tiếp thì chưa chắc đã hết.”

Thư ký: “Tôi đã hỏi rồi, ngoài đời cũng không còn.”

Cúp điện thoại, Thương Quân nhắn cho Sầm Tô: [Không thể ở homestay của em rồi, đặt muộn quá, phòng đã kín hết.]

Sầm Tô trả lời: [Có người bao trọn cả khu homestay. Em còn tưởng là anh bao đấy.]

Thương Quân nhìn tin nhắn trầm ngâm, nghĩ đến Ngu Thệ Thương.

Anh gọi cho bạn thân, hỏi có phải ông đã bao trọn homestay của nhà Sầm Tô không.

Ngu Thệ Thương tỉnh dậy từ lúc năm giờ, giờ này đã xử lý công việc được ba tiếng.

Tất cả người làm trong nhà, ngay cả quản gia cũng nghĩ rằng ông chịu áp lực lớn sau khi tiếp quản tập đoàn.

Thực ra không phải.

Chỉ là tuổi tác lớn rồi nên ngủ không được.

Ông tháo kính, xoa xoa thái dương: “Tôi bao trọn homestay để làm gì?” Ông đã qua cái tuổi đi đâu cũng phải phô trương rồi.

Đôi khi ông còn không muốn mang cả vệ sĩ đi cùng, chỉ muốn tự lái xe ra ngoài đi dạo.

Ông chợt nhớ ra, cháu gái đã nhắc đến việc bao một khách sạn đặc biệt ở Hải Thành, có lẽ đó chính là homestay của nhà Sầm Tô.

“Tôi hỏi thăm Duệ Duệ xem.”

Thương Quân: “Nếu là Ngu Duệ bao trọn, thì chừa lại cho tôi hai phòng.”

Kết thúc cuộc gọi, anh xuống lầu ăn sáng.

Vừa bước xuống cầu thang, loáng thoáng nghe thấy tiếng Sầm Tô nói chuyện từ nhà ăn vọng tới, cứ tưởng mình nghe nhầm.

Bước vào nhà ăn, người đang uống nước ép hoa quả trước bàn ăn không phải là cô thì là ai.

Sầm Tô mỉm cười với anh: “Chảo sành (Chào buổi sáng).”

Cô chỉ biết câu tiếng Quảng Đông này, nói còn chưa chuẩn.

Thương Quân cũng đáp lại cô bằng câu tương tự, nhưng phát âm của anh chuẩn hơn nhiều.

“Em dậy lúc mấy giờ?” Anh hỏi.

“Hơn năm giờ. Mang bữa sáng cho anh này.”

Sầm Tô chống cằm, cười nhìn anh, “Anh khó khăn lắm mới yêu đương trở lại, em không thể để anh chịu thiệt thòi được.”

Thương Quân ngồi xuống bên cạnh cô.

Sầm Tô thong thả uống nước ép, muốn hỏi anh có mặc chiếc quần lót cô tặng không.

Mấy màu đó, là cô đã chọn lựa rất kỹ.

Khi mua, một ý niệm mơ hồ thoáng qua trong đầu, cảm thấy cuộc sống cứ trôi qua như thế này, cũng không tệ.

Nhưng ý niệm đó chỉ dừng lại vài giây, cô vẫn nghĩ rằng yêu đương đơn giản, tập trung vào sự nghiệp thì tốt hơn.

Chưa kịp mở lời, Thương Quân đã nói: “Anh biết em muốn hỏi gì.”

Sầm Tô chờ đợi câu trả lời của anh.

“Đã nhận rồi, anh sẽ mặc.” Thương Quân nâng cốc nước lên, uống vài ngụm nước ấm, nhìn cô, “Anh đã yêu em rồi, ở bên anh, em làm gì cũng được.”

Sầm Tô đùa: “Lỡ như em làm trời làm đất (tác oai tác quái) thì sao, anh chịu nổi không?”

Thương Quân: “Nếu không chịu nổi, anh sẽ đòi lại em khi ở trên giường.”

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 01: Không chỉ thích một người, thích nhiều người
Chương 02: Muốn tìm bạn trai thế nào? Để tôi giới thiệu cho
Chương 03: Có tiện cho tôi xin phương thức liên lạc không?
Chương 04: Muốn mời anh một bữa, không biết anh có rảnh không?
Chương 05: Thuyết phục Thương Quân đi hẹn hò không phải chuyện đơn giản
Chương 06: Chưa tới hai tháng, cô ấy sẽ chán anh ngay thôi
Chương 07: Cô giơ điện thoại lên, thoải mái chụp vài tấm hình anh
Chương 08: Biết đâu anh sẽ là ngoại lệ của tôi?
Chương 09: Điều kiện của anh tốt như vậy, sao vẫn chưa yêu ai?
Chương 10: Anh có ý nhường cô
Chương 11: Sau này sẽ không còn chuyện đi xem mắt nữa
Chương 12: Với người khác, có lẽ tôi sẽ né tránh, nhưng với cô, né hay không cũng vậy thôi.
Chương 13: Đến gặp anh, sao tôi có thể đến muộn được
Chương 14: Anh đối với tôi, khác biệt so với tất cả mọi người
Chương 15: Bữa chia tay còn ăn nữa không? Chỉ có hai chúng ta
Chương 16: Tôi còn chưa kịp tỏ tình mà
Chương 17: Thương Quân, em thích anh
Chương 18: Không muốn anh đi ngay lúc này
Chương 19: Nếu có người giữ em lại, em sẽ không đi nữa
Chương 20: Anh cũng sẽ đến thăm em, đúng không?
Chương 21: Anh nói xem em có dám hôn xuống không?
Chương 22: Sự thiên vị rõ ràng đến vậy, ai mà không rung động
Chương 23: Hôm nay trên đường về nhà, em đột nhiên nhớ anh
Chương 24: Muốn luôn được nghe thấy giọng nói của anh
Chương 25: Cô gần như vòng tay ôm lấy eo Thượng Quân
Chương 26: Cảm nhận vòng ôm của anh
Chương 27: Anh đến Thâm Quyến thăm em trước, rồi mới qua Hồng Kông làm việc
Chương 28: Đợi anh đi công tác về, chúng ta ở bên nhau có được không?
Chương 29: Không phải em nói chỉ nhận quần áo bạn trai tặng sao? Hôm nay có thể nhận rồi.
Chương 30: Anh chỉ thuộc về riêng cô
Chương 31: Chẳng phải nên cảm nhận rõ ràng xem, anh yêu một người như thế nào hay sao?
Chương 32: Nếu không chịu nổi, anh sẽ đòi lại em khi ở trên giường
Chương 33: Làm việc ở nhà tiện cho việc ôm em hơn.
Chương 34: Cái chạm ấy, cũng như đ//â//m thẳng vào trái tim cô
Chương 35: Thương Quân, người đàn ông này, dù ở phương diện nào cũng khiến cô rung động đến điên cuồng
Chương 36: Tụ họp ở Hải Thành
Chương 37: Ngu tổng đâu rồi? Sao ông ấy không ngăn mẹ em lại?
Chương 38: Ngu Thệ Thương tự mình đi con đường sáng, hoàn toàn không màng sống chết của anh
Chương 39
Chương 40: Biết đâu, anh sẽ là người tình có thời gian hẹn hò ngắn nhất của cô
Chương 41: Anh sẽ chờ em trên con đường sự nghiệp của em
Chương 42: Sửa ghi chú “Sầm Sầm” thành “Nick phụ Thương Uẩn”
Chương 43: Dạo này cô ấy thế nào?
Chương 44: Tôi không phải thần tiên
Chương 45: Giang Minh Kỳ thật và Giang Minh Kỳ giả
Chương 46: Cô nhìn thấy Thương Quân
Chương 47: Sau hai tuần chia tay, cuối cùng họ cũng gặp lại nhau.
Chương 48: Nếu đã nhận, sau này em sẽ phải kết hôn với anh
Chương 49: Anh đã đợi cô
Chương 50: Anh chờ em sớm gọi anh là chồng
Chương 51: Bà ngoại, bà xem cháu có được không? Cháu thích Sầm Tô.
Chương 52: Vậy hãy đối xử với Sầm Tô tốt một chút
Chương 53: Cháu đã muốn kết hôn với con bé thì cứ thuận theo ý nguyện của cháu mà làm
Chương 54: Cô nói với Triệu Tuân: Người tôi thích là Thương Quân
Chương 55: Em mà biết là ai gửi đến, em sẽ thấy nó còn ngon hơn nữa đấy
Chương 56: Một bóng hình lao về phía anh
Chương 57: Ôm eo cô, bế cô lên
Chương 58: Công khai nắm tay
Chương 59: Sầm Tô là con gái của tôi và Ngu Thệ Thương
Chương 60: Một người là bố em, một người là chồng em
Chương 61: Hôm nay em ngủ giường của anh, anh ngủ giường của em
Chương 62: Người chứng hôn
Chương 63: Niềm vui liên tiếp
Chương 64: Đại kết cục (Thượng)
Chương 65: Hoàn chính văn
Chương 66: Trước thềm lễ đính hôn —— Cả đại gia đình sum họp
Chương 67: Đính hôn
Chương 68: Ngày mai anh muốn cùng em lĩnh chứng
Chương 69: Anh lên chức bố rồi
Chương 70: Kỳ nghỉ ở Hải Thành (1)
Chương 71: Kỳ nghỉ ở Hải Thành (2)
Chương 72: Kỳ nghỉ ở Hải Thành (3)
Chương 73: Kỳ nghỉ ở Hải Thành (4)
Chương 74: Tuyến IF - Sầm Tô chào đời
Chương 75: Tuyến IF Cả gia đình cuối cùng cũng đoàn tụ
Chương 76: Tuyến IF: Ngu Thệ Thương chăm con
Chương 77: Tuyến IF: Ngu Thệ Thương chăm con — Khi bé lên hai
Chương 78: Tuyến IF: Đăng ký kết hôn & Người bạn vong niên
Chương 79: Bảy năm sau, Ngu Thệ Thương nói: Muốn giới thiệu bạn trai cho con gái
Chương 80: Sầm Tô: Em muốn tìm đối tượng khoảng mười chín tuổi thôi
Chương 81: Sầm Tô và Thương Quân kết hôn chớp nhoáng
Chương 82: Sống chung
Chương 83: Chăm con (Toàn văn hoàn)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Freud Của Anh
Chương 32: Nếu không chịu nổi, anh sẽ đòi lại em khi ở trên giường

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 32: Nếu không chịu nổi, anh sẽ đòi lại em khi ở trên giường
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...