Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Error: Điệp Biến - Lân Tiềm – Chương 135

Error: Điệp Biến - Lân Tiềm

Tác giả: Lân Tiềm | Artist: juanmaoao
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Úc Ngạn vội vàng lấy điện thoại ra nhắn tin cầu cứu Chiêu Nhiên nhưng hoàn toàn mất sóng, thậm chí các chức năng cơ bản như chụp ảnh, quay phim và ghi âm đều bị nhiễu sóng, bây giờ điện thoại chỉ có thể dùng làm đèn pin.

Cuốn có cách ghi chép hoàn toàn khác với các sách về động thực vật của thế giới con người, không phân chia chi tiết về giới môn lớp bộ họ giống loài, vì trong thế giới mới này, ngay cả một hạt bụi cũng có sự sống, vượt ra ngoài phạm vi động thực vật mà con người biết, cần có đơn vị mới để đo lường các giống loài mới.

Y cẩn thận đọc kỹ hai lần phần giới thiệu về Hoa Hồng Thủy Tinh, đỡ bị bỏ sót.

Hoa Hồng Thủy Tinh là một thực vật dây leo dị thể giống cái màu xanh, thân chính tên là Dung Dung Nguyệt, sinh trưởng trên các tảng đá ngầm ven biển, bộ rễ mạnh mẽ ăn sâu vào đại dương tạo ra các nốt rễ giàu khoáng chất lắng đọng xuống đáy biển, có tác dụng làm sạch nước và nuôi dưỡng sinh vật biển.

Thân cành có đặc tính dễ vỡ như thủy tinh, khi những sinh vật khác đến gần chạm vào, hoa sẽ ngay lập tức bật ra gai nhọn để tự bảo vệ.

Những điều tốt đẹp sẽ khiến chị vui vẻ, nghe thấy bi kịch thì sẽ uể oải suy sụp. Du khách chạm vào nụ hoa trên cành có thể bước vào giấc mơ ký ức, thông qua hành động của mình để thay đổi ký ức đó nhưng sẽ không ảnh hưởng đến quá khứ thật sự, do đó hoa hồng thủy tinh cũng được gọi vui là “hoa lừa mình dối người”.

Khi du khách kể cho chị ấy nghe một câu chuyện tươi đẹp, chị ấy sẽ cung cấp phần thưởng tương ứng, dây leo mọc thành một cánh cửa tùy ý đưa du khách đến nơi mình muốn. Cũng có người không có nhu cầu gì, chỉ đến để bù đắp những hối tiếc trong quá khứ.

Chị có thể du hành đến bất kỳ ngóc ngách nào của thế giới mới, khi chim và cá ăn quả, chúng sẽ mang hạt giống đi gieo trồng khắp nơi, những hạt giống có chất liệu thủy tinh sau đó sẽ bén rễ và phát triển thành cây, chị muốn sống ở đâu thì thân chính sẽ mọc lên ở đó.

Chị có thể liên tục kéo dài cành để phân tán năng lượng của dị hạch trong cơ thể, nhờ đó kéo dài thời gian hóa kén vô tận, về lý thuyết, chị ấy có thể tồn tại lâu dài mà không cần đến người khế ước.

Úc Ngạn đọc xong hai lần, đã thuộc lòng thông tin về người chị ba của Chiêu Nhiên.

Cuối cùng y cũng thông minh hơn, đầu tiên xem qua phần ghi chép về cảnh vật của thành phố Pha Tắc trong cuốn sách này từ đầu đến cuối, tìm kiếm các sinh vật bắt đầu bằng hai chữ “Nhật Ngự”, để tránh việc vô tình mạo phạm những thân thích còn lại.

Không ngờ, y thực sự đã tìm thấy.

Thỏ băng địa cực, tên đầy đủ là Nhật Ngự Xá Xá Già, thuộc gia tộc Nhật Ngự ở vùng băng địa cực, xếp thứ sáu trong các nữ thân tộc.

Bên cạnh phần giới thiệu viết tay bằng chữ Trung Quốc tinh xảo, có một bức tranh minh họa chi tiết: một thiếu nữ đội mũ phù thủy nhọn đang nằm ngủ gà ngủ gật trên lưng con thỏ.

“Haha! Muốn gài bẫy mình chứ gì.” Biết ngay chị ba cố ý đặt bẫy chờ mình nhảy mà. Úc Ngạn cầm cuốn sách viết tay đã ngả vàng lên, so sánh hình vẽ tay với cô gái có tai thỏ đang ngủ gật trước lò sưởi, không chút khác biệt.

Cô gái đeo một cặp kính tròn lớn, một lớp tàn nhang nhạt rải rác trên cánh mũi, hai tai thỏ lông mịn vểnh lên trên vành mũ phù thủy rộng, mái tóc xoăn màu cam bông xù buộc thành hai lọn, cuối lọn buộc hai chiếc dây buộc tóc hình ngôi sao phát sáng, cả người đều cuộn tròn trong bộ lông ấm áp của thỏ khổng lồ.

Phù thủy từ từ duỗi tay ngáp dài trong lòng con thỏ, dụi mắt ngồi dậy, khi nhìn thấy người lạ trong nhà cô chớp chớp mắt.

Đầu óc Úc Ngạn xoay một vòng nghĩ ra ý hay định biểu diễn, trong lúc vô tình thể hiện tốt trước mặt chị bảy, thu hút sự chú ý của cô thỏ nhỏ, sau đó khi về nhà Chiêu Nhiên sẽ khen ngợi y hết lời, không chỉ vậy cô thỏ nhỏ còn sẽ nói nhiều lời tốt đẹp về y trước mặt anh hai, giúp anh hai xóa bỏ định kiến, từ đó y có thể thường xuyên đi mua sắm tại tiệm tạp hóa anh Viên.

“… Cuốn sách này, có bán không ạ?” Tính toán trong lòng là một chuyện, nói ra khỏi miệng lại chuyện khác, y nói vẫn hơi lắp bắp.

Cô phù thủy nhảy ra khỏi thỏ, đẩy đẩy gọng kính lười biếng đáp: “Tất nhiên là không bán, đây đều là những bản thảo viết tay mà tôi đã vất vả thu thập được, tất cả đều không xuất bản. Nhưng nếu cậu giúp tôi làm một số việc, tôi có thể cho cậu mượn đọc ở đây.”

“Việc gì?” Úc Ngạn chăm chỉ đã online.

Cô phù thủy chỉ tay về phía một giá sách hỗn độn bị sập, vì dây leo khô héo, những cuốn sách đặt trên cành rơi lả tả xuống đất, giấy ghi chú và nhãn dán rơi vãi khắp nơi, cần được sắp xếp lại.

“Tôi sẽ mất chút thời gian để pha chế nước thuốc, đến khi tôi ra ngoài cậu chỉ cần sắp xếp sách gọn gàng là được.” Cô phù thủy tai thỏ ngáp dài rồi bước vào một cánh cửa bị lá cây che phủ, bên trong tỏa ra mùi thảo dược hăng hắc.

Cô không trò chuyện nhiều với Úc Ngạn khiến y cảm thấy nhẹ nhõm, y đi vòng qua con thỏ khổng lồ đang gặm quả dâu lớn cạnh lò sưởi rồi cúi xuống bắt đầu thu dọn đống sách vở bừa bộn trên mặt đất.

Úc Ngạn có đôi mắt rất tinh, tư duy cũng nhanh nhạy, y có thể dễ dàng tìm thấy đúng chiếc đinh vít mình cần giữa một đống dụng cụ hỗn độn, vì thế việc thu dọn sách vở trở nên nhanh chóng gọn gàng.

Những cuốn sách này đều được viết bằng các ngôn ngữ khác nhau, dường như tất cả đều là tài liệu viết tay mà con người để lại.

Mở cuốn sách , những chữ viết tay tiếng Anh hoa mỹ và một số thuật ngữ chuyên ngành làm người đọc nhức đầu, từ được nhắc đến nhiều nhất trong cuốn sách này là “bức xạ”, trong thế giới mới không tồn tại mặt trời và mặt trăng nên cũng không có ban ngày và ban đêm, vật thể duy nhất cung cấp năng lượng và ánh sáng là vòng sao quay chậm trên bầu trời.

Xem ra vòng sao lấp lánh này không xuất phát từ những ngôi sao xa xôi trong vũ trụ, mà là những mảnh vụn khoáng vật trôi nổi vô kể, những mảnh vụn phát sáng này phát ra bức xạ dị hóa, khi vòng sao di chuyển theo quy luật, lượng bức xạ tại các địa điểm khác nhau cũng sẽ thay đổi theo, giá trị bức xạ cao, dị thể tại địa phương sẽ cảm thấy tràn đầy năng lượng do đó hoạt động tích cực, tương đương với ban ngày trong thế giới loài người; lúc bức xạ dưới ngưỡng, dị thể cũng sẽ bước vào trạng thái ngủ đông, tương đương với con người nghỉ ngơi vào ban đêm.

Do giá trị bức xạ thay đổi như thủy triều, nên người ta gọi một ngày trong thế giới mới là “ngày thủy triều”, giống như “ngày sao” quay của Trái đất, thời gian của nó cũng là 23 giờ 56 phút 4 giây, đây cũng là lý do chính khiến người ta tin rằng thế giới mới vẫn còn trên Trái đất.

“Chả trách.” Úc Ngạn gãi cằm, nhớ lại những sinh vật phát sáng trong hang băng địa cực đồng loạt tắt sáng và ngủ đông, thì ra với Chiêu Nhiên và những người khác, điều này có nghĩa là ban đêm đã đến.

Những con đom đóm xanh bay lượn trong chụp đèn thủy tinh để chiếu sáng, Úc Ngạn mượn ánh sáng của đom đóm xanh và những viên đá opal phát sáng trong lò sưởi, lặng lẽ xem những dòng chữ dày đặc khó nhận biết.

Y đọc sách rất nhanh, một khi đã chìm vào thì không dễ bị làm phiền, tiện thể y tựa vào bộ lông mềm mại của con thỏ khổng lồ, hơi ấm từ những viên đá opal phát nhiệt, thỉnh thoảng còn lấy một quả mọng nước trong đĩa trước mặt thỏ khổng lồ rồi bỏ vào miệng.

Nhà khoa học nghiêng cứu loài người Sile phát hiện ra liều lượng tối đa của bức xạ dị hóa mà cơ thể con người có thể hấp thụ là cố định, không phân biệt trẻ em hay người lớn, khi lượng bức xạ trong cơ thể đạt đến một giá trị cố định sẽ xảy ra biến dị, trong cơ thể sẽ sinh ra dị hạch, từ con người biến thành dị thể. Giá trị này chỉ liên quan đến giống loài, không liên quan đến kích thước cơ thể.

Năm L824, Ủy ban đo lường quốc tế quyết định lấy Sile (Sl) làm đơn vị tiêu chuẩn cho bức xạ dị hóa. 1 Sile đại diện cho liều lượng bức xạ dị hóa tiêu chuẩn mà con người cần hấp thụ để biến dị, liều lượng bức xạ dị hóa mà chuột thí nghiệm cần hấp thụ để biến dị là 0.01 Sile.

Tuy nhiên, bức xạ dị hóa không có bất kỳ ảnh hưởng nào đối với những vật dẫn gắn dị hạch trong cơ thể, dị hạch sẽ tạo ra một trường điện từ ngược trong cơ thể vật dẫn, che chắn hoàn toàn bức xạ dị hóa.

“Mày đang nhìn gì thế?” Úc Ngạn đột nhiên phát hiện con thỏ khổng lồ thích quay đầu nhìn trộm mình, nên y đặt chồng sách đã sắp xếp lên đầu nó ra lệnh, “Mày cũng giúp tao một chút đi, tao sẽ thưởng cho mày.”

Con thỏ khổng lồ ngơ ngác một lúc nhưng rồi cũng nâng hai chân trước lên, đứng dậy đặt chồng sách lên chỗ cao.

Úc Ngạn lấy trong túi ra một nắm kẹo dẻo hình trái tim, đưa đến trước cái miệng ba múi to hơn cả khuôn mặt mình: “Hình như dị thể rất thích ăn cái này, Chiêu Nhiên cũng rất thích ăn.”

Con thỏ khổng lồ thè chiếc lưỡi hồng nhạt nhỏ của nó cuốn lấy kẹo dẻo trong tay Úc Ngạn, cái miệng ba múi nhai liên tục, tựa hồ cảm thấy rất ngon. Úc Ngạn vuốt ve răng thỏ trắng tinh của nó, liếc nhìn cánh cửa xanh khép chặt của phòng chị bảy, rồi mạnh dạn ôm chặt lấy cổ nó, vùi mặt vào lông dụi lung tung cuối cùng trượt xuống theo lớp lông mượt mà.

Y rất thích thế giới kỳ lạ này, dường như mọi sinh vật dù nguy hiểm hay vô hại đều không có góc cạnh, giống như những hành tinh y từng mơ thấy khi còn nhỏ, ngủ quên dưới gầm giường khi trốn khỏi những trận đòn của người bố say xỉn.

Đôi mắt đen nhánh của con thỏ khổng lồ luôn dõi theo Úc Ngạn, cậu chàng kỳ quặc đang nằm trên lông của mình rơi nước mắt, hơi thở ấm nóng.

Úc Ngạn hít mũi, dùng lông thỏ lau sạch nước mắt trên lông mi, nhảy lên đầu con thỏ khổng lồ, chỉ huy nó đứng dậy để đưa mình lên cao, sắp xếp sách vào kệ sách bằng dây leo mới: “Bên trái chút nữa, thêm chút nữa.”

Trong lúc lật sách, Úc Ngạn phát hiện một số sách có phong cách minh họa tương tự nhau, những hình minh họa tinh xảo và sống động trong sách đều do cùng một người vẽ, trên trang bìa cũng ghi tên người vẽ là Kiều Hiểu Tinh.

Úc Ngạn ngồi xếp bằng trên đầu con thỏ khổng lồ, tiện tay lật đến trang cuối của cuốn sách minh họa cảnh vật, xem qua danh sách tham khảo và lời cảm ơn. Nghiên cứu của con người về dị thể sâu sắc hơn y tưởng rất nhiều, những kiến thức về sinh vật ở thế giới mới này chưa được phổ cập trong thế giới loài người.

Tác giả của cuốn sách minh họa cảnh vật là Tống Ngọc Ninh, trong danh sách cảm ơn dày đặc, lại có một cái tên “Úc Ngạn”.

Úc Ngạn ngạc nhiên cẩn thận xem xét nhiều lần, chắc chắn là trùng tên trùng họ với mình.

Trong lúc y đang sững sờ, nữ phù thủy tai thỏ bất ngờ đẩy cánh cửa lá xanh ra gọi to về phía con thỏ khổng lồ: “Xá Xá Già! Đến giúp em đỡ cái vạc chút.”

Đôi tai của con thỏ khổng lồ khẽ động đậy, trong cổ họng phát ra giọng nói của một người phụ nữ trưởng thành: “Không rảnh, chị đang chơi với bạn của bé út.”

Có gì đó không đúng.

Úc Ngạn suy nghĩ một chút.

Cầm cuốn, xem lại mục về từ thỏ băng địa cực, bên cạnh từ này, có một mũi tên cong rất nhỏ chỉ về phía con thỏ khổng lồ trong ảnh minh họa dưới chân cô gái tai thỏ.

Như hình 1-1 chỉ ra, nữ phù thủy tai thỏ là người khế ước và con thỏ khổng lồ dưới m//ô//n//g Úc Ngạn chính là chị bảy.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Error: Điệp Biến - Lân Tiềm
Chương 135

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 135
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...