Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Error: Điệp Biến - Lân Tiềm – Chương 100

Error: Điệp Biến - Lân Tiềm

Tác giả: Lân Tiềm | Artist: juanmaoao
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chiêu Nhiên đưa y về nhà, cởi bỏ quần áo dính đầy bụi bặm và vết máu rồi ném vào giỏ đồ bẩn ở hiên nhà, nhóm bàn tay nhỏ trong bóng tối tụ tập dưới chân Chiêu Nhiên nhưng anh không phân tâm nhìn chúng, đám tay nhỏ hỗn loạn tự động nhường chỗ cho anh đặt chân.

Những sinh vật nhỏ nhí nha nhỉ nhảnh kỳ quái tò mò leo dọc theo ống quần của Chiêu Nhiên, chạm vào mặt và eo Úc Ngạn.

Chiêu Nhiên phát ra tiếng gầm ùng ục ùng ục trong cổ họng, bọn nhóc tan tác như ong vỡ tổ, bò đến chỗ xa hơn, lén nhìn anh từ sau đồ đạc và khe cửa.

Anh cử Đáng Tin và Không Đáng Tin đi thay kính cửa sổ nhà Úc Ngạn lúc đêm khuya, để Xấu Hổ và Ngây Thơ vá chiếc áo mũ trùm đen nhánh bị rách của Úc Ngạn, còn mình thì dẫn y vào phòng ngủ, chỉ bật một chiếc đèn bàn nhỏ màu vàng, ngồi yên trên giường để y nằm úp mặt vào lòng mình.

Con người thật yếu ớt, dễ bị mảnh gỗ vụn vỡ làm bị thương, da thịt lật ra ngoài rỉ máu và dịch mô, rõ ràng cơ thể đang sốt nhưng lại lạnh đến run cầm cập.

Những bàn tay nhỏ kéo hộp thuốc đến để khử trùng và băng bó cho Úc Ngạn, Chiêu Nhiên nhìn chằm chằm vào chúng, bất kỳ ai chạm nhiều hơn một chút hoặc nhìn lâu hơn một lúc đều bị anh gầm gừ mắng mỏ. Bản năng bảo vệ thức ăn của dã thú không thể thay đổi ngay lập tức được.

Cồn chạm vào vết thương đau đến nỗi Úc Ngạn giật mình, Chiêu Nhiên vội vàng dùng bốn tay ôm lấy y, bao bọc Úc Ngạn vào trong lòng mình, liên tục điều chỉnh tư thế, lo lắng như con nhện cái ôm trứng.

“Ngạn Ngạn.” Chiêu Nhiên ghé sát tai y khẽ gọi, thỉnh thoảng lắc nhẹ người trong lòng, sợ rằng sinh vật nhỏ quý giá và mỏng manh của mình sẽ chết trong cơn sốt cao.

“Ừ?” Úc Ngạn ngẩng đầu lên áp sát vào mặt Chiêu Nhiên, đôi mắt đen láy ngơ ngác nhìn anh chăm chú: “Tại sao anh không hôn em?”

Bị đôi mắt không trọn vẹn của y nhìn chăm chú, Chiêu Nhiên mềm lòng cúi xuống ngậm môi y, dần dần làm nụ hôn sâu hơn, có vẻ như anh đã quyết định không tuân thủ những quy tắc ngu ngốc kia nữa.

Úc Ngạn cưỡi lên eo anh đáp lại, hôn nhau khoảng mấy chục giây, giữa môi họ kéo ra một sợi nước bọt, y thở nhẹ kéo một trong những bàn tay của Chiêu Nhiên đặt lên đùi mình, nhìn thẳng vào mắt Chiêu Nhiên hỏi thẳng: “Tại sao khi hôn anh không chạm vào em?”

Chiêu Nhiên không còn cách nào khác, đành đặt cả hai tay lên người Úc Ngạn: “Anh sợ em không thoải mái.”

“Em rất thoải mái, kỹ thuật anh tốt, lại còn xinh đẹp nữa.” Úc Ngạn từ từ áp sát lại Chiêu Nhiên, đầu tựa vào hõm vai anh, ngón tay mân mê khóa trên găng tay Chiêu Nhiên.

Chiêu Nhiên im lặng nghe y đánh giá, dù không nói gì nhưng hai bên tai lại dần đỏ lên.

Thực ra Úc Ngạn sốt hơi mê man, nhưng tự cảm thấy mình rất tỉnh táo: “Anh có tháo nhẫn của em ra không đấy?”

“Không.” Chiêu Nhiên đành tháo găng tay ra, để y kiểm tra chiếc nhẫn bạc trên ngón áp út của mình, chắc chắn anh không lén tháo ra.

“Có đau không?”

“Bây giờ có hơi đau.” Những sợi tơ sống động dưới da bị chiếc nhẫn giam cầm chặt chẽ, khao khát mãnh liệt của quái vật bị kiểm soát hoàn toàn trong chiếc nhẫn nhỏ bé này, anh có thể dễ dàng tháo ra, nhưng lại hết lòng tuân thủ giữ lời hứa.

“Vậy anh chịu đựng đi, vì anh đến muộn nên em mới bị bậc thầy dùng rối tóm được, em muốn anh chịu đựng mười phút rồi mới cho anh tháo.”

Chiêu Nhiên mỉm cười, mắt khẽ cong: “Được.”

“Còn một món nữa.” Úc Ngạn lấy trong túi đeo vai ra hộp quà nhỏ bằng lòng bàn tay, đổ thẳng lên bụng Chiêu Nhiên, chọn lựa giữa những đường nét cơ bắp, lấy ra một đôi khuyên nối với nhau bằng một sợi xích bạc dài.

“Khuyên tai đã có rồi, cái này đeo ở đâu?”

Úc Ngạn kéo lên vạt áo của anh lên, đầu ngón tay chạm vào chỗ đỏ tươi trên ngực trắng như tuyết của Chiêu Nhiên.

Y nằm úp lên người Chiêu Nhiên, chăm chú dùng kim tiêm xuyên qua một vùng da nhỏ đỏ tươi, Chiêu Nhiên khẽ nhíu mày, nhưng cả bốn tay đều ôm lấy y, không có tay nào ngăn cản, ngược lại còn mặc Úc Ngạn thoải mái chơi đùa quá mức trên cơ thể mình, anh chỉ nhẹ nhàng đỡ lấy chân và eo y, tránh tinh thần y ngẩn ngơ trượt sấp xuống.

“Đeo ở đây sao? Thật à, anh chưa từng thấy.”

“Đúng vậy, rất xinh đẹp.”

Việc lớn đã xong, chỗ bị đ//â//m vẫn còn ửng đỏ mãi không tan, trên ngực còn có thêm vài dấu tay đỏ và vết máu, sợi xích bạc nhẹ nhàng đung đưa trước làn da trắng mịn của Chiêu Nhiên, ngón trỏ Úc Ngạn nhẹ nhàng lôi kéo, hài lòng ngắm nhìn thành quả.

“Ah…” Chiêu Nhiên ngồi dậy, tự mình kéo vạt áo lên, sợi xích bạc lắc lư giữa hai điểm đỏ tươi trên ngực.

Thực ra anh rất thích được Úc Ngạn trang trí, nghe Úc Ngạn khen mình xinh đẹp cũng âm thầm vui sướng, chỉ là cơ thể đã gần như bị anh chàng nhỏ bé trang trí hết rồi.

Nếu có thể dùng đau đớn để đổi lấy niềm vui một cách công bằng, anh có thể chấp nhận, vì cơ thể quái vật của anh rất bền bỉ, để một con người nhỏ bé chơi đùa đôi chút cũng không tổn hại gì.

“Trên đường anh muốn hỏi em chuyện gì thế?” ÚC Ngạn đùa bỡn chỗ đau của anh rồi hỏi.

“Chuyện đó để sau hẳn nói, em chơi đủ rồi chắc cũng mệt lắm đúng không, để anh đi lấy thuốc kháng viêm cho em.”

“Em không uống em không uống.”

“Nghe lời nào.” Chiêu Nhiên sờ lấy cổ đang nóng hừng hực, nhấc anh chàng đang sốt mơ màng lên, dùng bốn tay dễ dàng giữ chặt y lại, sau đó lấy một vỉ thuốc kháng viêm, bẻ viên thuốc rồi đút vào miệng y.

Úc Ngạn sợ nhất là uống thuốc, không chỉ vì cổ họng của y hẹp mà vị giác trên lưỡi còn cực kỳ nhạy cảm, không chịu nổi chút đắng nào, để nuốt trôi một viên thuốc y cần uống nửa bình nước cộng thêm ba viên kẹo.

Y không thể kiềm chế cơn nôn mửa, nhưng về chuyện này Chiêu Nhiên không bao giờ mềm lòng, anh đẩy thẳng thuốc đến tận gốc lưỡi Úc Ngạn, cho y uống một ngụm nước rồi bịt miệng lại, buộc y ngửa đầu nuốt xuống.

Cuối cùng Úc Ngạn cũng khó khăn nuốt được viên thuốc, sau đó bị ép uống mấy ngụm nước, rồi được cho một viên kẹo mềm, sau cùng thì đ//â//m đầu vào ngực Chiêu Nhiên, hai tay bị giữ chặt sau lưng.

Trước đây khi ép Úc Ngạn uống thuốc, không cẩn thận sẽ bị y cào ra hai vết móng tay, nên Chiêu Nhiên đã nghiên cứu ra một quy trình mớm thuốc hoàn chỉnh.

“… Ừm…” Úc Ngạn mắt nhắm mắt mở, lông mi ướt sũng, từng chùm dính vào nhau.

Chiêu Nhiên luống cuống nhìn đôi mắt ướt đẫm của y, ngẩn ngơ vài giây, rồi đột nhiên tay chân lúng túng, anh vừa ôm mặt Úc Ngạn lau nước mắt, vừa dùng một tay đỡ eo vỗ nhẹ lưng y, bốn tay không đủ dùng, anh ngay lập tức mọc thêm một đôi tay nữa, một tay lấy khăn giấy, tay kia đỡ m//ô//n//g bế y lên.

Sức mạnh của quái vật quá lớn, một khi anh quên dùng lực như nhấc bông bồ công anh mà ôm y cẩn thận, Úc Ngạn sẽ cảm nhận rõ rệt áp lực lo âu đang bóp nghẹt tận xương tủy.

Nhưng Úc Ngạn rất thích cảm giác đau này, y khao khát chứng tỏ sự vượt trội trước bản thân trong nhật ký, sự ngạo nghễ tùy hứng bướng bỉnh khóc thút thít của y đều được đáp lại một cách hoàn hảo, chỉ vậy thôi.

“Nhẹ thôi… Em biết anh muốn hỏi gì, anh muốn hỏi em có thường xem mấy video ngắn đó không? Đúng không?” Úc Ngạn nằm úp trên ngực anh, hơi mê man, đầu như muốn bốc khói, “Em không chỉ xem mà còn vừa xem vừa tự chơi, trong đầu nghĩ về anh, sao anh chạm vào là đỏ mặt ngay, thật không chịu nổi…”

Chiêu Nhiên luôn lặng lẽ lắng nghe y nói, dù y nói nhảm gì đi nữa anh cũng kiên nhẫn nghe hết, anh gãi gãi chiếc cằm mềm mại của Úc Ngạn: “Nếu đây là việc mà người yêu nhau hay làm, thì anh cũng muốn làm. Em không được khóc đâu đấy.”

*

Úc Ngạn ở nhà dưỡng thương hai ngày, ban ngày khi Chiêu Nhiên ở nhà nghỉ ngơi, y dính lấy Chiêu Nhiên để trò chuyện gây rối, quấy nhiễu công việc anh mang về nhà làm, hoặc nằm ngủ trên người anh. Ban đêm khi Chiêu Nhiên đi làm ở công ty, Úc Ngạn rúc vào đống tay nhỏ nghiên cứu những cuốn nhật ký và video giám sát đã có.

Sau khi phân tích nhiều lần, Úc Ngạn cảm thấy du thuyền sang trọng ra vùng biển quốc tế được nhắc đến trong nhật ký là một bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời mình.

Y cẩn thận tìm kiếm trên mạng các tin tức liên quan đến du thuyền sang trọng trong năm M017 và M018, kết hợp với các từ khóa như gia tộc Hanna nhà ảo thuật, và thực sự tìm thấy một manh mối trong một bài báo.

#Buổi diễn ma thuật chấn động của gia tộc Hanna: Du thuyền Muses ra khơi#

Cùng năm đó còn có bài bào cho biết nhà ảo thuật gia Charlie Hanna đã truyền lại hạch nghề nghiệp gia truyền – nhà ảo thuật cho con nuôi Ryan Hanna, nói cách khác nhà ảo thuật Charlie Sr. có thể đã qua đời vào năm M018.

Y tìm kiếm thêm từ khóa “Du thuyền Muses,” kỳ lạ là tất cả các tin tức trong năm đó đều biến mất, chỉ còn lại một thông báo chiêu mộ đã đăng tải nhiều năm.

Bến tàu thành phố Ân Hi chiêu mộ người tài phá giải phòng ảo giáo trên du thuyền, thù lao 3000-5000, chi tiết có thể gặp mặt trao đổi, điện thoại xxxxx.

Dưới thông báo tuyển dụng này, có vài bình luận chế giễu: “Người chiêu mộ đang mơ… Phá giải phòng ảo nhỏ chỉ hơn mười mét vuông đã tốn ít nhất năm nghìn rồi.”

“Chắc đây là mồi câu lừa đảo, đừng quan tâm.”

Úc Ngạn nằm trên giường cắn trái táo mà Ngây Thơ đưa qua, còn Không Tự Tin thì xoa bóp lưng cho y, Úc Ngạn đang định nghiên cứu kỹ thông báo tuyển dụng này thì bất ngờ nhận được một tin nhắn, tưởng là tin nhắn Chiêu Nhiên nhắc nhở mình đừng thức khuya nên đi ngủ sớm nhưng không ngờ lại là Nặc Lan.

“Cậu bị người dân báo cáo việc nổ súng trong khu phố đông người đến tổ tuần tra thành phố, chị đang giữ lại báo cáo ngày mai không chuyển lên trên, mau tới đây bàn cách giải quyết.”

Úc Ngạn không để bụng: “Họ có thể làm gì được em chứ?”

Nặc Lan: “? Tất nhiên là báo cáo với sếp của cậu, khấu trừ điểm hiệu suất, trừ tiền thưởng, tính tình của tổ trưởng Chiêu nếu không nổi giận thì không sao, còn nếu nổi giận thì không phải giết chết cậu à?”

Giết chết thì không đến mức, nhưng làm đến chết thì có thể. Gần đây Chiêu Nhiên như phát hiện ra lục địa mới, đắm chìm trong các hoạt động thân mật.

Úc Ngạn đặt quả táo xuống: “Đến ngay.”

*

Hai người hẹn gặp nhau trong một biệt thự độc lập, đây là lần đầu tiên Úc Ngạn thấy một quản gia mặc đồng phục lái xe đến nhà đón người.

Không, nói cho đúng thì chỉ là một bộ lễ phục đuôi tôm tự lái xe đến đón y, bộ đồ này tự động di chuyển, giống như có người mặc bên trong, dáng vẻ sống động đến mức khiến Úc Ngạn trố mắt đứng nhìn.

Khi biết đây không phải nhà của Nặc Lan mà là nơi cô Sở Như Diệu tổ chức party và tất cả bạn bè của cô đều đang tụ tập ở đây, Úc Ngạn muốn bỏ chạy ngay, nhưng đã quá muộn, quản gia mặc lễ phục đuôi tôm đeo găng tay trắng đứng sau lưng y, trông rất khó đụng vào.

Y đứng ở ngoài cửa, nhìn thấy sảnh nội thất rộng rãi xa hoa hơn cả lễ đường đám cưới, bên trong đèn đuốc sáng trưng, hai bên bàn dài đầy ắp cocktail và đồ ăn ngon, các cô gái ăn mặc rất thoải mái, vừa uống vừa trò chuyện, nghe thấy tiếng động thì đồng loạt nhìn về phía Úc Ngạn.

Úc Ngạn: “.”

Khuôn mặt Úc Ngạn cứng ngắc: “Tôi là người giao hàng, thả tôi đi đi.”

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Error: Điệp Biến - Lân Tiềm
Chương 100

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 100
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...