Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Đôi Cánh Của Anh – Chương 48

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đứa bé

mất rồi, Kiều Ưu Ưu luôn ở trong cơn mê mệt nên hoàn toàn không biết chuyện gì

đã xảy ra. Bác sĩ đã tiêm thuốc an thần cho cô để cô có thể nghỉ ngơi. Nhiều

ngày qua, Kiều Ưu Ưu cuối cùng cũng có thể ngủ một giấc ngon lành, nhưng cái

giá của nó lại là sinh mệnh của một đứa trẻ chưa được ra đời. Họ không biết nên

làm thế nào để nói sự thật tàn nhẫn này cho Kiều Ưu Ưu, Trử Tụng đã hôn mê bốn

ngày rồi. Nếu là trước đây, vì đứa trẻ, Ưu Ưu có thể cố gắng chịu đựng không

cho mình ngã xuống nhưng giờ đứa bé mất rồi, cô làm sao có thể tiếp tục cố

gắng.

Tả

Khiên và Trử Tư thay nhau túc trực bên giường bệnh Trử Tụng, giống như hai cái

xác không hồn. Trử Tư chỉ cần nhớ lại hình ảnh Kiều Ưu Ưu khi bị đưa ra khỏi

phòng phẫu thuật lúc nãy thôi là trong lòng lại thấy nhói đau lẫn chua xót,

khiến một người đàn ông to lớn như anh cũng không kìm nén được những giọt nước

mắt.

Từ nhỏ

tới lớn, Trử Tụng luôn thích tranh giành đồ đạc với anh, cô bé anh thích nhất

khi còn nhỏ cũng thích Trử Tụng mà không thích anh. Trử Tư không ít lần đánh

nhau với Trử Tụng nhưng anh nhỏ tuổi hơn, cơ thể nhỏ bé hơn và sức lực cũng

chẳng bao giờ chiếm được ưu thế. Tới khi Trử Tụng phải vào bộ đội, anh cảm thấy

mình cuối cùng cũng có thể chiếm được thiên hạ, nhưng anh lại phát hiện ra

rằng, những tháng ngày không có ai tranh giành với anh nữa thật là tẻ nhạt.

Từ

trước tới nay, anh và Tả Khiên đều không thích Kiều Ưu Ưu, người phụ nữ đó

không chỉ ngạo mạn mà còn thích gây chuyện, lúc nào cũng chỉ lấy việc nhiếc móc

anh làm niềm vui, nhất là việc cô không nhìn thấy tấm lòng Trử Tụng dành cho

mình. Mà trong mắt người khác, Trử Tụng là báu vật nhưng trong mắt cô anh chỉ

là một ngọn cỏ lại còn là cỏ dại.

Thế

nhưng cái người phụ nữ ngạo mạn ấy, lúc này chỉ vì chăm sóc cho Trử Tụng mà đã

không giữ được đứa bé. Phải chăng nhiều năm qua là cô ấy giấu quá kĩ, hay do

bọn anh không cho mình có cơ hội được hiểu cô nhiều hơn? Đặt cô vào vị trí đó

và nghiễm nhiên tưởng rằng cô chính là loại người đó, chẳng quan tâm tới chuyện

gì, ích kỉ tới mức vĩnh viễn không bao giờ chịu thỏa hiệp vì người nào đó.

Trử Tư

đưa tay lên lau sạch hết những giọt nước mắt mới trào ra, thở dài nói: “Nếu chị

ba tỉnh lại phát hiện ra đứa bé mất rồi, chị ấy sẽ buồn biết nhường nào?”

Tả

Khiên buồn bã lắc đầu: “Anh không biết, chỉ hy vọng Trử Tụng sớm tỉnh lại.”

“Nếu

thực sự có thần giao cách cảm, chị ba phải chịu khổ như vậy, chắc anh ba sẽ cảm

nhận được.”

Ánh đèn

tối vàng soi xuống gương mặt ôn hòa của Trử Tụng, hàng mày của anh hơi co lại,

hơi thở chợt trở nên gấp gáp, điện tâm đồ đột nhiên bất thường, âm thanh chói

tai phá vỡ sự yên tĩnh, cũng đập thật mạnh vào trái tim những người đang ở đó.

Trử Tư và Tả Khiên nhảy bật lên từ ghế sofa, vội vội vàng vàng chạy đi tìm bác

sĩ.

Bọn họ

phải đứng ngoài phòng bệnh, không thể không đi đi lại lại để giải tỏa sự sợ hãi

trong lòng. Tay Trử Tư run rẩy đốt một điếu thuốc, vừa mới hít một hơi thì đã

bị cô y tá nhắc nhở: “No Smoking!” Tả Khiên thì lo lắng đấm tay vào bức tường

cứng rắn.

“Sir!”

Khi hai người đàn ông đã đợi gần như muốn phát điên thì cánh cửa phòng bệnh mở

ra, bác sĩ đi ra.

*

Kiều Ưu

Ưu yên lặng nằm trên giường bệnh, khuôn mặt xanh xao, những mạch máu xanh nổi

lên cho thấy sự yếu ớt của cô lúc này. Hàng mi hơi động đậy, dù là trong giấc

mơ thì cô vẫn không thể yên lòng.

Có phải

cô đang nằm mơ không?! Có phải cô mơ thấy Trử Tụng và con không? Trong giấc mơ

đó, họ có được hạnh phúc ở cạnh nhau không?! Liệu họ có được một đứa con xinh

xắn với tất cả những ưu điểm của cả bố lẫn mẹ không?!

Bàn tay

đang được băng bó nắm nhẹ vào bàn tay đặt trên người của cô chỉ sợ làm cô tỉnh

giấc, nhưng dường như sợ cô sẽ biến mất, anh chạm nhẹ vào khuôn mặt tiều tụy

của cô. Một tiếng nấc nghẹn hơi dâng lên trong cổ họng anh, Trử Tụng không kiềm

chế được nữa mà ôm chặt cô vào lòng.

Anh

không thể hiểu, tại sao lại tàn khốc như vậy? Ưu Ưu của anh, vì anh mà đã chịu

bao nhiêu đau khổ, anh quá đau lòng.

*

Hai giờ

trước.

Trử

Tụng đã tỉnh lại. Bác sĩ vừa nói dứt lời, Trử Tư và Tả Khiên đã tranh nhau chạy

vào phòng bệnh, Trử Tụng mở to hai mắt, mặt nạ dưỡng khí bị gỡ bỏ, nhìn m//ô//n//g

lung lên trần nhà.

“Anh

ba!” Trử Tư thử gọi tên anh, chầm chậm bước tới gần giường bệnh.

Trử

Tụng tỉnh lại, nhưng tim anh lại nhói đau từng hồi. Anh nhớ lại tất cả những gì

xảy ra lúc đó, anh nhảy dù, máy bay nổ tung, gần như trong một tích tắc máy bay

bốc nổ thành nhiều mảnh vụn rơi xuống mặt biển. Một mình anh đơn độc cố gắng

chịu đựng nỗi đau và bám chặt vào một mảnh vỡ máy bay, ý thức duy nhất còn tồn

tại mách bảo anh, anh không thể từ bỏ như vậy được, Ưu Ưu và con anh đang mong

chờ anh sớm bình an trở về, anh có thể sắp được nhìn thấy họ, anh không thể từ

bỏ như thế này được.

Trử

Tụng khó nhọc nhấc một cánh tay của mình lên, nhìn thấy cánh tay đang bị băng

trắng, hơi động đậy hai chân, một cơn đau thấu tim gần như khiến anh phải rơi

nước mắt. Nhưng anh biết, nước mắt của anh không phải bởi vì đau đớn mà là vì

sự tồn tại của những vết thương này, có lẽ cũng là sự báo hiệu cho việc anh

không còn cách nào để tiếp tục bay được nữa.

Ý nghĩ

này gần như khiến Trử Tụng tuyệt vọng, không phải là chưa có sự chuẩn bị, mỗi

lần bay đều có khả năng xảy ra sự cố, nhưng cái ngày ấy thực sự đã đến thì cảm

giác tuyệt vọng lại khiến người ta không thể chịu đựng. Anh đã đem tất cả tuổi

thanh xuân và nhiệt huyết của mình dâng hiến cho bầu trời xanh này, vậy mà giờ

đây chỉ một vụ nổ đã cướp đi hết tất cả những gì anh có.

Trử

Tụng mím chặt môi, hai mắt nhắm chặt, cố chịu đựng nỗi đau và nước mắt tuyệt

vọng đang dần như trào ra, bàn tay nắm thành nắm đấm, anh đang cố nhịn. Nhưng

vẫn không thể tiếp tục chịu đựng được nữa. Từng tiếng khóc dâng lên trong cổ

họng, Trử Tụng ngước lên hét thật to như để giải tỏa nỗi niềm.

“Á!”

“Anh

ba!”

“Trử

Tụng, cậu bình tĩnh lại đi!”

“Á… Á!”

Trử Tụng hoàn toàn không thể bình tĩnh được, anh dứt bỏ ống truyền trên cánh

tay, ném tất cả mọi thứ có thể chạm vào được xuống đất. Ngực anh không ngừng

phập phồng, bàn tay không ngừng đấm xuống giường, dường như muốn dốc hết sức

đấm nát cái giường. Gân xanh hai bên thái dương nổi lên, anh tuyệt vọng, anh

không cam tâm, nhiều hơn hết là anh không nỡ.

Trử Tư

và Tả Khiên vội vàng giữ chặt cơ thể đang trút giận của anh, chỉ sợ anh quá

kích động sẽ làm rách những vết thương vốn đã dần lành lại.

“Buông

tôi ra! Hai người cút đi cho tôi! Cút!” Trử Tụng hét lên, giống như một con

quái vật bị bắn trúng tên, cố sức giằng co.

Trử Tư

và Tả Khiên không nhẫn tâm nhìn thấy Trử Tụng như vậy, bọn họ đều hiểu, sự việc

này chắc chắn sẽ là sự kết thúc cho sự nghiệp bay của Trử Tụng. Biến cố này,

đừng nói là Trử Tụng không chịu đựng được, ngay cả những người bên cạnh anh

cũng đều khó chấp nhận được.

“Anh

ba, anh bình tĩnh đi, anh còn có chúng em, còn có chị ba, chị ấy luôn chờ anh

về, chị ấy rất lo cho anh.”

Trử

Tụng không nghe thấy gì hết, anh chỉ biết mình là đồ bỏ đi rồi, rời xa máy bay,

rời xa bầu trời, anh chẳng còn là gì nữa, anh đã mất tất cả. Người không còn gì

như anh, sao có thể chăm sóc cho Kiều Ưu Ưu? Sao có thể trở thành người hùng

trong lòng cô, anh sao còn xứng với cô?

“Trử

Tụng cậu tỉnh táo lại đi, không làm phi công nữa thì cậu cũng còn những lựa

chọn khác, cậu vững vàng lên đi, có được không?” Tả Khiên giận dữ ấn vai anh

xuống.

“Mẹ

kiếp cậu không hiểu gì hết, chẳng hiểu cái gì!” Khi anh tuyệt vọng nhất, tưởng

rằng kiếp này chẳng làm nên trò trống gì, khi mà trong lòng chỉ tràn đầy sự hối

hận với người anh em thì bầu trời xanh kia đã cứu anh, cho anh hi vọng, giúp

anh hồi sinh, nhưng đến hôm nay, anh đã mất đi tất cả. Máy bay J-11 đã không

còn thuộc về anh, anh chỉ có thể ngước lên ngắm nhìn tư thế mạnh mẽ của máy

bay, nhưng lại không còn tư cách gì để bước lên nó. Sự tuyệt vọng này còn khiến

anh cảm thấy hối hận, tại sao lúc đó lại nhảy dù.

“Đúng!

Tôi chẳng hiểu gì, tôi không giống như cậu, chỉ vì một chuyện mà dốc toàn bộ

sức lực ra để làm cho tốt nhất, nhưng tôi có thể hiểu được sự đau khổ khi mất

mát, đã như vậy rồi nhưng cậu còn có cách nào khác để thay đổi hiện thực không?

Cậu có biết rằng khi cậu xảy ra chuyện bố mẹ cậu đã lo lắng như thế nào? Ưu Ưu

đã quá sợ hãi, cô ấy cả ngày chỉ túc trực bên cậu, không dám ngủ, chỉ sợ cậu

xảy ra chuyện gì, cô ấy thậm chí…”

Tả

Khiên kích động, suýt nữa nói hết mọi chuyện ra, Trử Tư vội vàng kéo anh lại.

Trử

Tụng nghe xong cũng không giằng co nữa, ánh mắt mơ hồ không nhìn thấy điểm

dừng, cuối cùng dừng lại ở khuôn mặt đang vô cùng lo lắng của Trử Tư, anh hạ

thấp giọng nói: “Thậm chí làm sao? Ưu Ưu đã bị làm sao?”

Trử Tư

nhất thời không biết nên trả lời câu hỏi của anh như thế nào, nói lắp ba lắp

bắp: “Chị ba, chị ấy… nếu chị ấy biết anh đã tỉnh rồi thì chắc sẽ vui lắm.”

“Ưu Ưu

đâu rồi?”

“Chị

ấy… chị ấy…”

Lời nói

không rõ ràng của Trử Tư đã khiến Trử Tụng bất an, anh quay sang nhìn Tả Khiên,

Tả Khiên trốn tránh ánh mắt dò xét của Trử Tụng, thấp giọng nói: “Ưu Ưu chăm

sóc cậu cả một ngày nên đã về nhà nghỉ rồi.”

“Đưa

tôi đi gặp Ưu Ưu.”

“Cậu

nghỉ ngơi đi đã, đợi sau khi trời sáng.”

Trử

Tụng ngắt ngang lời Tả Khiên, kiên quyết lặp lại: “Đưa tôi đi gặp Ưu Ưu!”

Dường

như trong tiềm thức có một giọng nói đang nói với anh rằng, Ưu Ưu không khỏe,

rất không khỏe, Ưu Ưu đang rất cần anh, anh phải ở bên cô.

“Anh

ba!” Trử Tư quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ tối đen, không muốn để Trử Tụng nhìn

thấy những giọt nước mắt của anh. Thế nhưng có những chuyện, anh buộc phải nói

trước với Trử Tụng. Mà việc này, chắc chắn sẽ lại sát muối lên vết thương của

anh. Một sự cố bất ngờ đã kết thúc sự nghiệp bay của anh, cũng cướp đi sinh

mệnh đứa con của anh.

“Chị

ba…” Trử Tư hạ quyết tâm nhìn vào mắt Trử Tụng cố ép cho từng câu từng chữ của

mình thật bình tĩnh: “Chị ba vừa mới từ phòng phẫu thuật ra, đứa bé, mất rồi.”

Trử

Tụng cảm thấy cuộc đời đang đùa giỡn với anh, anh thoát chết trong gang tấc và

cái giá của nó lại chính là sinh mệnh cốt nhục của anh, nếu như vậy, anh thà

lấy mạng đổi mạng. Anh đã không còn sức để vật lộn nữa mà thay vào đó là tiếng

khóc tuyệt vọng.

*

Trử Tư

và Tả Khiên nhân lúc các bác sĩ và y tá không chú ý, dùng xe lăn lén lút đưa

Trử Tụng ra khỏi phòng bệnh. Trong phòng bệnh của Kiều Ưu Ưu, Trì Lâm ngồi bên

giường không ngừng lau nước mắt. Còn hai người mẹ, Trì Lâm thực sự không nhẫn

tâm để hai bà ở đây, khó khăn lắm mới khuyên được hai bà về nghỉ. Cô biết, họ

chẳng còn tâm trí đâu để nghỉ ngơi, nằm xuống cũng sẽ chỉ nước mắt lưng tròng.

Khi cửa

phòng bệnh mở ra, Trì Lâm quá ngạc nhiên, cô không dám tin vào những gì mình

đang nhìn thấy nhưng nó lại quá rõ ràng trước mắt cô. Vừa ngạc nhiên vừa vui

mừng, vừa khóc vừa cười.

Trử

Tụng ôm Kiều Ưu Ưu vào lòng, nước mắt nóng hổi không ngừng rơi xuống, cứ nói đi

nói lại câu xin lỗi. Anh không phải là một người chồng có trách nhiệm, không

phải là một người cha tốt. Anh không biết Ưu Ưu đã phải chịu đựng bao nhiêu áp

lực và đau khổ, từ lúc cô mang thai anh đã không làm tròn trách nhiệm với cô,

nay cô lại vì anh mà mất đi đứa con, nghĩ tới đây trái tim Trử Tụng đau dớn như

bị xé ra thành trăm mảnh.

“Ưu Ưu

anh xin lỗi, anh xin lỗi.” Trử Tụng ôm Kiều Ưu Ưu chặt hơn, sự đau hớn của vết

thương bị rách ra chẳng còn làm anh để tâm tới, anh chỉ muốn ôm lấy cô.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Đôi Cánh Của Anh
Chương 48

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 48
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...