Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Đôi Cánh Của Anh – Chương 47

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trên đường đến bệnh viện, ông Trử nói tất cả cho bà

Trử nghe, trước khi Ưu Ưu biết, bà đã khóc không thành tiếng khi ở trên xe. Bà

chưa bao giờ nghĩ đến ngày hôm nay, con trai mình lại có thể rơi từ trên bầu

trời xuống như vậy, trước khi động cơ máy bay nổ anh đã nhảy dù xuống, cả hai

đều rớt xuống biển, đội cứu nạn tìm kiếm suốt mười tiếng đồng hồ mới có thể tìm

thấy anh đang thoi thóp. Do động cơ bị nổ nên anh bị thương nặng, đang trong

tình trạng hôn mê bất tỉnh.

Trên

đường đi bà không ngừng khóc, bà trút tất cả mọi khổ đau lên ông Trử, vừa khóc

vừa trách ông đã để Trử Tụng đi bộ đội, lại còn nhất định là không quân nữa. Từ

cái ngày bà biết Trử Tụng có thể một mình điều khiển máy bay chiến đấu, hơn thế

nữa hai năm rồi không được nghỉ ngơi, bà đã lo sẽ có chuyện chẳng lành sẽ xảy

ra. Đến ngày hôm nay, nó đã xảy ra thật, con trai bà như chim ưng trên bầu trời

tự do bay lượn, nhưng cũng như vậy mà rơi xuống. Ưu Ưu vừa mới ra khỏi phòng

cấp cứu, người còn yếu như vậy, nếu mà cô biết tin này thì liệu có thể trụ nổi

không?

Nghĩ

đến đây, bà Trử không kìm nổi, bà mở cửa xe, bất chấp hai con mắt đỏ hoe, cũng

chẳng quan tâm người khác nhìn bà như thế nào, bà chỉ biết đi thẳng về phía

phòng bệnh của Ưu Ưu.

“Ưu

Ưu!” Bà vội đẩy cửa, nhìn thấy Ưu Ưu không ngừng khóc, bà đau xót vô vàn.

“Mẹ!”

Ưu Ưu nghẹn ngào nhìn bà, bà vội chạy đến ôm cô vào lòng.

Khi

bước lên máy bay, trong đầu Ưu Ưu vẫn chỉ là một mảng trống rỗng. Cô không biết

chiếc máy bay này sẽ đưa cô đến đâu, nhưng chắc một điều rằng nó sẽ đưa cô đến

bên Trử Tụng.

“Con

ngủ một lát đi, khi tỉnh dậy chúng ta sẽ đến nơi.” Bà Kiều xoa gương mặt xanh

xao của cô, nghẹn ngào từng câu.

“Vâng!”

Ưu Ưu khẽ nhắm mắt, trên tay vẫn còn truyền dịch, cô không ăn được nên chỉ còn

cách này mà thôi.

Bà Kiều

đắp cho cô tấm chăn mỏng, ngồi nhìn cô. Cô ngủ không được yên, mắt không ngừng

động đậy, Ưu Ưu vốn không thể nhắm mắt ngủ được, chỉ cần nhắm mắt cô lại nghĩ

ngay đến Trử Tụng.

không ăn, không uống, nhất mực đòi đi gặp Trử Tụng. Mọi người không nhẫn tâm

nhìn thấy cô ngày một hao mòn, hơn nữa ai cũng quan tâm đến tình hình an nguy

của Trử Tụng nhưng hai người cha sau khi biết tin đã sắp đặt đâu vào đó rồi. Bà

Kiều và bà Trử đi cùng với Kiều Ưu Ưu, ngoài ra còn có Trử Tư, Trì Lâm, Tả

Khiên.

Trì Lâm

rất lo cho sức khỏe của Ưu Ưu, cô vốn đã yếu, lẽ ra nên lưu lại bệnh viện tĩnh

dưỡng thêm nhưng Trử Tụng lại xảy ra chuyện như vậy, Ưu Ưu không thể đợi thêm

dù chỉ một khắc, giờ đây trong lòng cô chỉ nghĩ đến sự an nguy của Trử Tụng,

hoàn toàn không để ý đến sức khỏe của bản thân. Họ cũng biết, thực ra cô cũng

đang cố gắng để hồi phục sức khỏe, Trử Tụng đang trong cơn nguy hiểm, cô cần

phải vững vàng mới có thể chăm sóc cho anh, nhưng quả thật cô không thể nuốn

trôi cơm ăn vào chưa đến mười phút sau đã nôn ra hết.

Bà Trử

ngồi một mình một bên, bà mở tấm chống lóa nhìn ra bầu trời vời vợi, bà không

nói gì, cứ ngồi như vậy nhưng vai lại không ngừng run rẩy. Bà không dám ngồi

gần Ưu Ưu, bà sợ mình sẽ không kìm nén được. Cho đến ngày hôm nay bà mới biết

đây không phải là lần đầu Trử Tụng gặp sự cố. Một năm trước, anh cũng từng gặp

chuyện động cơ đột nhiên không hoạt động khi đang bay và cũng suýt chút nữa là

nổ động cơ, nhưng anh đã kiên quyết cho máy bay bay trở lại vì thế mà anh đã

lập được một chiến công lớn. Con trai bà ưu tú như vậy, tại sao có thể gặp phải

nguy hiểm này? Đến bây giờ anh vẫn chưa qua cơn nguy kịch, nếu anh cứ đi như

vậy, bà biết phải làm sao? Ưu Ưu đáng thương sẽ ra sao, đứa bé trong bụng cô

còn chưa đầy ba tháng, tình cảm của hai người gần đây mới ổn định, bà Trử không

dám nghĩ nữa.

Trì Lâm

đưa cho bà Kiều một cốc nước nóng, nhẹ nhàng nói: “Dì nghỉ một chút đi, con sẽ

chăm Ưu Ưu.”

Bà Kiều

lắc đầu: “Không nhìn nó, dì không yên tâm!”

“Dì

cũng chưa lúc nào được nghỉ ngơi, dì đừng cố quá, con trông Ưu Ưu giúp dì, có

chuyện gì con nhất định gọi dì.”

Bà Kiều

đành miễn cưỡng gật đầu, lên hàng ghế trên ngồi. Trì Lâm nhẹ nhàng điều chỉnh

dây truyền nước, nhẹ nhàng đắp khăn lên nốt truyền trên tay Ưu Ưu. Trử Tư và Tả

Khiên ngồi hai chỗ khác nhau, thất thần nhìn ra ngoài khung cửa. Bi kịch này

xảy ra quá bất ngờ, mọi người không hề có bất cứ sự chuẩn bị nào, thành ra nỗi

đau quá lớn.

Máy bay

bay hơn mười tiếng đồng hồ khi hạ cánh thì trời cũng đã tối mịt, ngoài sân bay

có một chiếc taxi đợi sẵn để đưa họ đến bệnh viện mà Trử Tụng đang điều trị. Ở

ngoài phòng bệnh, họ gặp Lương Mục Trạch, Ưu Ưu không ngừng kéo anh hỏi dồn

dập: “Trử Tụng đâu? Vì sao anh ấy lại bị thương? Không phải hai người luôn ở

cạnh nhau sao?”

Lương

Mục Trạch cúi đầu: “Ưu Ưu, xin lỗi!”

“Tại

sao phải xin lỗi em? Em muốn gặp Trử Tụng!” Ưu Ưu muốn cười nhưng lệ cứ lăn dài

trên má.

Lương

Mục Trạch nói anh vẫn chưa thoát khỏi cơn nguy hiểm, vẫn đang trong phòng cấp

cứu đặc biệt.

Họ

không thể vào được, chỉ có thể nhìn Trử Tụng qua tấm kính cách li, toàn thân

anh cuốn một lớp vải băng, máy hô hấp che phủ toàn bộ gương mặt anh, anh nằm

đó, không chút sinh lực.

Ưu Ưu

bám chặt vào tấm kính, cắn chặt môi, tự dằn lòng mình không được khóc, nếu anh

nghe thấy cô khóc nhất định anh sẽ rất đau lòng. Cô muốn chạm vào hơi ấm trên

cơ thể anh, nhưng sự thực lại là một tấm kính lạnh lẽo, cô muốn đến bên anh kể

chuyện cho anh nghe, nhưng anh không thể nghe thấy những điều cô nói. Ưu Ưu dịu

dàng nói: “Trử Tụng, em đến rồi đây, em và con sẽ ở bên cạnh anh, anh nhất định

phải vững vàng lên.”

Bà Trử

đã khóc không thành tiếng tự lúc nào, nếu Trử Tư không đỡ bà thì có lẽ bà sớm

đã không trụ vững rồi. Ưu Ưu nhìn bà, nắm lấy bàn tay bà: “Mẹ, mẹ đừng khóc! Mẹ

xem, anh ấy không phải là vẫn tốt lắm sao, anh ấy nhất định biết chúng ta đến

thăm anh ấy. Anh ấy nhất định sẽ tỉnh lại.”

“Ưu

Ưu!”

Ưu Ưu

nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt đang lăn trên gương mặt bà, “Mẹ đã khóc suốt,

con biết, mẹ phải tin tưởng, Trử Tụng nhất định sẽ khỏe lại!”

Lương

Mục Trạch bước đến, anh đưa cho Ưu Ưu một chiếc cúp và một tấm huy chương, “Đây

là vinh quang mà Trử Tụng đạt được, đợi anh ấy tỉnh lại, tự tay em đưa cho anh

ấy, anh ấy nhất định sẽ rất vui.”

Ưu Ưu

cầm lấy chiếc cúp, đáy cúp có khắc tên Trử Tụng, một chiếc cúp mang hình chiếc

phi cơ. Lương Mục Trạch nói đây là giải thưởng cao nhất trong cuộc thi lần này

dành cho phi công, Trử Tụng hoàn toàn xứng đáng được nhận nó. Ưu Ưu ôm chặt lấy

chiếc cúp lạnh lẽo, cô không kìm chế được nữa chợt bật khóc thành tiếng.

Trử

Tụng đã qua cơn nguy hiểm nhưng vẫn hôn mê, bác sĩ nói anh căng dù quá muộn,

khi máy bay nổ nên đã ảnh hưởng đến não bộ, do vậy anh vẫn còn chìm trong hôn

mê.

Ưu Ưu

đại khái có thể nắm được tình hình lúc đó. Khi anh vừa hoàn thành nhiệm vụ cuối

cùng, chuẩn bị quay về thì anh phát hiện máy bay có trục trặc, anh đã kiểm tra

nhưng không phát hiện sự cố ở đâu, nhiệt độ của động cơ ngày càng cao, cọ xát

ngày càng ác liệt, dần dần bùng thành lửa, chỉ huy ra lệnh cho anh lập tức nhảy

dù khỏi máy bay.

Lương

Mục Trạch cho biết, Trử Tụng vốn có thể nhả dù sớm, nhưng từ trước đến nay anh

luôn quan niệm người và máy là một, máy còn người còn, máy mất người mất, anh

không thể dễ dàng từ bỏ phi cơ để thoát thân, hơn thế nữa lúc đó anh đang ở

giữa biển, nhảy xuống cũng khó có thể giữ được tính mạng. Chính vì nguyên tắc

của mình và vì một chút hi vọng còn lại anh đã cố gắng đến thời khắc cuối cùng.

Ưu Ưu

luôn túc trực bên giường bệnh, nắm lấy tay anh, nói chuyện với anh, kể cho đứa

con trong bụng nghe chuyện giữa cô và anh, nói anh tốt như thế nào, nụ cười của

anh. Cô đã nợ anh nhiều biết bao, tình yêu của hai người đã trải qua biết bao

thăng trầm và cô đã lãng phí bao nhiêu thời gian. Nếu ngay từ đầu cô đã đặt anh

trong trái tim mình thì giữa họ sẽ có biết bao khoảng thời gian hạnh phúc. Còn

cô, cô lại coi như không thấy tình cảm của anh, làm ngơ trước những gì tốt đẹp

trong anh. Ưu Ưu vô cùng hối hận, tại sao cô không mở to đôi mắt này để nhìn

anh? Cuộc sống hạnh phúc của họ mới chỉ bắt đầu, hai người mới có được kết quả,

những ngày tháng hạnh phúc về sau còn rất dài. Trử Tụng tốt như vậy chắc không

thể bỏ mặc mẹ con cô như vậy được.

Bàn tay

của Trử Tụng vừa dài vừa chắc, các đốt ngón tay rõ ràng, cô chưa từng nói cho

anh biết lúc nắm bàn tay anh cô cảm thấy vô cùng an toàn. Nhưng bây giờ, đôi

bàn tay ấy không có chút sức lực nào, vô cùng yếu mềm, cô cần nắm chắc đôi bàn

tay ấy thì mới không để tuột mất nó. Trên người anh có muôn vàn vết thương,

trong lòng biển nghiệt ngã hơn mười tiếng đồng hồ, nếu không thấy những mảnh

vụn của phi cơ trôi nổi trên biển thì có lẽ anh đã buông xuôi mà chìm xuống đáy

biển. Nghĩ đến điều này, Ưu Ưu thấy vô cùng sợ hãi.

không muốn rời khỏi anh, đêm tối cũng phải ở bên cạnh anh. Trong lòng muôn nỗi

lo lắng cho anh, ngủ cũng không yên tâm, mỗi lúc chợt tỉnh đều lập tức nhìn máy

thở xem anh còn thở hay không, cô sợ khi mình mở mắt ra chỉ thấy một đường

thẳng chạy dọc màn hình.

Nhưng ngày

nào cô cũng thức đêm như vậy, cơ thể của cô vẫn đã không khỏe, mỗi ngày lại

càng tiều tụy hơn, càng gầy hơn. Vì đứa con trong bụng nên cô không thể không

truyền dịch, hai cánh tay của cô đã sưng mọng lên rồi.

Cô tự

ép bản thân phải ăn nhưng ăn xong lại nôn ra, vậy là những gì truyền vào trong

cơ thể cũng theo đó ra, ban đêm lại ngủ không đủ, mọi người đều nói với cô Trử

Tụng chắc chắn sẽ không có chuyện gì bất trắc cả, cô cần nghỉ ngơi cho mau lại

sức. Họ sẽ giúp cô trông nom Trử Tụng, nhưng cô hoàn toàn không yên tâm. Trử

Tụng đã như vậy, lại thêm Ưu Ưu, bảo sao mọi người không đau xót, lần đầu tiên

Tả Khiên nhìn vào mắt của Ưu Ưu. Trong kí ức của Tả Khiên, Ưu Ưu lúc nào cũng

làm những chuyện khác thường, làm cho người khác không có cách gì chấp nhận

được sự vô lí ồn ào của cô. Anh từng cho rằng trên thế giới này chỉ có Trử Tụng

là người duy nhất thấy Ưu Ưu đẹp. Nhưng bây giờ Ưu Ưu ấy lo lắng cho Trử Tụng

như thế nào, đêm không ngủ, không ăn không uống, không làm loạn lên nữa, kiên

cường ở bên cạnh anh, mỗi ngày đều nói chuyện với anh. Cô kể những chuyện về

thời đại học của cô, công việc của cô, những chuyện mà cô chưa bao giờ nói, cô

muốn níu lại khoảng thời gian mà hai người đã để lỡ.

Nhưng

đến cuối, cơ thể yếu mềm của cô cũng không thể trụ được, đến đây chưa được ba

ngày cô đã phải vào phòng cấp cứu. Bác sĩ cho hay, cơ thể của cô quá yếu, ảnh

hưởng đến đứa bé trong bụng, cô nên bỏ đứa bé đi, cho dù cô không đồng ý thì họ

cũng không thể đảm bảo sự an toàn cho đứa bé.

Kiều nghe được tin tức này liền ngã quỵ, bà Trử thì đã khóc cạn nước mắt rồi.

Tại sao đứa trẻ này mệnh lại khổ như vậy? Trì Lâm luôn ở bên cạnh Ưu Ưu an ủi,

động viên cô, cũng không thể cầm lòng thêm được nữa, gục đầu vào lòng Tả Khiên

nước mắt tuôn trào ngàn nỗi chua xót.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Đôi Cánh Của Anh
Chương 47

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 47
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...