Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Đôi Cánh Của Anh – Chương 2

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trử

Tụng cúi xuống xem xét phần phía trước xe của Ưu Ưu, nhìn thấy một vết xước

không rõ lắm, sờ lên trên thấy dính một chút sơn màu đen, “em đụng vào xe gì

vậy?”

“Xe

đen.” Kiều Ưu Ưu dựa vào xe, nhàn nhã nói.

Trử

Tụng xoa xoa tay rồi đứng lên: “Đi thôi, đi xe anh!”

“Không

cần, chỉ là xước một chút ở đầu xe, những chỗ khác đều không sao, không chết

được đâu.” Kiều Ưu Ưu mở cửa xe ném túi vào bên trong, nhìn về phía anh vẫy vẫy

tay.

“Kiều

Ưu Ưu!” Trử Tụng hét to tên cô, khiến bãi đỗ xe vắng tanh bỗng có tiếng vọng

lại.

Kiều Ưu

Ưu nghiêng đầu ra khỏi cửa xe, bình tĩnh hỏi: “Làm sao?”

Trử

Tụng hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Sau đó anh vòng qua đầu xe đứng

trước mặt cô, một tay đặt trên mui xe, áp sát người xuống để kéo gần khoảng

cách giữa hai người. Bây giờ khuôn mặt họ ở rất gần nhau, anh nhếch môi cười,

Kiều Ưu Ưu ngẩn người, đôi mắt đen, lấp lánh những tia sáng. Có lẽ, do đã quá

lâu không nhìn thấy anh cười như vậy nên Kiều Ưu Ưu gần như đã quên mất rằng

đằng sau nụ cười ấy ẩn chứa điều gì.

“Á” Đi

cùng với tiếng kêu kinh ngạc là việc cô đã bị anh kéo ra khỏi xe và vác trên

vai. Đầu tiên chân cô va vào vô lăng, sau đó lại quẹt vào cửa xe, đôi tất chân

đã bị xé rách.

“Trử

Tụng anh làm cái gì vậy? Mau thả tôi xuống!” Kiều Ưu Ưu tức giận hét lên, chân

tay cô không ngừng đập vào người anh. Đây là nơi làm việc nên qua lại đây đa

phần là đồng nghiệp của cô, bãi đỗ xe tuy vắng người nhưng không có nghĩa là

không có người, nhỡ bị ai nhìn thấy, cô sẽ xấu hổ chết mất. Càng nghĩ lại càng

giận, cô cong tay ấn khuỷu tay lên lưng anh.

Vậy mà

Trử Tụng còn có thể với tay rút chìa khóa xe, đồng thời đi vòng qua một bên để

lấy túi xách của cô, Kiều Ưu Ưu gần như phát điên, nhưng những hành động của cô

chỉ như xoa bóp đối với anh.

“Kiều

Ưu Ưu nếu em không muốn bị mất mặt thì đừng có hét lên nữa.”

“Bộ

dạng của tôi lúc này còn chưa đủ mất mặt sao?” Kiều Ưu Ưu nghiến răng nói, vòng

tay túm lấy tóc anh, đang định kéo lấy thì cả người cô đã bị anh ném vào ghế

phụ.

“Anh có

âm mưu gì nữa đây?” Kiều Ưu Ưu với lấy cái túi, vung mạnh cánh tay, đang định

ném chiếc túi vào Trữ Tụng thì bị anh chặn lại.

“Nếu

không muốn về nhà nghe mắng thì em ngồi yên đi.”

“Mắng

thì làm sao? Tôi thích bị mắng đấy!” Kiều Ưu Ưu ngẩng cao đầu lên cãi lại anh,

hai má ửng hồng lên vì tức giận.

“Hôm

nay là sinh nhật mẹ, Ưu Ưu.”

Trử

Tụng hạ thấp giọng, Kiều Ưu Ưu như quả bóng vừa rút hết hơi, ngồi im trên ghế

không làm gì nữa. Cô cũng chỉ vì tức Trử Tụng quá, hôm nay là sinh nhật mẹ

chồng, sao lại làm cô không vui?

Hai bọn

họ đều là những người con không làm tròn bổn phận, một người thì thường xuyên

vắng nhà, một người lại bận công việc, mẹ anh không biết hôm nào có thể gặp

được con trai, thậm chí bà cũng không biết có thể gặp con trai được nữa hay

không. Con dâu thì có thể thường xuyên gặp nhưng lại toàn có xích mích.

*

Kiều Ưu

Ưu và Trử Tụng bước vào sân nhà, bà Trử đang từ trong nhà bước ra, vừa nhìn

thấy họ liền đi thẳng vào và ngồi lên ghế.

“Mẹ!”

Kiều Ưu Ưu đi lên trước cười nịnh, “chúc mừng sinh nhật mẹ. Con vừa tan làm nên

tới hơi muộn, mẹ đừng giận con nhé!”

“Giận

ư? Tôi làm sao mà giận được cô?! Cô bận thế, một tháng gặp cô được hai lần là

nhiều rồi.” Bà Trử ngoảnh mặt đi cố ý không nhìn cô.

Từ lâu

Kiều Ưu Ưu đã quen với những lời trách móc lạnh nhạt này của bà, cô ngồi xuống

cạnh bà, “mẹ ơi, có một bộ đồ sứ từ đời nhà Thanh đẹp lắm ạ, con nghĩ mẹ nhất

định sẽ thích.”

Bà Trử

hơi nhấc cằm lên, mở t//i vi ra, “thôi đi!”

Từ lúc

bước vào nhà, Trử Tụng đứng im như không có mặt, lúc đó anh mới đặt chiếc hộp

lên trên bàn cười, nói: “Chúc mẹ sinh nhật vui vẻ, lần này con về để mừng sinh

nhật mẹ đấy.”

Bà Trử

liếc mắt nhìn anh: “Anh là ai? Tôi với anh quen nhau sao?”

Kiều Ưu

Ưu lười biếng dựa vào ghế, nhẹ nhàng vắt hai chân vào nhau, nhìn Trử Tụng cười

có chút đắc ý. Hôm nay mục tiêu chính không phải là cô nên cô rất vui vẻ chờ

xem. Bà Trử rất khó chịu với Trử Tụng và Kiều Ưu Ưu, hai người đều lấy lí do

công việc bận rộn nên thường xuyên không thấy mặt, Ưu Ưu còn đỡ, một tháng có

thể gặp một lần nhưng Trử Tụng – thằng con trai ruột của bà thì...

“Mẹ

đừng đùa nữa, ha ha!”

“Có gì

đáng cười à?!”

Trử

Tụng quỳ xuống cạnh bà, mở chiếc hộp gỗ lấy ra cái bình.

“Đây là

món quà Ưu Ưu đặc biệt mua cho mẹ, mẹ xem có thích không?”

Bà Trử

không nhận lấy mà hỏi lại: “Thế còn quà của anh đâu?”

“Lúc

nãy mẹ chẳng phải đã nói không quen con sao?”

“Trử

Tụng! Bây giờ con đủ lông đủ cánh rồi!” Bà Trử tức đến mức đứng dậy hét lên.

Lúc này

Trử Tư chạy xông vào nhà, chưa kịp đứng vững đã vội hét lên: “Anh ba về rồi à?

Anh ba, anh không sao chứ?”

Trử

Tụng quay lại nhìn Trử Tư, đợi Trử Tư nói tiếp câu sau.

“Em

nghe nói anh bị tai nạn, anh không sao chứ?”

Trử

Tụng vỗ vỗ đùi đứng lên: “Không phải là anh mà là chị ba của em.”

Hai chữ

“tai nạn” giống như một quả bom vừa nổ tung trong lòng bà Trử, bà lo lắng kéo

tay Kiều Ưu Ưu xem xét, thái độ không thèm quan tâm của bà khi nãy giờ đã hoàn

toàn biến mất, chỉ còn lại sự quan tâm dành cho cô.

Kiều Ưu

Ưu vừa nói không sao, vừa dùng ánh mắt căm thù nhìn Trử Tụng. “Anh được lắm!”

Anh nhún vai giống như chuyện này không liên quan tới mình.

Việc

tai nạn là do tự Ưu Ưu nói ra, anh cùng lắm cũng chỉ thuật lại mà thôi.

Trử Tư

liên tục quay quay chìa khóa xe ở trong tay, duỗi chân ra ngồi bên cạnh Trử

Tụng. Nhìn anh gật đầu, “lâu lắm không gặp, mong anh quan tâm.”

Lời nói

của Trử Tư thường xuyên có ý công kích nên Trử Tụng cũng không buồn để ý đến,

anh bưng chén trà lên uống.

“Không

cám ơn em à? Em vốn định giúp anh cảm thấy tình yêu và sự quan tâm của mẹ dành

cho anh, chứ ai muốn anh yêu chị dâu hơn đâu. Haiz, anh không biết đâu, đầu năm

nhận được điện thoại của anh còn hiếm hơn cả trúng thưởng, khi nhận được điện thoại

của anh làm em chỉ muốn cho cả thế giới biết. Khi anh lái xe đưa chị dâu về,

sau đó lại gọi điện cho em, anh đúng thật chẳng giống anh trai em, về cũng phải

để cho người ngoài nói em mới biết.” Trử Tư vừa mở miệng là nói một hơi liên

hồi.

“Em

biết cũng nhiều đấy nhỉ?”

“Dĩ

nhiên là vậy, anh có cảm thấy em thông minh bẩm sinh không? Cứu anh một phen

nhé!”

Trử

Tụng hơi nghiêng đầu, “cám ơn em!”

Trử Tư

có hơi đắc ý, nghiêng đầu cười gian xảo: “Mẹ ơi! Khi nào chúng ta mới ăn tối?”

Bà Trử

nhìn Trử Tư nheo mày: “Lại ngứa ngáy chân tay rồi à?”

Trử Tư

oan quá nên nằm ra như bị trúng đạn, hôm nào anh cũng về thỉnh an lão phật gia

cơ mà. Anh cảm thấy những năm qua việc gì đến vai anh cũng bị bớt phần. Phong –

Dương – Tụng, anh cả, anh hai, anh ba, có những cái tên mới đẹp làm sao! Anh là

đứa con thứ tư ra đời, cũng chỉ muộn hơn vài năm, sao lại gọi anh là Trử Tư

chứ? Tên của anh nên là Năm mới đúng, như vậy mới mang cảm giác vui vẻ.

Trử Tư

đứng dậy, hai tay khoanh lại, hỏi: “Mẹ nói xem con rốt cuộc có phải là con đẻ

của mẹ không? Con chịu được sự thật.”

“Chú út

lại có vấn đề gì vậy?”

Trử Tư

nghe thấy quay đầu lại, nhìn thấy Trử Minh Tử mặc bộ đồ ngủ đang đứng vươn vai

từ trên lầu đi xuống.

“Liên

quan gì tới cháu! Trẻ con đừng nhiều chuyện.”

Trử

Minh Tử phụng phịu nhưng khi nhìn thấy Trử Tụng, cô bé bỗng vui vẻ trở lại và

chạy nhanh tới, “chú ba về rồi à? Chú ba lại đẹp trai hơn rồi!”

“Này,

chú đang nói chuyện với cháu đấy!” Trử Tư kéo cánh tay của cô bé, nhắc đi nhắc

lại địa vị quan trọng của anh.

“Chú

đợi một chút, để cháu tham kiến “Thái hậu nương nương” đã, Trử Minh Tử rất tinh

nhạy, cô bé bị âm thanh ở dưới nhà làm cho tỉnh giấc nên đã sớm nhận ra bà

không được vui, khéo léo, nói: “Chúc mừng sinh nhật bà nội, chúc bà nội năm nào

cũng có ngày sinh nhật vui như hôm nay.” Nói xong liền ôm lấy khuôn mặt bà nội

thơm một cái.

Hôm nay

là sinh nhật mình nhưng tâm trạng bà Trử không được tốt, đến Trử Minh Tử cũng

khó thoát.

“Đêm

không về nhà, sáu giờ sáng mới về mà ngủ đến tận giờ này, Trử Minh Tử, cháu

muốn bà chết sớm phải không?”

Trử

Minh Tử rụt rè thu lại nụ cười, bối rối ngồi xuống ghế, tất cả mọi người trong

nhà đều bị bà Trử “giáo huấn” một lượt. Ai cũng cúi đầu, mọi ngày dù có ngạo

mạn đến mức nào đi chăng nữa thì lúc này đây ai cũng phải cúi đầu nhận lỗi.

Ông Trử

vừa bước vào nhà là nhìn thấy tất cả mọi người, vốn tâm trạng của ông đang rất

vui vẻ nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt của từng người, ở chính giữa còn có “lão phật

gia” nên ông bỗng tiu nghỉu hẳn.

“Bà xã,

chúc mừng sinh nhật.”

“Ừm!”

Bà Trử trả lời một tiếng nhưng vẫn ngồi im ở trên ghế.

Ông Trử

cởi áo khoác đưa cho thư ký, ánh mắt lướt qua một vòng rồi nói: “Mọi người tới

đủ rồi, ăn cơm thôi!”

Bà Trử

liếc nhìn ông, “ông xem có nhà ai mà giờ này mới ăn cơm? Ăn đêm chắc?” Giọng

của bà vô cùng khó chịu, nói xong đứng lên đi thẳng vào phòng ngủ, đóng cửa cái

“rầm”.

Đang

rất nhẹ nhàng ôn hòa với vợ nhưng khi quay sang con trai và con dâu, ông Trử

lại thay đổi hẳn thái độ. Ông nghiêm nghị, nói, “còn ngẩn ra à? Mau bảo anh cả

và anh hai gọi điện cho mẹ đi!”

Cuối

cùng, sau khi nhận điện thoại của hai đứa con trai, tâm trạng bà Trử thay đổi

hẳn. Bữa tối sớm đã được chuẩn bị cuối cùng đã có thể bắt đầu.

Con thứ

hai nhà họ Trử đã sớm biết Trử Tụng trở về nên cũng không lấy làm kinh ngạc.

Trước khi về, Trử Tụng vào phòng đọc sách với ông Trử. Trong mắt anh, bố anh

luôn rất nghiêm khắc, rất hiếm khi ông tuyên dương hay khen ngợi anh em họ.

“Con đã

vất vả rồi. Sức khỏe vẫn tốt chứ?”

Trử

Tụng đứng trước bàn làm việc, hai tay nắm lại để sau lưng, kính trọng trả lời:

“Con vẫn khỏe.”

“Kỉ lục

xuất sắc, biểu hiện cũng rất tốt.” Hiếm có dịp ông Trử khen anh nên tâm trạng

của Trử Tụng bây giờ khá hơn rất nhiều.

“Mấy

hôm ở nhà nên quan tâm đến Ưu Ưu, nó lấy con cũng chẳng được sung sướng gì.”

“Vâng!”

Trử

Tụng vừa nghĩ vừa khó khăn đưa ra thỉnh cầu của mình, “ngày nhận huân chương

danh dự, bố có thể cho Ưu Ưu tham dự được không?”

Đó là

buổi lễ trao tặng huân chương danh dự trong toàn quân mỗi năm tổ chức một lần,

người tới tham dự đều là quân nhân, nhưng Ưu Ưu ngay cả điều kiện đầu tiên cũng

không phù hợp. Trử Tụng thừa nhận yêu cầu này có chút quá đáng, nhưng anh thực

sự rất hi vọng Ưu Ưu có thể nhìn thấy một Trử Tụng khác hoàn toàn so với trước

kia, muốn cô biết rằng anh đã không còn là tên vô lại luôn khiến cô tức giận

nữa, mà là một phi công xuất sắc.

“Để ta

sắp xếp, con về nghỉ sớm đi. Có thời gian thì nhớ gọi điện thoại cho mẹ.”

“Vâng,

con biết rồi ạ!”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Đôi Cánh Của Anh
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...