Duyên Nợ Muộn Màng – Chương 74: Chương 73
Duyên Nợ Muộn Màng
Sau khi Văn Linh Nguyên dứt lời, không gian xung quanh hai người đột nhiên rơi vào một khoảng lặng kéo dài. Ninh Tịch ra sức cắn chặt môi để kìm nén những giọt nước mắt chực trào ra, trong khi Văn Linh Nguyên vẫn kiên nhẫn đứng đó, lặng yên chờ đợi câu trả lời từ cô.
Ninh Tịch nghẹn ngào lên tiếng: "Cháu không có sai mà."
Gương mặt Văn Linh Nguyên hiện rõ vẻ dung túng, anh nhẹ giọng: "Cháu nghĩ thế nào? Chú đều nghe cháu."













