Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Dưới Váy Thần ( Níu Giữ) – Chương 85: Ngoại truyện 11 - Ngoại truyện Tần Tỉnh & Trữ Nhiễm: Bị mù

Dưới Váy Thần ( Níu Giữ)

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đầu tháng Mười một, bộ phim Làm thế nào để yêu em do Trữ Nhiễm đảm nhận vai chính đã được khai máy. Bộ phim được quay tại hai địa điểm là Bắc Kinh và Hạ Môn, ba tháng sau sẽ chuyển cảnh đến Hạ Môn.

Hôm nay là tuần thứ hai sau khi khai máy.

Trên phim trường đang quay phân cảnh giữa nam chính và nữ phụ.

Trữ Nhiễm ngồi một bên nghỉ ngơi, vừa học lời thoại vừa lướt điện thoại giết thời gian.

Thông báo trò chuyện trong nhóm chat của công ty đã lên đến con số 279 tin nhắn.

Không phải là cô không có thời gian lội tin trong nhóm, chỉ là vì cô không muốn nhìn thấy tin tức của người nào đó.

Hôm nay tiện tay nên Trữ Nhiễm bấm mở nhóm chat.

Cái lọt vào tầm mắt của cô đầu tiên chính là ảnh avatar của Tần Tỉnh, và cả tin nhắn không biết anh trả lời người nào, [Tối nay tôi bận đi xem phim cùng bạn gái.]

Hậu quả của việc tiện tay chính là trái tim bất thình lình bị đ//â//m cho một nhát.

Trữ Nhiễm xóa nhóm chat, đưa điện thoại cho trợ lý. Nhưng mãi đến tối khuya sau khi kết thúc công việc, vết thương kia vẫn còn âm ỉ đau.

Tẩy trang xong, Trữ Nhiễm chuẩn bị quay về khách sạn.

Phim trường cách chỗ cô ở khá xa, vì lười phải di chuyển nhiều nên cô quyết định ở lại khách sạn cùng đoàn phim.

“Chị Nhiễm.” Có người gọi cô. Giọng điệu ngọt ngào đầy dịu dàng này thuộc về một diễn viên vào vai nữ phụ.

Trữ Nhiễm quay đầu lại, lịch sự hỏi, “Có chuyện gì thế?”

“Tối nay không có cảnh quay đêm nên mọi người định đi ăn, nếu chị rảnh thì… đi cùng nhé. Đông người càng thêm vui.”

“À đúng rồi, đạo diễn Châu cũng đi nữa.”

Trữ Nhiễm gần như không hề do dự, “Được.”

Chưa bao giờ cô nhận được đãi ngộ thế này, lúc trước khi vào đoàn phim, cô tự đi tự về, không ai rủ cô đi chơi, đưa cô đi rồi lại mất vui. Bởi vì chẳng ai muốn dịp nghỉ ngơi hiếm có lại phải đi hầu hạ một cô công chúa khó chiều.

Suốt dọc đường đi đến quán lẩu, Trữ Nhiễm vẫn còn hoảng hốt bởi cảm giác không chân thật ấy.

Từ khi khai máy đến nay, nói theo lời của Châu Minh Khiêm chính là, diễn xuất của cô rất đáng khen. Châu Minh Khiêm rất keo kiệt trong khoản khen ngợi, vì thế câu nói ấy chính là một sự công nhận và vinh quang to lớn đối với cô.

“Lột xác” là biệt danh mà cư dân mạng dành cho cô sau khi chương trình tham gia cùng Trần Nhất Nặc kết thúc.

Đang thất thần, chị Lỵ gọi điện đến.

Chị ấy hỏi cô mấy giờ về đến khách sạn, chị có hợp đồng thương mại cho cô xem, “Sẵn tiện thử lại lễ phục.”

Cuối tuần này Trữ Nhiễm có một sự kiện thời trang, chị Lỵ bèn mượn cho cô hai bộ lễ phục, để cô thử xem bộ nào lên hình đẹp nhất.

Trữ Nhiễm, “Tối nay em có liên hoan, không biết bao giờ mới kết thúc, tối mai được không chị?”

Cô giống như một cô bé con vừa được tặng bánh kẹo, không nhịn được chạy đến trước mặt người lớn khoe khoang, “Là tiệc liên hoan của mọi người, em không thể về sớm được.”

Sao chị Lỵ lại không nhận ra vẻ đắc ý của Trữ Nhiễm, cuối cùng cô cũng được mọi người yêu quý, chị là quản lý của Trữ Nhiễm hiển nhiên cũng thấy vui theo.

Chị vui vẻ đáp, “Em có được thành tích ngày hôm nay, ngoại trừ Thẩm Đường có công cải tạo em trở thành bây giờ, thì người em nên cảm ơn nhất chính là Tần Tỉnh đấy.”

Tự dưng chị ấy nhắc đến Tần Tỉnh, Trữ Nhiễm lặng thinh.

Chị Lỵ, “Chị nói thật, dù chị là quản lý của em nhưng chị cũng không thể làm được đến mức đó.”

Chị giúp Trữ Nhiễm nhớ lại, “Khoảng thời gian huấn luyện để ghi hình show, cậu ấy không rời em nửa bước. Cậu ấy là người đến công ty sớm nhất mỗi ngày, cùng em chạy bộ, cùng em rèn luyện thân thể, đẩy hết đống tật xấu ở trong người em ra, thỉnh thoảng còn phải chịu đựng mấy lời châm chọc, khiêu khích của em nữa.”

Trữ Nhiễm bấm chặt lên đầu ngón tay của mình, không cần chị Lỵ nhắc bởi vì cô vẫn không quên.

Nhưng khi đó cô vẫn chưa ý thức được rằng, Tần Tỉnh nghiêm khắc, thậm chí có đôi khi to tiếng với cô cũng là vì muốn tốt cho cô.

Lúc ấy, Tần Tỉnh bị cô chọc tức đến mức vò nát điếu thuốc trong tay, giận cô không có chí tiến thủ: Có phải cô định để người ta bắt thóp cả đời không hả?

“Dù hai đứa trở mặt với nhau, nhưng cậu ta vẫn cho người theo dõi em rèn luyện thân thể, cố gắng lựa kịch bản hay, chọn show chất lượng cho em, lại còn tìm hợp đồng quảng cáo cho em nữa.”

Những lời của chị Lỵ đã khiến Trữ Nhiễm tỉnh táo lại.

“Chị Lỵ, trước khi làm quản lý cho em, chị có ấn tượng thế nào đối với em?”

“Ồ?” Chị Lỵ hỏi ngược lại, “Em nghĩ sao?”

Trữ Nhiễm, “Em muốn nghe lời thật lòng.”

“Lời thật lòng chính là, lúc đó em vừa đần lại vừa hư.”

“…”

Dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng nghe thấy lời này cô vẫn thấy đau tim.

Chị Lỵ thở dài, “Lúc ấy chị cũng chẳng hiểu nổi, rõ ràng có thể xây dựng hình tượng đại tiểu thư biết phấn đấu, nhưng em lại đi theo con đường đại tiểu thư hống hách khiến ai cũng ghét.”

Trữ Nhiễm tự giễu, “Bây giờ nhìn lại, em hồi xưa đúng là thiểu năng mà.”

Chị Lỵ đồng ý, “Hiếm khi em tự biết thân biết phận như thế.”

“…”

Trữ Nhiễm đang không vui nên không có tâm trạng nói đùa.

Chiếc xe dừng lại trước cửa tiệm lẩu, vì cô đến muộn nên không có chỗ đậu xe.

Sau khi hẹn với chị Lỵ tối mai sẽ thử lễ phục, Trữ Nhiễm cúp điện thoại rồi bước xuống xe.

Đi được vài bước, từ phía bãi đỗ xe bên phải có một nhóm nam nữ trẻ tuổi bước tới. Khoảng cách khá xa, lại đang vào buổi tối, nhưng cô chỉ cần liếc một cái đã nhận ra bóng dáng quen thuộc kia.

Tiệm lẩu này nổi tiếng vì giá khá chát, tuy nhiên, ngoài đắt ra thì không tìm được điểm gì không tốt.

Thế nên cô bắt gặp Tần Tỉnh ở đây cũng không có gì là kỳ lạ.

Không phải anh nói tối nay phải đi xem phim với bạn gái sao?

Đây là ăn tối xong rồi xem suất chiếu muộn ư?

Tần Tỉnh cắn điếu thuốc bên môi, đưa tay lần tìm bật lửa. Sau đó, một đốm sáng nhỏ sáng lên, anh chưa kịp châm thuốc thì đã bị cô gái bên cạnh thổi tắt.

Tần Tỉnh nhìn cô gái kia một lúc, không biết bọn họ nói gì, anh lại châm lửa lần nữa, cô gái ấy tiếp tục thổi nhưng đã bị Tần Tỉnh đẩy sang bên cạnh.

Tiếng cười đùa truyền đến tận bên này.

Trữ Nhiễm cẩn thận quan sát cô gái kia, đã từng chiêm ngưỡng góc nghiêng thần thánh này một lần nên cô nhớ rất rõ, là bạn gái của Tần Tỉnh.

Cô dừng bước, quay mặt đi, không muốn nhìn thấy mấy cảnh tình cảm thế này một chút nào.

Trong nhóm người bên kia, chỉ có Tần Tỉnh và một người đàn ông khác ở lại hút thuốc, những người còn lại đều vào trước.

Khi Trữ Nhiễm quay đầu lại thì đã không thấy bạn gái Tần Tỉnh đâu, còn anh thì quay lưng về phía cô nói chuyện với bạn, làn khói lan ra giữa những kẽ tay.

Anh không nghiện thuốc, trước khi khi đi theo cô huấn luyện, có khi cả ngày anh cũng không hút điếu nào.

Ơ. Trữ Nhiễm thấy mình bệnh rồi, anh hút thuốc hay không thì có liên quan gì đến cô. Người ta bây giờ đã có bạn gái rồi.

Điện thoại vang lên, người bên đoàn làm phim gọi đến hỏi cô đi đến đâu rồi.

Trữ Nhiễm nhỏ giọng đáp lại, “Tôi đến rồi, vào ngay đây.”

Bây giờ không đi ngang qua Tần Tỉnh là không được, lần đầu tiên đi liên hoan với người ta, đến muộn thì không hay cho lắm.

Trữ Nhiễm vờ bình tĩnh cất bước đi vào trong.

Ban đầu Tần Tỉnh cũng không thấy cô, là người bạn kia vừa ném tàn thuốc thì nhìn thấy Trữ Nhiễm.

Anh chàng kia khẽ hất cằm về phía sau, “Đó không phải là người công ty cậu sao… ai nhỉ?” Anh ta không nhớ được tên Trữ Nhiễm.

“Tôi vào trước đây.”

Tần Tỉnh quay đầu lại, ánh mắt hai người bất chợt chạm vào nhau.

Anh là sếp của công ty, lại tận tâm giúp đỡ cô, về tình về lý thì cô vẫn nên chào anh một tiếng, tốt nhất là nên cảm ơn anh.

Trữ Nhiễm đã chuẩn bị tinh thần, bước chân lướt qua Tần Tỉnh cũng chậm lại, không còn vẻ hống hách như xưa, nhưng vẫn giữ lại chút kiêu ngạo đáng có, “Khéo quá, chào Tần tổng.”

Tần Tỉnh gật đầu, dụi tắt điếu thuốc rồi bước nhanh vào tiệm lẩu, không nhìn đến cô, cũng không để ý cô.

Trữ Nhiễm đứng đờ ra tại chỗ.

Gặp lại Tần Tỉnh một lần nữa là hai tuần sau đó, tại một sự kiện thời trang.

Hôm nay chị Lỵ đi cùng cô, thuận tiện giới thiệu vài người để cô làm quen.

Kết thúc phần đi thảm đỏ, cô bắt gặp Tần Tỉnh đang được vây quanh bên trong hội trường.

Tiểu thái tử Tần gia bỗng nhiên thay đổi thái độ bất cần đời, bắt đầu nghiêm túc làm việc khiến người ta kinh ngạc đến rớt cả mắt kính.

Từ khi anh đầu tư vào công ty giải trí của Thẩm Đường làm đại cổ đông, chuyện gì cũng do một tay anh xử lý, quan trọng là anh chưa từng giở thói tự cao tự đại, những lời bàn tán về anh ở trong giới chưa bao giờ ngừng lại.

Hôm nay cuối cùng đã nhìn thấy người thật việc thật, thế nên có không ít người vây quanh anh. Sức quyến rũ và sự quyết đoán của “lãng tử quay đầu” đủ để biến anh trở thành tiêu điểm tối nay.

Đi lướt qua đám đông, Trữ Nhiễm liếc nhìn anh một cái.

Người đàn ông sáng chói trước mắt đây đã từng tốt với cô vô điều kiện. Trước khi trở mặt, mỗi lần cô ghi hình chương trình, anh chưa bao giờ vắng mặt.

Nhưng cô đã nói gì với anh?

Nói anh là đồ vô dụng, nói anh không bằng Triệu Trì Ý, nói anh còn chả là cái đinh gì.

“Trữ Nhiễm.” Chị Lỵ đến tìm cô, “Để chị đưa em đi làm quen với vài tiền bối trong giới thời trang.”

Trữ Nhiễm đáp lại, “Vâng.” Nhưng khóe mắt lại lướt sang chỗ Tần Tỉnh.

Chị Lỵ như đi dép trong bụng cô, thoải mái lên tiếng, “Ban đầu Tần Tỉnh đến đây thì chị không cần phải mất công sang một chuyến, để cậu ta đưa em đi giới thiệu với mọi người là được. Nhưng Tần Tỉnh vừa chia tay người yêu, chị sợ cậu ta không có tâm trạng trò chuyện với ai. Vừa nãy chị gặp cậu ta, có vẻ như không bị ảnh hưởng gì nhiều.”

Bước chân Trữ Nhiễm khựng lại, “Anh ấy chia tay khi nào?” Giọng điệu không nén được bất ngờ, cô vừa dứt lời cũng thấy mình thất thố, vội vàng đỡ lời, “Lần trước em đi ăn lẩu cùng bạn diễn trong đoàn phim còn thấy anh ấy và bạn gái, trông có vẻ tình cảm lắm mà, không ngờ mới được hai tuần đã chia tay rồi.”

Sau đó cô còn khẩu thị tâm phi nói thêm một câu, “Tiếc thật.”

Chị Lỵ đáp, “Chia tay hồi nào thì chị không rõ, nhưng có đêm công ty tăng ca mua đồ ăn khuya, cậu ta có nói hiện giờ mình đã là người độc thân, không cần phải về nhà sớm.”

Trữ Nhiễm uống cạn ly rượu vang trong tay, vừa thơm vừa ngọt.

Chị Lỵ nhìn cô như thể cô điên rồi.

Trữ Nhiễm chỉ mỉm cười, “Chị yên tâm, tửu lượng em tốt lắm.”

Anh chia tay rồi.

Cô chưa bao giờ vui vẻ như thế này.

Cảm giác lạc lõng, buồn bã, thậm chí là không cam lòng suốt mấy tháng vừa qua, cuối cùng cô đã tìm ra nguyên nhân.

Dù cô không muốn thừa nhận rằng mình đã thích người đó, nhưng bây giờ sự thật đã hiện rõ mồn một trước mắt như muốn vả “bôm bốp” vào mặt cô.

Làm quen, trò chuyện với tiền bối trong giới thời trang chỉ vài câu, nhưng tâm tư Trữ Nhiễm đã sớm không còn ở chỗ này.

Chị Lỵ nhận ra nên đành cho cô rút đi.

Dạo một vòng bữa tiệc, song cô không thấy Tần Tỉnh đâu cả, hỏi thăm mới biết anh đã ra ngoài hút thuốc.

Trữ Nhiễm, “Cám ơn, tôi tìm sếp hỏi chuyện hợp đồng.”

Không một ai hoài nghi tính chân thật của lời cô nói.

Trữ Nhiễm đến khu vực hút thuốc tìm người, nơi đó có bốn năm người đàn ông tụ tập nói chuyện vui vẻ, nhưng lại không có Tần Tỉnh.

Ở bên kia, Tần Tỉnh tựa bên cửa sổ, một tay cầm gạt tàn, đón mình trong gió.

Cuối tháng Mười một, gió lạnh cứ thế quất thẳng vào các khớp xương, anh lại mặc áo sơ mi phong phanh, cổ áo mở sẵn hai nút, thất thần đứng yên một chỗ.

Trong khoảnh khắc này, Trữ Nhiễm chợt không còn thấy vui như vừa nãy. Bởi vì nom anh giống hệt như người vừa mới thất tình.

Nhận ra có bóng người đứng cách đó không xa, Tần Tỉnh quay đầu, đôi mắt khẽ híp lại, có vẻ như anh không hoan nghênh cô cho lắm.

Đến cũng đã đến rồi, cũng bị anh nhìn thấy, Trữ Nhiễm ưỡn lưng thong thả bước sang đó.

Tần Tỉnh thôi nhìn cô, khôi phục dáng vẻ vừa nãy.

Trữ Nhiễm cách chỗ anh đứng chừng một mét thì dừng lại, gió lạnh kèm theo làn khói cứ thế quất thẳng vào mặt khiến cô sặc sụa ho khan vài tiếng.

Nhưng Tần Tỉnh chẳng thèm quan tâm, tiếp tục rít thuốc.

Không đợi được anh mở miệng trước, Trữ Nhiễm siết chặt ví cầm tay, “Chuyện trước kia… cám ơn anh nhiều lắm.” Còn từ “xin lỗi” cứ nghèn nghẹn ở cổ họng cô, không sao thốt ra khỏi miệng.

Tần Tỉnh lặng thinh.

Trữ Nhiễm cũng mặc kệ cơn giày vò bởi sự im lặng trước mắt, “Nghe nói anh chia tay rồi.”

Tần Tỉnh mất kiên nhẫn, “Cô muốn nói gì thì cứ nói cho xong đi, đừng có nhấp nhứ như thế.” Anh rít một hơi thuốc, mãi một lúc lâu mới nhả khói.

Gần nửa phút trôi qua, Trữ Nhiễm vẫn không lên tiếng. Có lẽ cô cũng không biết phải nói gì.

Tần Tỉnh thỏa mãn lòng tò mò của cô, “Đã chia tay rồi, tính cách không hợp nên chia tay trong hòa bình. Cô cũng đừng cười trên nỗi đau của người khác. Trong mắt cô, tôi là đồ vô dụng, nhưng tôi lại là một thỏi vàng trong mắt người khác. Bạn gái của tôi có người nào không bằng cô? Thế nên cô đừng đề cao bản thân mình quá. Lúc trước là do tôi nguyện ý cho cô cơ hội mặc sức hoang phí sự kiên nhẫn của tôi, nếu không thì cô nghĩ sao?”

Trữ Nhiễm bắt được điểm quan trọng mà cô quan tâm nhất, “Vì sao anh lại nguyện ý cho em cơ hội hoang phí sự kiên nhẫn của anh?”

Tần Tỉnh dụi tắt điếu thuốc, “Tôi thừa nhận, ban đầu tôi có… hơi thích cô.” Vài giây sau anh lại nói tiếp, “Là do tôi bị mù.”

Nhịp tim Trữ Nhiễm chợt rối loạn, cô nhìn ra màn đêm bên ngoài, dồn hết can đảm của mình khẽ hỏi, “Vậy anh có thể mù tiếp được không?”

“…”

Tần Tỉnh lườm Trữ Nhiễm một cái, sau đó xoay người bước vào sảnh tiệc.

Còn Trữ Nhiễm, một mình cô đứng bên ngoài cửa sổ đón gió lạnh.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Quên mất mật khẩu thang máy
Chương 2: Món quà kỷ niệm ba năm
Chương 3: Kiềm lòng không được
Chương 4: Cháu nghe nói đàn ông khi yêu sẽ khác, cháu…
Chương 5: Thẩm Đường ôm lấy sau lưng Tưởng Thành Duật...
Chương 6: Tin nhắn lúc 5 giờ 30 sáng...
Chương 7: Áp đảo số từ của anh
Chương 8: Em ở đây, anh còn có thể đi đâu
Chương 9: Anh chỉ có mình em
Chương 10: Lời nói dối bị lộ...
Chương 11: Đường Đường nhà chúng ta thích người đẹp trai...
Chương 12: Em thích anh ở điểm nào?
Chương 13: Kỷ niệm ba năm vui vẻ
Chương 14: Tưởng Thành Duật, em nhớ anh rồi
Chương 15: Một cuộc chiến
Chương 16: Đường Đường, đến chỗ anh này
Chương 17: Buổi đấu giá tối nay, thích gì thì cứ mua…
Chương 18: Đây là điều bất ngờ em dành cho anh sao?
Chương 19: Đêm nay em vẫn luôn nổi nóng với anh
Chương 20: Em gái cùng mẹ khác cha
Chương 21: Ba mẹ Thẩm Đường sau hai mươi bốn năm gặp nhau
Chương 22: Chừng nào em mới làm nũng với anh
Chương 23: Mâu thuẫn cãi vã
Chương 24: Hơn hai tháng không gặp, em không nhớ anh sao?
Chương 25: Tưởng Thành Duật, anh nói xem chúng ta có thể đi được bao xa…
Chương 26: Tất cả mọi thứ của cô đều để trong biệt thự của anh
Chương 27: Qùa chia tay
Chương 28: Gặp lại
Chương 29: Bắt cá hai tay
Chương 30: Quay lại với tôi, xóa bỏ hết mọi tổn thương đi
Chương 31: Tôi không yên lòng về em...
Chương 32: Vậy Chủ tịch Tưởng phải xếp hàng rồi, tôi cũng đang tỏ tình.
Chương 33: Ở phòng khách nhà cậu chơi mạt chược với ông nội
Chương 34: Một cái ôm
Chương 35: Ký hợp đồng với Thường Thanh
Chương 36: Xem em em có trái tim không
Chương 37: Thân thế bị lộ ra ngoài
Chương 38: Tuyên chiến với Tiêu Đổng
Chương 39: Tin sốc
Chương 40: Cách cuối cùng, thừa nhận
Chương 41: Hy vọng rất nhiều năm sau này, anh vẫn còn may mắn...
Chương 42: Trăm năm gặp lại
Chương 43: Cơ hội cúi đầu chịu thua...
Chương 44: Đường Đường, gả cho anh nhé...
Chương 45: Đường Đường, học cách tin tưởng và dựa dẫm anh...
Chương 46: Em không hiểu, anh sẽ đến dạy em...
Chương 47: Cùng hát một khúc ca…
Chương 48: Là chủ tịch Tưởng, cũng là Tưởng Thành Duật
Chương 49: Thẩm Đường và Tạ Quân Trình ‘chia tay’
Chương 50: Tung cô lên cao
Chương 51: Cách tỏ tình đặc biệt
Chương 52: Không nhớ anh à?
Chương 53: Tình cờ gặp phụ huynh
Chương 54: Lựa chọn
Chương 55: Anh yêu em
Chương 56: Ở bên nhau
Chương 57: Gộp lại thành đôi
Chương 58: Sự rung động ban đầu
Chương 59: Tin anh một lần
Chương 60: Niềm vui nho nhỏ đầu tiên
Chương 61: Gặp chiêu nào phá chiêu đó
Chương 62: Nơi em lưu luyến là nơi có anh…
Chương 63: Cục diện đảo ngược
Chương 64: Đưa cô về nhà
Chương 65: Đụng độ
Chương 66: Lời hứa với cô
Chương 67: Hạnh phúc nhỏ
Chương 68: Anh ấy đáng giá để tôi làm như vậy
Chương 69: Chiếc nhẫn
Chương 70: Con người của anh, tiền của anh đều là của em
Chương 71: Kiếm tiền mua sữa bột…
Chương 72: Kết cục (Phần đầu)
Chương 73: Kết cục (Phần hai)
Chương 74: Kết cục (Hết)
Chương 75: Ngoại truyện 1 – Giấy chứng nhận kết hôn
Chương 76: Ngoại truyện 2 - Tạo người
Chương 77: Ngoại truyện 3 - Một khoảng thời gian tươi đẹp
Chương 78: Ngoại truyện 4 - Cục cưng
Chương 79: Ngoại truyện 5 - Cặp song thai
Chương 80: Ngoại truyện 6 - Đặt tên
Chương 81: Ngoại truyện 7 - Chào đón hai cục cưng
Chương 82: Ngoại truyện 8 - Nhật ký nuôi con (1)
Chương 83: Ngoại truyện 9 - Nhật ký nuôi con (2)
Chương 84: Ngoại truyện 10 - Nhật ký nuôi con (3)
Chương 85: Ngoại truyện 11 - Ngoại truyện Tần Tỉnh & Trữ Nhiễm: Bị mù
Chương 86: Ngoại truyện 12- Ngoại truyện Tần Tỉnh & Trữ Nhiễm: Khám mắt
Chương 87: Ngoại truyện 13 - Ngoại truyện Tần Tỉnh & Trữ Nhiễm: Thổ lộ
Chương 88: Ngoại truyện 14 - Ngoại truyện Tần Tỉnh & Trữ Nhiễm: Làm sao để em yêu anh
Chương 89: Ngoại truyện 15 - Ngoại truyện Tần Tỉnh & Trữ Nhiễm: Hai bông hoa
Chương 90: Ngoại truyện 16 - Ngoại truyện Tần Tỉnh & Trữ Nhiễm: Một nụ hôn
Chương 91: Ngoại truyện 17 - Ngoại truyện tổng hợp: Lần đầu gặp nhau
Chương 92: Ngoại truyện 18 - Ngoại truyện tổng hợp: I love you forever

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Dưới Váy Thần ( Níu Giữ)
Chương 85: Ngoại truyện 11 - Ngoại truyện Tần Tỉnh & Trữ Nhiễm: Bị mù

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 85: Ngoại truyện 11 - Ngoại truyện Tần Tỉnh & Trữ Nhiễm: Bị mù
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...