Dư Vị Của Em – Chương 18
Dư Vị Của Em
: Mùi Hương Của Thú Dữ
Trần Hương lật đật mang thau nước ra. Hắn đứng đó, mặt đen như đ//í//t nồi, cọ cọ đế giày vào đám cỏ. Hắn rửa tay, rửa giày, rồi… hắn mỉm cười.
Một nụ cười thay đổi 180 độ. Hắn bước vào nhà, cất giọng sang sảng, đầy vẻ lễ phép: “Chào bà! Cháu là Liêu Thuận, huấn luyện viên của Trần Dương ạ. Cháu đưa em Hương về.”
Bà nội sáng mắt lên. “Ối! Huấn luyện viên! Mời cậu vào, mời cậu vào! Trời ơi, quý hóa quá! Trần Hương, rót nước cho thầy!”