Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đối Tượng Liên Hôn Bụng Dạ Đen Tối – Chương 118

Đối Tượng Liên Hôn Bụng Dạ Đen Tối

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Vậy chúng ta cùng chống mắt lên xem xem ai sẽ thắng.”

Lục U rất có lòng tin với bản thân, đã đáp ứng trong nửa năm trả hết nợ thì nhất định sẽ không nuốt lời.

“Đúng rồi, hôm nay anh tới tìm em có chuyện gì sao?”

“Đến nói với em một tiếng, anh phải đi một thời gian.”

Lục U giật mình, lập tức nắm lấy tay áo sơ mi của anh: “Anh muốn đi đâu, đi Mỹ à, không phải đã hoàn thành chương trình học rồi sao?”

Tưởng Đạc không nói gì, mắt rũ xuống, nhìn cô thật sâu.

Đôi mắt đen nhánh mang theo sự tìm tòi, nhìn đến mức khiến Lục U ngượng ngùng. Cô biết biểu hiện của mình hơi hấp tấp, buồn bực nói: “Anh đã nói không đi nữa mà.”

Ánh mắt Tưởng Đạc dịu dàng nhìn cô: “Chuyện anh đã đáp ứng với em có khi nào nuốt lời chưa.”

“...”

“Ở thôn gần đây xảy ra vụ án bắt cóc trẻ con, anh phải đi điều tra, chắc khoảng nửa tháng đến một tháng, sẽ không lâu lắm đâu.”

“Thì ra là thế.” Lục U thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ bả vai anh, cười nói: “Dựa vào bản lĩnh của tam gia, không cần đến nửa tháng, chưa tới mười ngày nhất định sẽ phá được vụ án đó.”

“Tin tưởng anh như thế sao.”

“Đúng thế.”

Tối nay, trong lòng Tưởng Đạc thu hoạch được rất nhiều niềm hạnh phúc.

Nếu như không có tên khốn kiếp Hứa Trầm Chu kia, có lẽ anh đã hạnh phúc đến nỗi bay lên rồi.

Anh cố nén ý cười trên khóe miệng, giả vờ nghiêm túc giơ tay lên: “Đi đây.”

“Bai bai.”

Lục U cũng vẫy tay tạm biệt anh rồi xoay người đi vào cửa chung cư. Không nghĩ tới khi cô vừa vào trong thang máy, cánh cửa thang máy còn chưa kịp khép lại thì một bàn tay đàn ông duỗi tới, chặn cánh cửa đang đóng lại.

Lục U hoảng sợ, khi nhìn thấy là Tưởng Đạc, cô oán giận nói: “Anh quay lại làm gì chớ?”

“Lo lắng, muốn đưa em lên nhà.”

Người đàn ông đi vào trong thang máy, quen tay ấn vào tầng nhà cô.

Lục U nhìn bóng lưng dày rộng, cao ráo của anh, cô lầu bầu: “Ở đây có gì mà lo lắng chứ.”

“Nói nhảm ít thôi.”

Trong lòng Tưởng Đạc ngàn lần không nỡ, thầm nghĩ chỉ muốn ở cạnh cô thêm mấy giây mà thôi.

Anh đưa cô tới trước cửa phòng 2203, Lục U cởi áo khoác đưa lại cho anh: “Cầm lấy đi, em về đến nhà rồi.”

Tưởng Đạc nhận lấy chiếc áo, tay vươn ra kéo ống tay áo đang buông thõng của cô lên, che đi đôi vai trắng mịn: “Vào nhớ tắm nước nóng, không cần phải sợ Hứa Trầm Chu, ngày mai anh sẽ mới nó đến uống trà.”

Lục U cảm nhận được đầu ngón tay thô to của người đàn ông như có như không xẹt qua da cô, trong lòng giống như có sợi lông vũ quét qua, cô thấp giọng: “Cảm ơn.”

“Vào đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Lục U đỏ mặt, xoay người vào nhà, vào khoảnh khắc cánh cửa khép lại, người đàn ông lại giơ tay chặn cửa lại.

“Lại sao nữa?”

Tưởng Đạc l.i.ế.m l//i//ế//m môi mỏng, ánh mắt nóng bỏng nhìn cô, trái tim không kiềm chế được mà đập loạn: “Có chuyện, vẫn luôn muốn nói.”

“Gì cơ?”

“Anh...”

Trái tim Tưởng Đạc điên cuồng tăng tốc đến một trăm mươi mã lực, bàn tay đang đè lên chốt cửa căng chặt, mu bàn tay đã trắng bệch.

“Ấp a ấp úng không giống tam gia tí nào, có gì thì nói đi.”

“Bỏ đi, lúc nào về thì nói.”

Lục U nóng nảy: “Anh còn học được cách thừa nước đục thả câu à, muốn để em ngủ không yên đúng không.”

Tưởng Đạc giơ tay véo đầu mũi đáng yêu của cô, nói: “Bây giờ nói có thể sẽ làm anh phân tâm, ảnh hưởng đến tình tiết vụ án.”

“...” Lục U chỉ có thể buồn bực đáp: “Em chờ anh về.”

“Ừ.”

Khóe miệng Tưởng Đạc rốt cuộc cũng nở nụ cười: “Cảm ơn em nhé.”

Lục U không hiểu: “Cảm ơn em làm gì?”

“Những lời hôm nay của em.”

Những lời đó khiến anh không còn lo được lo mất, không còn hoảng sợ cả ngày, không còn phải lo lắng ngay cả tư cách dùng danh nghĩa một người bạn đứng bên cạnh cô một cách hèn mọn cũng đánh mất.

Tưởng Đạc hoàn toàn khôi phục dũng khí, anh biết, bắt đầu từ hôm nay, trong lòng Lục U đã có anh.

Khoảng thời gian đó, Lục U bắt đầu thường xuyên nhận được tin nhắn và ảnh Tưởng Đạc gửi tới.

Trong những bức ảnh đó, có sóng lúa trên đồng ruộng nông thôn, có bầu trời xanh thẳm, còn có những người phụ nữ nông thôn chất phác và những đứa trẻ mặt mày phiếm đỏ.

Lục U phóng to hình ảnh lên, nhìn kỹ một chút rồi nói: “Quần áo của bọn trẻ có vẻ cũ lắm rồi, hình như cũng không vừa người nữa.”

JD: “Quả nhiên nói ba câu không thể thoát được bệnh nghề nghiệp. [cười mỉm].”

U U Lộc Minh: “[cười mỉm]”

JD: “Trong thôn không thể so sánh với thành phố được, nơi này rất hẻo lánh, cũng rất lạc hậu, mấy đứa trẻ này hầu hết là mặc lại đồ của người lớn.”

U U Lộc Minh: “Gần đây tam gia biến thành người nói nhiều rồi, ngày nào cũng nói rất nhiều chuyện với em.”

JD: “Có sao?”

U U Lộc Minh: “Xem lịch sử trò chuyện đi.”

Tưởng Đạc kéo phần lịch sử lên, quả nhiên mỗi ngày đều nhắn tin.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đối Tượng Liên Hôn Bụng Dạ Đen Tối
Chương 118

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 118
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...