Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Độc Sủng Cuồng Phi – Chương 97

Độc Sủng Cuồng Phi

Tác giả: Hạ Lan Mẫn Nguyệt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày mai, sáng sớm.

Lãnh Hạ và Chiến Bắc Liệt dùng bữa sáng xong, liền thu dọn một ít y phục đơn giản.

Các tướng sĩ đã bắt đầu huấn luyện rồi, tiếng hò hét vang dội khắp doanh trại.

Lãnh Hạ đi được nửa đường, đột nhiên dừng bước, suy nghĩ một chút rồi nói: "Ta đi gọi Mộ Nhị."

Chiến Bắc Liệt không phản đối, dù sao chuyến đi này có lẽ sẽ có mai phục, nếu là người thường thì họ dẫn theo ngược lại sẽ có nguy hiểm nhưng Mộ Nhị thì khác, khinh công kiệt xuất, không cần bọn họ lo lắng. Hơn nữa y thuật của hắn, không chừng sẽ có lúc cần dùng.

Chính sự phía trước, hắn đành nghiến răng, nhịn đau thu hồi ghen tuông.

Đang muốn xoay người thì thấy Mộ Nhị đang đeo hòm thuốc, ngơ ngác đi về phía này, gió thổi làm thanh sam lay động, càng toát lên vẻ không màng thế sự.

Hắn đi thẳng đến trước mặt hai người rồi dừng lại, bất động, trong mắt, trên mặt không có bất kỳ biểu hiện gì, cứ ngơ ngác nhìn chằm chằm Lãnh Hạ như vậy.

Lãnh Hạ lại có thể thấy được ý tứ kiên quyết mà rõ ràng trong mắt hắn: Cùng nhau.

Nàng bỗng nổi lên tâm tư trêu chọc, nhíu mày, cười hỏi: "Mê dược, độc dược đều đã chuẩn bị đủ rồi chứ?"

Quả nhiên, Mộ Nhị mặt vẫn không thay đổi nhất thời nhíu nhíu mày, bộ dạng không cách nào tha thứ.

Ở cửa doanh trại, Chung Thương và ba người Cuồng Phong đang nói chuyện phiếm, vui vẻ chờ họ.

Lúc bọn họ tới thì Đông Phương Nhuận cũng tới, chỉ một mình hắn, nắm dây cương của con tuấn mã Bắc Yến, giống như một ánh trăng màu bạc.

Sau buổi gặp hôm qua, Chu Nho Thân đã xuất phát tới Trường An, dựa theo quy củ hắn phải lấy thân phận sứ giả đi bái kiến Chiến Bắc Diễn.

Mấy người gật đầu chào hỏi, cũng không nhiều lời, khẽ điểm mũi chân nhảy lên lưng ngựa, xuất phát.

Phía sau, doanh trại vẫn như trước, phía trước, đường đi không rõ.

Đến tận lúc bọn họ chỉ còn là mấy chấm đen, từ trong quân doanh lao ra một con ngựa, chính là lão Mã.

Diệp Nhất Hoàng cưỡi trên lưng ngựa, cười gian, có chuyện vui mà không mang ta theo, huynh đệ ta lén đuổi theo.

Đúng lúc này, lão Mã đột nhiên dừng lại, ngửa mặt u buồn nhìn trời.

Diệp Nhất Hoàng sợ hãi, đừng như vậy a huynh đệ!

Hắn cấp tốc nhảy xuống, kéo kéo dây cương, cố gắng kéo lão Mã.

Hắn hận nghiến răng nghiến lợi, không còn cách nào đánh phải cố vui vẻ chạy đến trước mặt lão Mã vãi mấy vái rồi chắp tay cầu xin: "Huynh đệ, xin thương xót ta a! Chạy a! Chạy a!"

Lần này rất có hiệu quả, lão Mã không nói hai lời lập tức phóng đi như chớp, chỉ trong nháy mắt đã không thấy tăm hơi.

Diệp Nhất Hoàng há hốc miệng, đứng tại chỗ lệ rơi đầy mặt, tức đến muốn hộc máu.

Huynh đệ này, ngươi đã quên mang theo ta...........

==

Ngày đầu tiên.

Từ biên giới đi đến doanh trại Đông Sở, mọi người đi thẳng về hướng Đông Bắc.

Cả ngày phải phóng ngựa liên tục, trên đường lại chỉ có thể ăn mấy cái bánh màn thầu với lương khô, tuy mới cuối thu nhưng nơi biên giới này đã lạnh đến mức có thể so với mùa đông ở Trường An, trên đường đi, một con chuột cũng không nhìn thấy chứ đừng nói tới gà rừng hay thỏ rừng.

Ba người Cuồng Phong đã đói lắm rồi nên khi nhìn thấy một quán ăn nho nhỏ phía xa đã vô cùng mừng rỡ chạy đến.

Không đợi tiểu nhị chào hỏi, ba người đã nhảy xuống ngựa chạy vào quán, vỗ bàn thao thao bất tuyệt gọi đồ ăn: "Long phượng trình tường, hồng mai châu hương, cháo bát bảo, sơn trân bách thái, nhất phẩm đậu hũ, phật thủ kim quyển,...."

Ở doanh trại mỗi ngày đều phải ăn cơm canh đạm bạc, cuối cùng hôm nay cũng được một bữa no đủ.

Vừa kết thúc quá trình, Thiểm Điện cười hì hì dặn dò: "Nhanh một chút, mang lên đây một ấm trà ngon."

"Được, khách quan, lập tức có!" Chưởng quỹ mập mạp cười đáp ứng, vui vẻ đi xuống.

Lúc mấy người Lãnh Hạ đi vào quán, vừa vặn lúc ba người vừa gọi đồ xong, lại nghe chưởng quỹ đáp lời, không khỏi liếc mắt nhìn nhau, khóe miệng gợi lên một tia cười lạnh.

Sau khi mấy người ngồi xuống, Lôi Minh khoe: "Gia, chúng ta đã gọi những món ngươi thích ăn, long phượng........."

Mới nói được một nửa, liền dừng lại, nhất thời vẻ mặt lạnh xuống, Cuồng Phong và Thiểm Điện cũng đột nhiên có phản ứng.

Nhưng chỉ trong một cái chớp mắt, lại nhanh chóng khôi phục bộ dạng vui vẻ, hi hi ha ha cười nói.

Lát sau, chưởng quỹ dẫn mấy tên tiểu nhị lên, trong tay mỗi người đều bưng một cái khay, từ xa đã có thể ngửi được mùi thơm ngào ngạt.

"Khách quan, mời!" Chưởng quỹ sai tiểu nhị đặt món ăn lên bàn, rót cho mỗi người một chén trà, rồi mới cúi người đi xuống.

Ba người Cuồng Phong trừng mắt nhìn vô số món ăn ngon trên bàn, chảy nước miếng liên tục, nhìn về phía Mộ Nhị chép miệng, ý hỏi: Có thuốc giải không?

Loại câu hỏi mờ mịt này, đương nhiên là Mộ Nhị không hiểu, vẫn ngồi ngơ ngẩn như trước.

Lôi Minh chép miệng, đưa mắt nhìn sang Lãnh Hạ, trong mắt tràn đầy chờ mong, chân chó nói: "Vương phi......"

Lãnh Hạ bật cười, đưa tay ra trước mặt Mộ Nhị.

Thấy bàn tay trắng nõn quen thuộc đưa ra trước mặt, nhất thời, Mộ Nhị bừng tỉnh đại ngộ.

Ống tay áo vung lên, bột phấn nhỏ bay bay khắp bàn ăn mà mọi người không nhìn thấy, hắn gật đầu, chậm rãi nói: "Có thể."

Lãnh Hạ cầm đũa lên, ăn trước tiên.

Ba người Cuồng Phong sùng bái nhìn nàng, thần tượng đương nhiên là có biện pháp.

Chiến Bắc Liệt hận nghiến răng, khuôn mặt tuấn tú đen đến mức có thể so với Bao Công rồi, Lãnh Hạ gắp một đũa thức ăn cho hắn, vuốt giận: "Ngươi thích ăn."

Ngay lập tức đã có tác dụng, sắc mặt của Đại Tần Chiến thần lập tức thay đổi, ra vẻ bất đắc dĩ mới ăn nhưng khóe miệng lại hơi cong lên, ánh mắt y hệt như trẻ con nhìn Mộ Nhị.

Thế nhưng Mộ Nhị vẫn là bộ dạng của kẻ lỗ mãng.

Đông Phương Nhuận vẫn im lặng, chỉ lẳng lặng nhìn bọn họ, thấy vậy không khỏi hơi cong đuôi mắt, đây là lần đầu tiên hắn thấy cách ở chung như vậy giữa hai người, không ngờ Đại Tần Chiến thần còn có một mặt như vậy.

Hắn không muốn thừa nhận chính mình thật ra có vài phần ghen tỵ, đè xuống vài tia chua xót lặng lẽ nảy sinh trong lòng, nét mặt không thể hiện bất cứ điều gì, lại cười yếu ớt như lúc ban đầu.

Bữa ăn này, có người suy nghĩ khác biệt, có người tức giận ngút trời, có người vui sướng hả hê, có người phiền muộn mất mát, có người khô khan u mê, lại có người.........

Mỏi mắt chờ mong!

Mỏi mắt chờ mong này đương nhiên là chưởng quỹ và tiểu nhị, bọn họ nấp ở phòng bếp, cẩn thận nhìn trộm về phía này, chờ a chờ, chờ a chờ, sao còn chưa có dấu hiệu trúng độc thế?

Đã có người không chờ nổi nữa, cầm đại đao muốn xông ra ngoài, tức giận la hét: "Phải đợi tới khi nào nữa, con mẹ nó, những người này là cái giống gì, hạ loại độc mạnh như vậy mà không thấy có hiệu quả."

Chưởng quỹ kéo tay người nọ, lẩm bẩm: "Chờ một chút, Thất hoàng tử kia dễ giết như vậy sao? Nhưng mà không phải là chỉ có một mình Thất hoàng tử sao? Không biết sao Đại Tần Liệt Vương cũng đi theo hắn."

Người nọ khoát khoát tay, vẻ mặt khó nhịn: "Cần gì quản hắn thế nào, lần này rơi vào tay chúng ta, chỉ có thể trách số hắn không tốt."

Tên còn lại cầm binh khí lên, cũng khó dằn lòng nói: "Chắc vì bọn họ nội lực thâm hậu, nên thời gian trúng độc mới lâu hơn một chút, lúc này chắc cũng đến lúc rồi, đi!"

"Đi đâu thế?" Có người ở sau lưng kéo kéo tay áo của hắn, hiếu kỳ hỏi.

"Đương nhiên là ra ngoài giết bọn họ, tên đần này!" Người nọ tức giận đáp.

"À, giết bọn họ sao?" Người sau lưng hỏi lại.

"Dong dài cái gì, không phải Điện hạ đã ra lệnh......" Người kia nói được một nửa, đột nhiên cảm thấy không đúng.

Thanh âm này xa lạ a!

Còn chưa kịp quay đầu đã thấy trước mắt tối đen, mất đi ý thức.

Thiểm Điện trừng mắt nhìn, cười híp mắt thu lại cây búa, giống như hắn, Cuồng Phong và Lôi Minh mỗi người một cây búa đập chưởng quỹ và tiểu nhị ngất đi.

Lôi Minh vỗ tay một cái, một người một cước hung hăng đạp, bĩu môi nói: "Vừa rồi chúng ta đói tới choáng váng, chưa kịp phản ứng, các ngươi thật sự coi chúng ta là kẻ ngốc sao?"

Lúc bọn họ vào quán, quả thật là đầu óc rối bời, liên tiếp gọi ra những món có ở Trường An, ai ngờ gọi bậy gọi bạ mà chưởng quỹ cũng nhận lời.

Quán ăn hẻo lánh ở nơi này mà cũng có ư?

Đừng nói là có, nếu là một quán ăn bình dân thật sự thì có khi nghe cũng chưa nghe thấy bao giờ.

Chiến Bắc Liệt ngay cả thẩm vấn cũng lười thẩm vấn, thủ đoạn ám sát vụng về thế này thì trừ Đông Phương Lỗ, làm gì còn ai nữa.

Lãnh Hạ hơi hơi cong cong khóe môi, nhìn Đông Phương Nhuận chậm rãi nói: "Xem ra, lần ám sát trước ở rừng rậm ngoại thành, thật sự là ngươi đã âm thầm giúp không ít."

Lần ám sát kia chuẩn bị chu đáo chặt chẽ, hai nhóm thích khách liên tục ập đến, thậm chí còn không để cho nàng thời gian thở dốc, thủ đoạn cũng cao hơn, hẳn là Đông Phương Nhuận đã ra lệnh cho tên gọi là Viên Giáp kia, âm thầm giúp Đông Phương Lỗ.

Đông Phương Nhuận lúng túng ho khan một tiếng, cười vô tội.

==

Ngày thứ hai.

Sau một đêm nghỉ ngơi, mọi người lại tiếp tục lên đường.

Đột nhiên, Lãnh Hạ ghìm cương ngựa, Phong Trì hí một tiếng rồi dừng lại, sau đó những người khác cũng dừng lại.

Sau khi dừng lại mới có thể nghe thấy tiếng kêu cứu mà lúc nãy đã bị tiếng vó ngựa át đi, nó truyền đến từ một bụi cỏ.

"Ai cứu mạng, cứu mạng, mau cứu ta......."

"Mau cứu mẹ ta! Có ai không, mau cứu mẹ ta!"

Đó là thanh âm của một cô gái và tiếng khóc của trẻ con.

Lãnh Hạ nháy mắt ra dấu, Chung Thương nhảy xuống ngựa kiểm tra.

Hắn rút trường kiếm bên hông ra, chém đứt đám cỏ dại dây leo trước mặt, cẩn thận cảnh giác đi vào trong bụi cỏ, mới bước được mấy bước, đã nhìn thấy hai mẹ con.

Mẫu thân là một phụ nữ có thai, ngồi dựa vào một gốc cây khô, mặt đầy mồ hôi, sắc mặt tái nhợt, bên cạnh, trên mặt đất có vài sợi dây thừng, hẳn là lúc nãy đã bị trói ở đây. Đứa trẻ khoảng bảy tuổi, gầy gầy, quay lưng về phía hắn gào khóc trong lòng cô gái nên không nhìn thấy mặt.

Nữ tử thở phì phò, lúc này cỏ hoang đã bị Chung Thương chém đứt nên cũng nhìn thấy mấy người Lãnh Hạ đang chờ ở bên ngoài, trong mắt ánh lên tia sáng hy vọng, vươn tay chộp lấy tay Chung Thương: "Thiếu hiệp, mau cứu ta, mau cứu ta, ta sắp sinh."

Chung Thương mím môi, trong mắt hiện ra vài phần nghi ngờ, trong rừng núi hoang vắng này sao lại có hai người như thế?

Nàng kia nhìn ra hắn đang nghi ngờ, vội vàng giải thích: "Thiếu hiệp, ta và phu quân đi qua nơi này, gặp phải sơn tặc, bọn họ đông đảo, phu quân bị sát hại một cách ..........tàn nhẫn, chúng thấy ta mang thai mới để lại cho ta một mạng, thiếu hiệp........"

Nàng mới nói mấy câu đó đã lại chảy mồ hôi đầm đìa, thở không ra hơi.

Nhưng mà mới giải thích thế, Chung Thương đã cười lạnh một tiếng, quay người đi ra ngoài.

Đúng lúc này, nàng kia đột nhiên vùng lên, rút ra một binh khí, sau đó, đứa bé kia cũng quay người, chính là một người lùn, trường kiếm trong tay đ//â//m thẳng vào giữa lưng Chung Thương.

Hai người vốn phụng lệnh của Đông Phương Lỗ mai phục Đông Phương Nhuận, vốn tưởng rằng ngụy trang thành như vậy, tất nhiên Đông Phương Nhuận sẽ tới kiểm tra, phụ nữ có thai tay trói gà không chặt và trẻ con đương nhiên sẽ không bị nghi ngờ, đến lúc đó, sẽ giết hắn vào lúc hắn mất cảnh giác nhất.

Nhưng ai ngờ lại có người khác đi cùng hắn, người tới kiểm tra cũng không phải Đông Phương Nhuận, hai người liền luống cuống, rơi vào đường cùng cũng chỉ có cách liều mạng ra tay.

Ngay lúc mũi kiếm sắp đ//â//m vào lưng Chung Thương, hắn dễ dàng phản công, đ//â//m kiếm về phía sau, tên thấp lùn lập tức ngã xuống đất.

Ngay sau đó, một ám tiễn xẹt qua đ//â//m thẳng vào yết hầu cô gái.

Cạch!

Chung Thương tra kiếm vào vỏ, bước về cung kính nói tiếng cám ơn với Lãnh Hạ.

Đông Phương Nhuận không khỏi nghi hoặc, khóe môi vương ý cười, hỏi: "Chung thị vệ, sao ngươi nhìn ra các nàng có vấn đề?"

Thật ra nếu là hắn thì sẽ trực tiếp không để ý tới hai người kia, bất luận là thật hay giả, lòng người khó dò, hắn chưa bao giờ mạo hiểm, đánh cược sự an nguy của bản thân vì người khác. Hắn hơi chau mày nhìn về phía Đông Bắc lắc đầu thất vọng, đại ca a đại ca, đối nghịch với ta lâu như vậy mà ngươi vẫn không hiểu ta.

Nói đến nguyên nhân, Đông Phương Nhuận không rõ ràng lắm nhưng những người khác thì rất hiểu.

Sơn tặc?

Sơn tặc thổ phỉ trong Đại Tần đã sớm bị Thí Thiên tiêu diệt hết, Thí Thiên từ nam chí bắc, nơi này cũng đã đi qua, nếu còn thì cũng không ở phía Đông Bắc này, phía bên kia còn một sơn trại đã bị tiêu diệt, sơn tặc nơi này có thể không sợ sao?

Phỏng chừng đã sớm giải tán, sợ đến nỗi về nhà trồng trọt rồi!

==

Sau mấy lần ám sát của hai ngày trước, hơn nữa Chiến Bắc Liệt đã sớm có dự đoán, cho nên ngày thứ ba khi trên đường tự dưng xuất hiện vô số rắn độc, thì mọi người đã bình tĩnh đến mức không thể bình tĩnh hơn.

Vô số các loại rắn xanh đỏ tím vàng, quỷ dị diễm lệ, bò lổm ngổm về phía mọi người, thè lười phì phì, chỉ nhìn màu cũng biết là vô cùng độc, nếu bị cắn một phát thì đừng nói là trọng thương mà sẽ lập tức mất mạng.

Mọi người không khỏi nhìn về phía Đông Phương Nhuận, ba người Cuồng Phong càng nhìn mãi không thôi, rốt cuộc là ngươi giết cha hắn hay gian d//â//m với tức phụ hắn a?

Đông Phương Nhuận cười ôn nhuyễn, một chút tội lỗi cũng chưa cảm thấy.

Đúng lúc này, phía xa truyền đến một tiếng còi, thổi ra một âm điệu kỳ dị, ẩn chứa quy luật đặc thù nào đó.

Đám rắn độc giống như ăn phải cái gì, nhanh chóng trườn về phía bọn họ.

Bởi vì tất cả thích khách hai lần trước đều đã chết nên Đông Phương Lỗ cũng không biết lần này còn có một Đại Tần Chiến thần, một Lãnh Hạ, một thần y đi cùng.

Cho nên lúc này, Lãnh Hạ chỉ thở dài, nhìn về phía Mộ Nhị, bình tĩnh giơ tay.

Mộ Nhị lại cảm thấy vô cùng tủi thân một lần nữa, lông mi nhíu lại thật chặt, từ lúc thần y hắn đi theo Lãnh Hạ, vẫn luôn làm chuyện mất mặt thế này.

Nhận lấy bình sứ Mộ Nhị đưa, Lãnh Hạ mở ra, vẩy thuốc bột bên trong ra phía trước, đám rắn độc liền bất động.

Cũng trong lúc đó, Chiến Bắc Liệt rút ra trường kiếm bên hông Thiểm Điện, trực tiếp đ//â//m chết người nấp ở phía xa.

Giải quyết!

Phóng qua thi thể của một đám rắn độc, Lãnh Hạ quay đầu nói: "Vì muốn giết ngươi mà đã tìm không ít kỳ nhân dị sĩ."

Đông Phương Nhuận nhíu mày, trong mắt không biết là lãnh ý hay là nhọc lòng.

Bỗng nhiên, trên trời truyền đến tiếng chim bay, Chiến Bắc Liệt giơ tay lên, lấy thư trên đùi bồ câu xuống.

Một lúc sau, hắn ngẩng đầu lên nói: "Bắc Yến đã không chịu nổi nữa, bắt đầu rồi công kích thăm dò một phen."

Mọi người tiếp tục lên đường.

Sau đó, ám sát vẫn không dừng, hết người này đến người khác.

Lần thứ ba bốn năm sáu...........

Thủ đoạn ám sát vô cùng buồn cười xuất hiện liên tục, ngay cả Chiến Bắc Liệt cũng không khỏi ngửa mặt lên trời thở dài, Đông Phương Lỗ này, rốt cuộc là có bao nhiêu ngu dốt vụng về!

Lần đầu thất bại, lại ngóc đầu lên, lần thứ hai thất bại, lại làm tiếp, lần ba thất bại, vẫn lấy lại tinh thần, thật sự là khiến để cho bọn họ bội phục một phen.

Kiên nhẫn, vĩnh viễn không từ bỏ!

Ý muốn giết chết Đông Phương Nhuận, rốt cuộc là cố chấp đến mức nào a!

Đường đi hữu kinh vô hiểm, những.... ám sát này cũng chỉ là trò vui trên đường cho mọi người thôi.

Bảy ngày sau, đã có thể nhìn thấy doanh trại Đông Sở ở xa xa.

Đông Phương Nhuận chỉ vào một ngọn núi to lớn trước mặt nói: "Đi qua Đông Lộc Sơn này là đến."

Đông Lộc Sơn núi non trùng điệp, liên miên chập chùng, phải tới trăm dặm chứ không ít, dưới chân núi là sông giao giới Sở Yến, cuồn cuộn chạy, vắt ngang Tây Nam Đông Sở, giống như tường đồng vách sắt, mà doanh trại Đông Sở đang ở chỗ trũng nhất của Đông Lộc Sơn.

Nhìn qua thì cũng phải mất ba năm ngày mới đến.

Mọi người lập tức phóng ngựa về phía Đông Lộc Sơn.

Lãnh Hạ khó hiểu nhìn Mộ Nhị vẫn rầu rĩ, cau mày, đã hai ngày rồi, mắt hắn vẫn dại ra nhưng lại cho Lãnh Hạ một cảm giác, hắn có tâm sự.

Được rồi, Mộ Nhị cũng sẽ có tâm sự..........

Rốt cuộc, Mộ Nhị chậm rãi chuyển động cổ, quay đầu từng tý từng tý một, ngơ ngác nói: "Sư phụ, có chuyện, cho ngươi."

Lãnh Hạ khẽ nhướn mày, tự động phiên dịch ra, sư phụ của hắn Vân Sơn điên Đạo Nhân có chuyện bảo Mộ Nhị nói cho nàng, có lẽ cũng không phải cho nàng, từ lúc nàng gặp Mộ Nhị ở Cừ thành, hắn chưa gặp sư phụ lần nào, hẳn là muốn nói cho chủ nhân của thân thể này, Mộ Dung Lãnh Hạ.

Lãnh Hạ gật đầu, nếu nàng đã nhận thân thể này thì cũng sẽ nhận tất cả, nàng hỏi: "Nói gì?"

Mộ Nhị lại cau màu, ánh mắt mê man: "Đã quên."

Lãnh Hạ suýt thì ngã ngựa, liếc mắt nhìn hắn, bật cười, sư phụ hắn đúng là kỳ tài, lại đi nhờ hắn nhắn.

Lãnh Hạ giục ngựa chạy nhanh, vừa đi vừa quay đầu lại hỏi: "Sao lúc trước không nói?"

"Đã quên." Mộ Nhị đáp, rồi lại mờ mịt nhìn phía trước, suy nghĩ.

Lãnh Hạ cũng không hỏi nữa, sư phụ hắn nuôi hắn lớn, đương nhiên là hiểu hắn, nếu đã nhờ Mộ Nhị nhắn thì chắc cũng không quan trọng gì.

Chiến Bắc Liệt tuy rằng nghe thấy hai người nói chuyện, nhưng cũng không để trong lòng, nào biết lúc này hắn bỏ qua, đến lúc biết thì thật sự muốn giết người.

Lúc này Chiến Bắc Liệt lại hoàn toàn không biết, hắn vẫn nhìn phía trước không quay đầu, trầm giọng hỏi Đông Phương Nhuận: "Bản vương vẫn hiếu kỳ, năm ấy Thập Thất hoàng tử mới chín tuổi nên không nói, nhưng trong những hoàng tử khác sao ngươi lại bỏ qua Đông Phương Lỗ?"

Đông Phương Nhuận cười cười: "Để bảo mệnh."

Chiến Bắc Liệt nhíu mày, bảo mệnh này đương nhiên không phải chỉ Đông Phương Lỗ, vậy thì chỉ còn..........

Sở hoàng Đông Phương Triệu!

Cũng phải, phàm là người ở ngôi cao, luôn có lòng nghi ngờ rất nặng, không phải nước nào cũng giống Đại Tần, huynh đệ thủ túc tình thâm.

Đông Phương Triệu mới hơn bốn mươi, ít nhất cũng phải sống thêm mười năm nữa, mà Đông Phương Nhuận đã hai mươi, đợi đến lúc hắn thoái vị thì nhi tử lòng dạ kín đáo thâm trầm này cũng đã trung niên, có chờ được không?

Đương nhiên là không.

Đông Phương Nhuận để lại một Đại hoàng tử, giả vờ như thế lực của hai bên cân bằng, khiến cho Đông Phương Triệu chưa vội ra tay, chờ hai đứa con trai suy yếu.

Tới lúc đó, hắn thoái vị, sắc lập Thập Thất hoàng tử lên ngôi.

Ba năm trước, Đông Phương Nhuận để bảo mệnh, giữ lại Đông Phương Lỗ, nhưng hôm nay, cánh chim của hắn đã lớn, lại còn giữ Đông Phương Lỗ.........

Chiến Bắc Liệt không hỏi lại, Đông Phương Nhuận cũng cười khổ trong lòng, chỉ là, hắn không muốn giết cha.

Đột nhiên, Chiến Bắc Liệt ghìm cương ngựa, trong ưng mâu ẩn chứa sát khí ngút trời, Đông Phương Lỗ có thể biết được tin một mình Đông Phương Nhuận tới biên giới thì sao Đông Phương Triệu lại không?

Ba năm trước, Đông Phương Triệu đã kiêng kỵ, hôm nay, sự tồn tại của Đông Phương Nhuận như một hòn đá chặn ở cổ họng hắn. Như vậy, biện pháp tốt nhất, chính là giết hắn trên đường về.

Đông Phương Nhuận biết Chiến Bắc Liệt đã nghĩ tới điều then chốt, thản nhiên gật đầu, đáp: "Có lẽ."

Đôi mắt hẹp dài nhìn về phía Đông Nam, giống như xuyên qua bao núi non sông suối, thấy được kinh đô Đông Sở, trong mắt dần dần dâng lên vài phần lãnh ý.

Phụ hoàng, chớ ép ta....

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11: Triều Đình Tranh Luận Kịch Liệt
Chương 12
Chương 12: Liều Mạng Uống Rượu
Chương 13
Chương 13: Mã Vương
Chương 14
Chương 14: Bạc
Chương 15
Chương 15: Sòng Bạc Thẳng Tiến
Chương 16
Chương 16: Tử Thần Đến
Chương 17
Chương 17: Bưu Hãn Vô Cùng
Chương 18
Chương 18: Nói Điều Kiện, Theo Ta
Chương 19
Chương 19: So Đổ Thuật
Chương 20
Chương 20: Kẻ Cười Sau Cùng Mới Là Kẻ Thắng
Chương 21
Chương 21: Trời Sinh Một Đôi
Chương 22
Chương 22: Hâm Mộ, Đố Kỵ Cuối Cùng Thù Hận.
Chương 23
Chương 23: Chiến Bắc Liệt Tới Thanh Lâu.
Chương 24
Chương 24: Nữ Phẫn Nam Trang.
Chương 25
Chương 25: Ngươi Đến Đây Cho Ta.
Chương 26
Chương 26: Không Có Lời? Có Lời.
Chương 27
Chương 27: Liên Thủ.
Chương 28
Chương 28: Lão Nương Giúp Ngươi.
Chương 29
Chương 29: Khởi Binh Vấn Tội.
Chương 30
Chương 30: Đơn Thuần - Rất Đơn Thuần.
Chương 31
Chương 31: Thôi Miên
Chương 32
Chương 32: Thập Phần Ăn Ý
Chương 33
Chương 33: Uy Phong Chiến Thần
Chương 34
Chương 34: Chiến Lợi Phẩm Của Lão Nương
Chương 35
Chương 35: Chiến Thần ... Không Thể
Chương 36
Chương 36: Người Phụ Nữ Đanh Đá Này Là ...
Chương 37
Chương 37: Tuyệt Đại Phản Công
Chương 38
Chương 38: Mười Hai Thị Thiếp
Chương 39
Chương 39: Không Biết Tự Lượng Sức Mình
Chương 40
Chương 40: Cực Kỳ Bi Thảm
Chương 41
Chương 41: Bốn Người Cùng Lên
Chương 42
Chương 42: Nói Cho Ngươi Một Bí Mật Lớn
Chương 43
Chương 43: Hỉ Nộ Vô Thường
Chương 44
Chương 44: Đánh Bạc
Chương 45
Chương 45: Dám Tranh Nhà Vệ Sinh Với Ta ...
Chương 46
Chương 46: Bồ Câu Liệu Có Bị Lạc Đường?
Chương 47
Chương 47: Đại Tần Cần Các Ngươi
Chương 48
Chương 48: Sát Khí
Chương 49
Chương 49: Dám Đả Thương Nữ Nhân Của Bổn Vương.
Chương 50
Chương 50: Nữ Nhân, Ngươi Vừa Lòng Chứ?
Chương 51
Chương 51: Hai Dấu Chân
Chương 52
Chương 52: Nhường Mẫu Sư Tử
Chương 53
Chương 53: Quả Nhiên Có Chút Khác Biệt
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 72: Thiên Y Vô Phùng
Chương 72
Chương 72: Ái Mộ
Chương 73
Chương 73: Cái Gì Vậy?
Chương 74
Chương 74: Cưỡng Hôn
Chương 75
Chương 75: Ngươi Là Người Của Ta
Chương 76
Chương 76: Viên Phòng Cần Có Tư Tưởng
Chương 77
Chương 78
Chương 78: Ở Riêng
Chương 79
Chương 79: Sơn Thần
Chương 80
Chương 80: Nửa Đêm Nhìn Trăng Rơi Lệ
Chương 81
Chương 81: Thiếu Niên Nhiều Chuyện
Chương 82
Chương 82: Chú Ngựa U Buồn
Chương 83
Chương 83: Giới Thiệu Cho Ngươi Một Cô Nương ...
Chương 84
Chương 84: Thế Giới Này Thật Nhiều Huyền Ảo
Chương 85
Chương 85: Là Một Đám Sói
Chương 86
Chương 86: Lão Ngoan Đồng
Chương 87
Chương 87: Thần Ơi, Giáng Thiên Lôi Xuống Đi
Chương 88
Chương 88: Ba Nam Nhân
Chương 89
Chương 89: Nhịn
Chương 90
Chương 90: Dã Tâm, Không Nhỏ!
Chương 91
Chương 91: Bị Kẻ Lỗ Mãng Khinh Thường
Chương 92
Chương 92: Phù Dung Chết Tiệt
Chương 93
Chương 93: Tan Vỡ A
Chương 94
Chương 94: Vương Gia Người Ở Dưới
Chương 95
Chương 95: Người Sáng Mắt Không Nói Tiếng Lóng ...
Chương 96
Chương 96: Hợp Tác
Chương 97
Chương 97
Chương 98
Chương 98: Chuyện Đêm
Chương 99
Chương 99: Đến Đông Sở
Chương 100
Chương 101
Chương 101: Trận Chiến Đầu Tiên
Chương 102
Chương 102: Khắc Tinh, Ôn Tinh, Sao Chổi
Chương 103
Chương 103: Tiên Phát Chết
Chương 104
Chương 104: Bí Mật Của Lãnh Hạ
Chương 105
Chương 105: Nỗi Khổ Của Gia
Chương 106
Chương 106: Chế Tạo Bom
Chương 107
Chương 107: Cục Cưng Của Ta
Chương 108
Chương 108: Mẫu Tử Sẽ Khóc
Chương 109
Chương 109: Ọe ...
Chương 110
Chương 110: Cho Dù Là Địa Ngục Cũng Cùng Đến
Chương 111
Chương 111: Bão Tố
Chương 112
Chương 112: Chiến Trường Của Hai Người
Chương 113
Chương 113: Ta Không Phải Người Của Thế Giới Này
Chương 114
Chương 114: Rốt Cuộc Cũng Ra Ngoài
Chương 115
Chương 115: Kẻ Ăn Quỵt Cơm
Chương 116
Chương 116: Cô Nương Xinh Đẹp, Gả Cho Ta Nhé!
Chương 117
Chương 117: Tiêu Phượng, Chờ Ta!
Chương 118
Chương 118: Tiên Hạ Thủ Vi Cường
Chương 119
Chương 119: Sắp Sinh
Chương 120
Chương 120: Vì Tiểu Lãnh Hạ Của Lão Tử
Chương 121
Chương 121: Ta Muốn Tòa Thành Này
Chương 122
Chương 122: Lãnh Hạ Dương Oai
Chương 123
Chương 123: Nữ Nhân Thì Làm Sao
Chương 124
Chương 124: Tề Tụ Cách Căn Thành
Chương 125
Chương 125: Chiến Tiểu Quai
Chương 126
Chương 126: Liệt Vương Vạn Tuế
Chương 127
Chương 127: Mộ Đại Thần Y, Tức Giận
Chương 128
Chương 128: Lãnh Hạ Ở Trên, Mộ Nhi Ở Dưới...
Chương 129
Chương 129: Chiến Bắc Liệt Tới
Chương 130
Chương 130: Lương Đô
Chương 131
Chương 131: Khách Đến
Chương 132
Chương 132: Nhặt Được Một Tiện Nghi Lớn
Chương 133
Chương 133: Ác Mộng Của Mộ Nhị
Chương 134
Chương 134: Gặp Lại Lão Ngoan Đồng
Chương 135
Chương 135: Hậu Nhân Phù Thành
Chương 136
Chương 136: Vương Gia, Mau Đến
Chương 137
Chương 137: Đường Làng Bộ Thiền Hoàng Tước Tại Hại
Chương 138
Chương 138: Ngô Hoàng Vạn Tuế Vạn Vạn Tuế
Chương 139
Chương 139: Liệt Vương Yết Kiến
Chương 140
Chương 140: Ngươi Nha Nếu Không Lui Binh
Chương 141
Chương 141: Mau Quay Về A
Chương 142
Chương 142: Chém Đầu
Chương 143
Chương 143: Sắp Sinh
Chương 144
Chương 144: Tiểu Bất Điểm Ra Đời
Chương 145
Chương 145: Trường An, Lâu Ngày Không Gặp
Chương 146
Chương 146: Trở Lại Trường An
Chương 147
Chương 147: Bị Ném
Chương 148
Chương 148: Thê Nô Tụ Tập
Chương 149
Chương 149: Tàn Sát Lẫn Nhau
Chương 150
Chương 150: Ta Tin Nàng, Nàng Tin Ta
Chương 151
Chương 151: Năm Mới, Lễ Chọn Đồ Vật Đoán Tương Lai
Chương 152
Chương 152: Đoạn Đường Vui Vẻ
Chương 153
Chương 153: Lễ Vật
Chương 154
Chương 154: Con Hát Trời Sinh
Chương 155
Chương 155: Mục Đích Không Rõ
Chương 156
Chương 156: Thai Tiếp Theo
Chương 157
Chương 157: Sáu Người Tranh Tài
Chương 158
Chương 158: Ba Năm Sau
Chương 159
Chương 159: Đại Hôn Của Bắc Việt
Chương 160
Chương 160: Hai Cha Con
Chương 161
Chương 161: Mẫu Thân Kinh Hỉ
Chương 162
Chương 162: Nam Phẫn Nữ Trang
Chương 163
Chương 163: Đại Hội Mỹ Nam
Chương 164
Chương 164: Xúc Động Ma Quỷ
Chương 165
Chương 165: Tiểu Quỷ Phát Uy
Chương 166
Chương 166: Nhìn Lầm
Chương 167
Chương 167: Lại Có
Chương 168
Chương 168: Khiếu Thẩm Mỹ Vặn Vẹo
Chương 169
Chương 169: Lãnh Hạ, Trâu Bò
Chương 170
Chương 170: Thua Không Hối
Chương 171
Chương 171: Kề Vai Chiến Đấu
Chương 172
Chương 172: Trước Có Sói, Sau Có Hổ
Chương 173
Chương 173: Lại Một Lần Nữa, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 174
Chương 174: Nghèo
Chương 175
Chương 175: Phu Thê Trâu Bò
Chương 176
Chương 176: Vùng Đất Không Ai Quản
Chương 177
Chương 177: Tức Phụ Nhớ Ta Sao
Chương 178
Chương 178: Thành Chủ Đương Nhiệm
Chương 179
Chương 179: Có Là Hổ Cũng Phải Nằm Sấp Xuống Cho Ta
Chương 180
Chương 180: Ranh Giới Sống Chết
Chương 181
Chương 181: Cùng Tiến Cùng Lùi Với Liệt Vương
Chương 182
Chương 182: Niềm Tin Của Hắn
Chương 183
Chương 183: Rời Đi
Chương 184
Chương 184: Bí Mật Của Hai Cha Con
Chương 185
Chương 185: Tiểu Lãnh Hạ Ra Đời
Chương 186
Chương 186: Tiểu Ca Dao
Chương 187
Chương 187: Kim Thiền Thoát Xác
Chương 188
Chương 188: Cướp Con Gái
Chương 189
Chương 189: Tính Phúc Của Lão Tử
Chương 190
Chương 190: Ba Đôi Phu Thê Chiến Gia
Chương 191

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Độc Sủng Cuồng Phi
Chương 97

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 97
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ