Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Độc Sủng Cuồng Phi – Chương 174

Độc Sủng Cuồng Phi

Tác giả: Hạ Lan Mẫn Nguyệt
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hôm sau, sáng sớm.

Vừa mới tảng sáng mà trong quân doanh đã vang lên tiếng huấn luyện rất khí thế.

Mọi người vất vả suốt hai tháng nay, giờ mới được ngon giấc nên chẳng ai bị ảnh hưởng gì.

Chỉ có Chiến Thập Thất, tỉnh giấc từ rất sớm, tiểu ưng mâu mở to, không biết nên làm gì bây giờ.

"Mẫu thân......."

Mẫu thân ở bên trái cong cong khóe môi ngủ rất ngon, trở mình, ngủ tiếp.

"Này....."

Nam nhân ở bên phải vẫn nghiến răng nghiến lợi ngủ như trước, đương nhiên càng không phản ứng.

Mỗ tiểu hài tử suy nghĩ một chút rồi quyết định không quấy rầy bọn họ, lặng yên không tiếng động bò dậy, nhảy xuống đất.

Một nam nhân thầm nghiến răng nghiến lợi, dù đang ngủ cũng biết nhóc con ở giữa đã biến mất, tự động dịch vào trong, rốt cuộc, cũng được ôm sát tức phụ ấm áp.

Lúc tay ôm chặt lấy eo Lãnh Hạ, khóe môi mỗ nam nhếch lên thỏa mãn.

Ừm, ôm tức phụ, ngủ!

Bên này Chiến Bắc Liệt thỏa mãn, bên kia Chiến Thập Thất bĩu môi ra khỏi lều.

Đi qua từng cái lều quen thuộc, trên đường, hễ có binh lính nào gặp nó đều dừng lại tươi cười chào hỏi, có thể thấy được mỗ tiểu hài nhi sau một tháng lăn lộn ở quân doanh, nhân duyên rất tốt.

Đến tận cái lều cuối cùng, nó mới xốc mành cửa lên, thò đầu vào nhìn quanh, tiểu ưng mâu đảo a đảo, cuối cùng khi nhìn thấy giường thì lông mày cong lên.

Mộ Nhị ngây ngô đang ngủ say, bên cạnh còn có một vật nhỏ đen thui, là tiểu hắc hổ, hai cái đầu cụng vào nhau, ngủ rất ngon.

Chiến Thập Thất vui vẻ nhảy vào, sờ sờ lông tiểu hắc hổ rồi cười híp mắt bò lên giường, ôm lấy tiểu hắc hổ đã cuộn mình thành một quả cầu, thỏa mãn chìm vào giấc ngủ.

Ngủ thẳng đến lúc mặt trời lên cao.

Thế cho nên lúc Lãnh Hạ tỉnh lại không thấy con trai, tìm trong quân doanh một lượt, cuối cùng cũng thấy hình ảnh như thế này trong lều Mộ Nhị.

Mộ Đại thần y ôm Chiến Thập Thất, Chiến Thập Thất ôm tiểu hắc hổ, tiểu hắc hổ nằm ở giữa hai người, ba người ôm nhau, ngủ thiên hôn địa ám nhật nguyệt vô quang.

Hình ảnh kia, khiến Hoa cô nương ở bên cạnh sáng ngời hai mắt, nước bọt chảy ròng ròng.

Mỗ ẻo lả than thở: "Thật muốn phạm tội a!"

Lãnh Hạ đạp cho hắn một cước, một lần nữa khẳng định suy đoán lúc trước của mình......

Lăng Tử, quả nhiên đối với con trai của nàng, có tư tâm a!

Động tĩnh bên này làm Mộ Nhị thức dậy, hắn mở mắt ra, trong mắt còn chút mê man vừa ngủ dậy, chậm rãi chuyển động tầm mắt.

Chuyển a chuyển, chuyển a chuyển, chuyển đến trên người Lãnh Hạ một cái, mê man lập tức biến mất, biến thành oán niệm sâu vô cùng.

Trước ánh mắt khiển trách nghìn lần vạn lần này, mẹ ruột nào đó áy náy trong lòng, nuốt nước miếng một cái, mỉm cười: "Ngươi..... ngươi.... tiếp tục."

Dứt lời, xoay người, mặc kệ Mộ Đại thần y mờ mịt khó hiểu cộng thêm oán niệm lượn lờ, nàng lui ra khỏi lều, nhìn thì như bình tĩnh nhưng thật ra lại đang chột dạ, trực tiếp bán con trai đi.

Ra khỏi lều, mỗ nữ lặng lẽ thở phào.....

Bỗng nhiên, có người vỗ vai nàng một cái, rồi chân chó cười: "Ân nhân a!"

Bình tĩnh như Lãnh Hạ, đương nhiên sẽ không thét lên, nhưng tóc gáy cũng dựng hết lên trong chớp mắt, nàng quay đầu lại, thì nhìn thấy Diệp Nhất Hoàng cười toe toét, hai mắt sáng ngời.

Nàng cười: "Sao ngươi lại ở đây?"

Diệp Nhất Hoàng chân chó nhích lại gần, nhìn nàng từ đầu đến chân một lượt rồi lại toe toét: "Hai tháng trước ta nghe nói Nam Hàn xảy ra chuyện nên lập tức khởi hành."

Lãnh Hạ chớp chớp mắt: "Hai tháng......"

Từ Trường An tới đây, một tháng, vẫn còn dư dả.

Người này quả là không hổ tên của mình, thật sự có thể lắc lư!

Diệp Nhất Hoàng cũng chớp mắt, khóc không ra nước mắt: "Không phải ta cưỡi lão Mã sao!"

Lãnh Hạ bừng tỉnh đại ngộ, nhìn lão Mã ở phía xa xa, nó giống như cảm nhận được ánh mắt của nàng, cũng quay đầu lại, ném cho nàng một ánh mắt u buồn, sau đó.......

Ngẩng đầu bốn mươi lăm độ, ngẩng đôi mắt tang thương kia, u buồn nhìn trời.

Nhất thời Lãnh Hạ cảm động không thôi, vỗ vỗ bả vai Diệp Nhất Hoàng, trịnh trọng nói: "Huynh đệ, khổ cho ngươi rồi!"

Hắn hai mắt lóe sáng, rồi nhắm tịt lại, nhào lên muốn ôm một cái!

Ngay lúc ấy, Lãnh Hạ điểm nhẹ mũi chân tránh ra, một lồng ngực rắn chắc thế vào, Diệp Nhất Hoàng vừa ôm vừa chép chép miệng, lầm bầm: "Ân nhân a, không ngờ nhìn ngài gầy như vậy mà cơ ngực cường tráng thật!"

Nói xong còn vươn tay gõ một cái, tán thưởng: "Chậc chậc chậc, rắn chắc a!"

Trên đầu truyền xuống cảm giác lạnh lẽo, làm hắn phát hiện có gì đó không đúng, vừa mở mắt, ngẩng đầu lên đã thấy một khuôn mặt tuấn tú đen kịt, Đại Tần Chiến thần mỉm cười hỏi: "Thật không?"

Diệp Nhất Hoàng run rẩy gật đầu, khóc không ra nước mắt liếc nhìn xung quanh, muốn tìm đường chạy trốn, lệ rơi đầy mặt: "Đúng vậy......."

Mỗ Chiến thần cười gằn, xách hắn như xách gà, Diệp Nhất Hoàng lập tức kêu to: "Ân nhân a!"

Mỗ nữ lặng yên bay đi.

Vút!

Giữa không trung xẹt qua một bóng người màu lam, rầm một tiếng, rơi xuống lưng lão Mã, con ngựa béo kia lập tức động kinh, ngửa đầu hí một tiếng rồi lao đi.

Bụi bay đầy trời, rất nhanh, bóng ngựa đã không còn nữa.

Mỗ nữ lại nhẹ nhàng quay lại, cười híp mắt nhìn một bóng người đang gào khóc trên lưng ngựa, thản nhiên huýt sáo một tiếng.

Gió thu mát mẻ thổi qua làm lòng người khoan khoái, ở trong rừng còn thấy nóng bức chứ đến đây thì đã thấy tiết thu mát mẻ rồi.

Đã nghỉ ngơi một đêm, giờ cũng nên bàn chính sự.

Có chuyện khiến Chiến Bắc Liệt và Lãnh Hạ rất kỳ quái, Tiêu Trấn Kiền đóng ở biên quan đã mấy chục năm, kinh nghiệm thủ đoạn thì đều không cần bàn, cũng đã trải qua vô số trận chiến, ngay cả Chiến Bắc Liệt là Đại Tần Chiến thần cũng rất tôn trọng ông, nhưng một lão tướng như vậy, vào lúc Đông Sở và Nam Hàn đã đánh nhau hơn một tháng, bị chiếm hết tiên cơ, mà vẫn không xuất binh.

Cái này khiến hai người vô cùng nghi hoặc, dựa vào tác phong trước đó của ông, nhất định đã sớm hiểu rõ tình hình, nhanh chóng quyết định tấn công Nam Hàn!

Nói đến đây, Tây Vệ bên kia cũng rất kỳ quái, dù không liên lạc được với Nữ hoàng là nàng, nhưng Lãnh Hạ đã cho Trịnh Khấu Sư và Khổng Vân quyền lực rất lớn, khi có chuyện khẩn cấp, họ được quyền tiền trảm hậu tấu, mà ai có đầu óc đều có thể nhận ra, lúc này xuất binh liên thủ với Đại Tần thì chắc chắn là trăm lợi không hại!

Vậy mà bây giờ, hai nước đều lựa chọn án binh bất động, trơ mắt nhìn Đông Phương Nhuận tấn công Nam Hàn mà không lao vào đòi chia một bát canh.

Vấn đề này, mãi đến lúc vào lều chủ tướng mới biết đáp án.

Tiêu Trấn Kiền đấm ngực giậm chân: "Nghèo a!"

Lãnh Hạ nhìn trời, suýt thì nàng cho rằng, nghĩa phụ trước mặt đã biến thành Mạc Tuyên, bây giờ rất thịnh hành trò khóc than sao?

Nhưng mà vẻ mặt phiền muộn không cam lòng của ông thì thật sự không phải giả, Lãnh Hạ không khỏi ngẩn người: "Thật sự là vì bạc?"

Tiêu Trấn Kiền trừng mắt, vừa định chửi ầm lên, nếu không phải vì bạc, sao lão tử lại chỉ biết trơ mắt nhìn kẻ khác tấn công trước?

Nhưng mà, vừa thấy người hỏi là ái nữ mới nhận, liền lập tức đổi khuôn mặt tươi cười, ôn hòa đáp: "Aizzz.... không phải là vì bạc sao, một văn tiền làm khó anh hùng a!"

Dù Lãnh Hạ biết quốc khố Đại Tần nghèo nàn nhưng vẫn thấy, tốt xấu gì Đại Tần cũng chiếm vị trí tốt nhất trong ngũ quốc, nhưng không ngờ lại nghèo thành cái dạng này.

Nhưng mà còn chưa cảm khái xong, một lúc sau, Lãnh Hạ thật sự rất buồn bực.

Tiêu Trấn Kiền nói: "Tây Vệ còn hơn Đại Tần, đã nghèo đến thế này rồi...."

Ông so so hai ngón tay rồi khuyên: "Nhưng Lãnh Hạ, con cũng đừng lo, chỉ hơn một chút xíu thế này thôi."

Lãnh Hạ khóc không ra nước mắt, hai nước nghèo nhất này......

Còn liên minh cái gì, có đôi có cặp à?

Tây Vệ thì không cần phải nói, đất đai cằn cỗi, khí hậu khắc nghiệt, nghèo là phải, dù lúc nàng lên làm Nữ hoàng, đã không còn chính sách tàn bạo của Tiên hoàng, bách tính càng ngày càng tốt hơn, nhưng còn Đại Tần......

Đến lúc nghe xong lời của Tiêu Trấn Kiền, rốt cuộc Lãnh Hạ cũng hiểu.

Đại Tần mạnh, mạnh là ở binh lực dồi dào, nhưng ưu thế này cũng có khuyết điểm, chính là tiêu tốn nhiều!

Trăm vạn hùng binh ăn uống mặc dùng, mỗi năm đều dùng một khoản bạc lớn, nhất là vào lúc chiến loạn thế này, lương thảo, áo giáp, binh khí, dược liệu, trợ cấp.....

Cho nên số tiền tiêu tốn lại càng nhiều!

Giờ trong quân doanh Nam Cương, nhìn như là không có vấn đề gì, nhưng chỉ có người hiểu rõ nội tình mới biết, binh khí áo giáp đều bị hao tổn, chưa có vật dụng mới thay, mà mùa đông cũng sắp đến, áo bông của các binh sĩ đều có từ mấy năm trước, giờ đã không giữ ấm được nữa.

Đang ở trong quân doanh thì không sao nhưng nếu lên chiến trường.

Rét đậm tới, đại chiến lại bắt đầu, không phải là chịu chết sao?

Tiêu Trấn Kiền thở dài một hơi, nhìn ông như già nua đi vài phần: "Aizz... Binh mã muốn động, lương thảo phải cần đầu tiên, Hoàng thượng đã trưng thu lương thảo trên toàn quốc nhưng trưng thu cũng chỉ được một hai lần, làm sao nhiều lần được. Đây cũng là một trong số những nguyên nhân chưa phát binh, chuyện lương thảo vẫn chưa được giải quyết, đội lương thảo đầu tiên còn đang vận chuyển trên đường, chẳng biết lúc nào mới đến, hơn nữa binh khí của chúng ta có lẽ chỉ đánh được thêm một trận, còn hai tháng nữa là đến lúc rét đậm, quần áo và đồ dùng hàng ngày thì không gấp lắm, then chốt là lương thảo!"

"Về lương thảo, thật ra ta có một biện pháp, có thể thử xem.........." Lãnh Hạ suy nghĩ trong chốc lát rồi chậm rãi nói: "Để triều đình viết giấy ghi nợ, đổi thành vay có lãi, nửa năm sau sẽ trả bạc cho những hộ bằng lòng cung cấp lương thảo."

Bộp!

Tiêu Trấn Kiền vỗ án, vội vàng nói: "Được, lão phu sẽ gửi cho hồ ly kia một phong thư!"

Đang lúc hưng phấn, ngay cả Hoàng thượng cũng không thèm gọi.

Chiến Bắc Liệt gật đầu nói: "Biện pháp này không tồi nhưng chỉ có thể giải quyết nhất thời, nửa năm sau nếu không thể trả bạc thì ngược lại sẽ phá hủy sự tín nhiệm của bách tính đối với triều đình."

Lãnh Hạ chậm rãi nói: "Vậy nên, nhất định phải gom đủ bạc trong vòng nửa năm!"

Hai người liếc nhau, sắc mặt đều nặng nề.

Nhất là Lãnh Hạ, nàng nhớ lại lần Mạc Tuyên đến thăm lúc trước, luôn mồm khóc kêu nghèo, lúc đó nàng bảo Mạc Tuyên đi Tây Vệ một chuyến, xem quốc khố có bạc không, nhưng với tình hình này, thì Tây Vệ có lẽ còn thảm hơn Đại Tần.

Chuyện Lương thảo cũng chỉ có thể giải quyết một phần, đây không phải kế lâu dài, nếu cứ tiếp tục vậy thì hai nước chỉ có thể trơ mắt nhìn Đông Sở vốn đã giàu có nuốt luôn Nam Hàn, nuôi dưỡng thế lực rồi sẽ tấn công bọn họ.

Dã tâm của Đông Phương Nhuận, chắc chắn không chỉ là Nam Hàn!

Cho nên, vấn đề bạc, là quan trọng nhất!

==

Hai người suy nghĩ suốt đường về lều.

Nhìn nam nhân ủ dột bên cạnh, Lãnh Hạ nhếch môi, xoa xoa mi tâm của hắn, Chiến Bắc Liệt cầm lấy tay nàng rồi nhanh chóng ấn một nụ hôn.

Lúc này Lãnh Hạ mới nói: "Thật ra còn một cách...."

Chiến Bắc Liệt nhìn nàng, chậm rãi lắc đầu nói: "Ta biết cách nàng nói, bảo tàng Phù thành!"

Lãnh Hạ cười nhẹ, nàng biết, Chiến Bắc Liệt không muốn động đến bảo tàng, nguyên nhân chủ yếu là sợ nàng thẹn với lòng, nàng là hậu nhân Phù thành, đã không phục quốc thì thôi, lại còn động đến bạc, nhất định sẽ vô cùng hổ thẹn.

Nếu là trước đó thì Lãnh Hạ cũng chưa từng nghĩ đến chuyện đi tìm bảo tàng, dù sao đây cũng là hy vọng của Phù thành, dù giờ đã diệt vong, nhưng cũng là sự gửi gắm của bao đời Thành chủ, cũng là sự gửi gắm của lão ngoan đồng, mà tình nàng thì không muốn vô duyên vô cớ nhận vật như vậy.

Nàng cũng từng phân tích cho lão ngoan đồng, với tình hình thiên hạ bây giờ, Phù thành không thể trùng kiến!

Nhưng mà, trước khác nay khác!

Nàng mỉm cười, nhún vai nói: "Nếu thiên hạ bình định, trùng kiến Phù thành thì sao? Ngươi nói xem, lão hồ ly kia có đồng ý không?"

Chiến Bắc Liệt biết nàng muốn nói, đến lúc Đại Tần thống nhất ngũ quốc, thiên hạ không còn chiến loạn, Chiến Bắc Diễn có đồng ý lập lại một Phù thành mới ở chỗ xưa hay không?

Hai người chậm rãi liếc nhau, cùng cười ra tiếng. Lão hồ ly mặt cười ngàn năm kia, buôn bán một vốn bốn lời như vậy, sao có thể bỏ qua?

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11: Triều Đình Tranh Luận Kịch Liệt
Chương 12
Chương 12: Liều Mạng Uống Rượu
Chương 13
Chương 13: Mã Vương
Chương 14
Chương 14: Bạc
Chương 15
Chương 15: Sòng Bạc Thẳng Tiến
Chương 16
Chương 16: Tử Thần Đến
Chương 17
Chương 17: Bưu Hãn Vô Cùng
Chương 18
Chương 18: Nói Điều Kiện, Theo Ta
Chương 19
Chương 19: So Đổ Thuật
Chương 20
Chương 20: Kẻ Cười Sau Cùng Mới Là Kẻ Thắng
Chương 21
Chương 21: Trời Sinh Một Đôi
Chương 22
Chương 22: Hâm Mộ, Đố Kỵ Cuối Cùng Thù Hận.
Chương 23
Chương 23: Chiến Bắc Liệt Tới Thanh Lâu.
Chương 24
Chương 24: Nữ Phẫn Nam Trang.
Chương 25
Chương 25: Ngươi Đến Đây Cho Ta.
Chương 26
Chương 26: Không Có Lời? Có Lời.
Chương 27
Chương 27: Liên Thủ.
Chương 28
Chương 28: Lão Nương Giúp Ngươi.
Chương 29
Chương 29: Khởi Binh Vấn Tội.
Chương 30
Chương 30: Đơn Thuần - Rất Đơn Thuần.
Chương 31
Chương 31: Thôi Miên
Chương 32
Chương 32: Thập Phần Ăn Ý
Chương 33
Chương 33: Uy Phong Chiến Thần
Chương 34
Chương 34: Chiến Lợi Phẩm Của Lão Nương
Chương 35
Chương 35: Chiến Thần ... Không Thể
Chương 36
Chương 36: Người Phụ Nữ Đanh Đá Này Là ...
Chương 37
Chương 37: Tuyệt Đại Phản Công
Chương 38
Chương 38: Mười Hai Thị Thiếp
Chương 39
Chương 39: Không Biết Tự Lượng Sức Mình
Chương 40
Chương 40: Cực Kỳ Bi Thảm
Chương 41
Chương 41: Bốn Người Cùng Lên
Chương 42
Chương 42: Nói Cho Ngươi Một Bí Mật Lớn
Chương 43
Chương 43: Hỉ Nộ Vô Thường
Chương 44
Chương 44: Đánh Bạc
Chương 45
Chương 45: Dám Tranh Nhà Vệ Sinh Với Ta ...
Chương 46
Chương 46: Bồ Câu Liệu Có Bị Lạc Đường?
Chương 47
Chương 47: Đại Tần Cần Các Ngươi
Chương 48
Chương 48: Sát Khí
Chương 49
Chương 49: Dám Đả Thương Nữ Nhân Của Bổn Vương.
Chương 50
Chương 50: Nữ Nhân, Ngươi Vừa Lòng Chứ?
Chương 51
Chương 51: Hai Dấu Chân
Chương 52
Chương 52: Nhường Mẫu Sư Tử
Chương 53
Chương 53: Quả Nhiên Có Chút Khác Biệt
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 72: Thiên Y Vô Phùng
Chương 72
Chương 72: Ái Mộ
Chương 73
Chương 73: Cái Gì Vậy?
Chương 74
Chương 74: Cưỡng Hôn
Chương 75
Chương 75: Ngươi Là Người Của Ta
Chương 76
Chương 76: Viên Phòng Cần Có Tư Tưởng
Chương 77
Chương 78
Chương 78: Ở Riêng
Chương 79
Chương 79: Sơn Thần
Chương 80
Chương 80: Nửa Đêm Nhìn Trăng Rơi Lệ
Chương 81
Chương 81: Thiếu Niên Nhiều Chuyện
Chương 82
Chương 82: Chú Ngựa U Buồn
Chương 83
Chương 83: Giới Thiệu Cho Ngươi Một Cô Nương ...
Chương 84
Chương 84: Thế Giới Này Thật Nhiều Huyền Ảo
Chương 85
Chương 85: Là Một Đám Sói
Chương 86
Chương 86: Lão Ngoan Đồng
Chương 87
Chương 87: Thần Ơi, Giáng Thiên Lôi Xuống Đi
Chương 88
Chương 88: Ba Nam Nhân
Chương 89
Chương 89: Nhịn
Chương 90
Chương 90: Dã Tâm, Không Nhỏ!
Chương 91
Chương 91: Bị Kẻ Lỗ Mãng Khinh Thường
Chương 92
Chương 92: Phù Dung Chết Tiệt
Chương 93
Chương 93: Tan Vỡ A
Chương 94
Chương 94: Vương Gia Người Ở Dưới
Chương 95
Chương 95: Người Sáng Mắt Không Nói Tiếng Lóng ...
Chương 96
Chương 96: Hợp Tác
Chương 97
Chương 97: Sư Phụ, Có Chuyện Cho Người
Chương 98
Chương 98: Chuyện Đêm
Chương 99
Chương 99: Đến Đông Sở
Chương 100
Chương 101
Chương 101: Trận Chiến Đầu Tiên
Chương 102
Chương 102: Khắc Tinh, Ôn Tinh, Sao Chổi
Chương 103
Chương 103: Tiên Phát Chết
Chương 104
Chương 104: Bí Mật Của Lãnh Hạ
Chương 105
Chương 105: Nỗi Khổ Của Gia
Chương 106
Chương 106: Chế Tạo Bom
Chương 107
Chương 107: Cục Cưng Của Ta
Chương 108
Chương 108: Mẫu Tử Sẽ Khóc
Chương 109
Chương 109: Ọe ...
Chương 110
Chương 110: Cho Dù Là Địa Ngục Cũng Cùng Đến
Chương 111
Chương 111: Bão Tố
Chương 112
Chương 112: Chiến Trường Của Hai Người
Chương 113
Chương 113: Ta Không Phải Người Của Thế Giới Này
Chương 114
Chương 114: Rốt Cuộc Cũng Ra Ngoài
Chương 115
Chương 115: Kẻ Ăn Quỵt Cơm
Chương 116
Chương 116: Cô Nương Xinh Đẹp, Gả Cho Ta Nhé!
Chương 117
Chương 117: Tiêu Phượng, Chờ Ta!
Chương 118
Chương 118: Tiên Hạ Thủ Vi Cường
Chương 119
Chương 119: Sắp Sinh
Chương 120
Chương 120: Vì Tiểu Lãnh Hạ Của Lão Tử
Chương 121
Chương 121: Ta Muốn Tòa Thành Này
Chương 122
Chương 122: Lãnh Hạ Dương Oai
Chương 123
Chương 123: Nữ Nhân Thì Làm Sao
Chương 124
Chương 124: Tề Tụ Cách Căn Thành
Chương 125
Chương 125: Chiến Tiểu Quai
Chương 126
Chương 126: Liệt Vương Vạn Tuế
Chương 127
Chương 127: Mộ Đại Thần Y, Tức Giận
Chương 128
Chương 128: Lãnh Hạ Ở Trên, Mộ Nhi Ở Dưới...
Chương 129
Chương 129: Chiến Bắc Liệt Tới
Chương 130
Chương 130: Lương Đô
Chương 131
Chương 131: Khách Đến
Chương 132
Chương 132: Nhặt Được Một Tiện Nghi Lớn
Chương 133
Chương 133: Ác Mộng Của Mộ Nhị
Chương 134
Chương 134: Gặp Lại Lão Ngoan Đồng
Chương 135
Chương 135: Hậu Nhân Phù Thành
Chương 136
Chương 136: Vương Gia, Mau Đến
Chương 137
Chương 137: Đường Làng Bộ Thiền Hoàng Tước Tại Hại
Chương 138
Chương 138: Ngô Hoàng Vạn Tuế Vạn Vạn Tuế
Chương 139
Chương 139: Liệt Vương Yết Kiến
Chương 140
Chương 140: Ngươi Nha Nếu Không Lui Binh
Chương 141
Chương 141: Mau Quay Về A
Chương 142
Chương 142: Chém Đầu
Chương 143
Chương 143: Sắp Sinh
Chương 144
Chương 144: Tiểu Bất Điểm Ra Đời
Chương 145
Chương 145: Trường An, Lâu Ngày Không Gặp
Chương 146
Chương 146: Trở Lại Trường An
Chương 147
Chương 147: Bị Ném
Chương 148
Chương 148: Thê Nô Tụ Tập
Chương 149
Chương 149: Tàn Sát Lẫn Nhau
Chương 150
Chương 150: Ta Tin Nàng, Nàng Tin Ta
Chương 151
Chương 151: Năm Mới, Lễ Chọn Đồ Vật Đoán Tương Lai
Chương 152
Chương 152: Đoạn Đường Vui Vẻ
Chương 153
Chương 153: Lễ Vật
Chương 154
Chương 154: Con Hát Trời Sinh
Chương 155
Chương 155: Mục Đích Không Rõ
Chương 156
Chương 156: Thai Tiếp Theo
Chương 157
Chương 157: Sáu Người Tranh Tài
Chương 158
Chương 158: Ba Năm Sau
Chương 159
Chương 159: Đại Hôn Của Bắc Việt
Chương 160
Chương 160: Hai Cha Con
Chương 161
Chương 161: Mẫu Thân Kinh Hỉ
Chương 162
Chương 162: Nam Phẫn Nữ Trang
Chương 163
Chương 163: Đại Hội Mỹ Nam
Chương 164
Chương 164: Xúc Động Ma Quỷ
Chương 165
Chương 165: Tiểu Quỷ Phát Uy
Chương 166
Chương 166: Nhìn Lầm
Chương 167
Chương 167: Lại Có
Chương 168
Chương 168: Khiếu Thẩm Mỹ Vặn Vẹo
Chương 169
Chương 169: Lãnh Hạ, Trâu Bò
Chương 170
Chương 170: Thua Không Hối
Chương 171
Chương 171: Kề Vai Chiến Đấu
Chương 172
Chương 172: Trước Có Sói, Sau Có Hổ
Chương 173
Chương 173: Lại Một Lần Nữa, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 174
Chương 174
Chương 175
Chương 175: Phu Thê Trâu Bò
Chương 176
Chương 176: Vùng Đất Không Ai Quản
Chương 177
Chương 177: Tức Phụ Nhớ Ta Sao
Chương 178
Chương 178: Thành Chủ Đương Nhiệm
Chương 179
Chương 179: Có Là Hổ Cũng Phải Nằm Sấp Xuống Cho Ta
Chương 180
Chương 180: Ranh Giới Sống Chết
Chương 181
Chương 181: Cùng Tiến Cùng Lùi Với Liệt Vương
Chương 182
Chương 182: Niềm Tin Của Hắn
Chương 183
Chương 183: Rời Đi
Chương 184
Chương 184: Bí Mật Của Hai Cha Con
Chương 185
Chương 185: Tiểu Lãnh Hạ Ra Đời
Chương 186
Chương 186: Tiểu Ca Dao
Chương 187
Chương 187: Kim Thiền Thoát Xác
Chương 188
Chương 188: Cướp Con Gái
Chương 189
Chương 189: Tính Phúc Của Lão Tử
Chương 190
Chương 190: Ba Đôi Phu Thê Chiến Gia
Chương 191

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Độc Sủng Cuồng Phi
Chương 174

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 174
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...