Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đoán Thiên Mệnh – Chương 147

Đoán Thiên Mệnh

Tác giả: Cửu Phẩm Nhất Cục
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nghe thần sông nói vậy, tôi nhìn cô ta 1 cách kì quái, nếu đúng như cô ta nói thì thật ra cô ta c*̃ng chỉ đang làm việc theo quy c*̉, không làm bất cứ một việc ngoài luồng nào khác sao?

"Ánh mắt này c*̉a cậu làm người khác cảm thấy rất đáng ghét." Thần sông nói.

Tôi hơi lưỡng lự hỏi chị Nguyệt đâu rồi? Cái người đã trộm gan rồng c*̉a cô ta ấy.

"Cậu cảm thấy cô ta không đáng phải chết đúng không?" Thần sông hỏi ngược lại tôi.

Tôi hiểu rõ con người cô ta mà sao tôi lại hỏi câu này vậy trời?

"Nói không nên lời à?" Cô ta tiếp tục hỏi tôi.

Tôi im lặng không nói gì, trong xe lại trở nên yên tĩnh, nói thế nào nhỉ, cái chết c*̉a chị Nguyệt c*̃ng chỉ là hậu quả mà chị phải gánh chịu thôi. Vì chị ta trộm gan rồng nên bị thần sông giết.

"Vậy mấy người khác thì sao?" Tôi hỏi.

"Số người ta đã giết nhiều lắm, cậu có hỏi suốt một tháng c*̃ng không hết được đâu." Thần sông nói.

Tôi lấy lại tinh thần, tôi hỏi cái này làm gì? Việc cô ta làm thần sông không hề liên quan đến tôi mà.

"Không nói nữa, tôi ngủ, ngủ đây." Tôi cuộn người, nhắm mắt lại dựa lưng vào ghế.

"Cậu nói không nói thì là không nói nữa sao??" Thần sông đột nhiên nói.

Câu này c*̉a cô ta làm tôi “khô héo” lời, tôi chỉ có thể mở mắt nói, "Nói chuyện với cô mệt mỏi quá."

Thật là… cô ta cứ hỏi xoáy tôi, làm tôi có cảm giác như đang nói chuyện với Hoàng Thượng vậy, phải vô c*̀ng cẩn thận, phải nói theo ý cô ta, sai một xíu xiu thôi là cô ta sẽ vặn lại ngay.

Thần sông nheo mắt lại, thản nhiên hỏi, "Mệt như thế nào?"

"Mệt muốn thổ huyết ấy." Tôi nói.

"Vậy sao cậu không thổ huyết?"

Câu này làm tôi á khẩu không trả lời được, sao tôi phun máu ra được đây? Tôi ho một tiếng nói, "Thần sông."

"Làm sao?" Cô ta quay đầu đi, tiếp tục nhìn chằm chằm mui trước bị tông bật lên.

"Tôi cảm thấy cô rất tốt." Tôi thừa nhận mình đang nịnh bợ cô ta, tôi cảm thấy nếu cứ tán gẫu một lát, thì sẽ hiểu cô ta hơn, cô ta c*̃ng không phải lòng dạ độc ác như đồn đại.

Đương nhiên tôi càng muốn hiểu cô ta hơn, vì cuối c*̀ng cô ta sẽ muốn lấy mật phượng hoàng, tôi muốn biết c*̣ thể suy nghĩ trong lòng cô ta là gì.

"Sau đó thì sao?" Cô ta hỏi.

"Cô có giết người tốt vô lý không?" Tôi hỏi, vấn đề này quan trọng hơn cả. Mẹ là người tốt, tôi đây vô c*̀ng rõ ràng điều này.

"Tại sao ta lại giết họ? Không chọc ta thì sao ta giết họ được?" Thần sông hỏi lại.

Tôi nhẹ nhàng thở ra một hơi, chắc là mẹ c*̃ng không tự nhiên đi chọc cô ta đâu nhỉ? Khả năng duy nhất chỉ có thể là như suy nghĩ trước đó c*̉a tôi, giữa cô ta và mẹ còn có thỏa thuận gì đó.

Và tôi hoàn toàn không biết nội dung c*̉a thỏa thuận đó là gì, nhưng kết quả chắc là thần sông sẽ có được mật phượng hoàng, còn về phần mẹ sẽ được gì, tôi hoàn toàn không biết.

Chỉ nghĩ vậy thôi đã làm tôi lo lắng lắm rồi.

Tôi thở dài trong lòng, không muốn nói nhiều, nên bèn nói ngủ ngon, thần sông c*̃ng không nói gì nữa. Không gian dần dần trở nên yên ắng... Tôi đã mơ một giấc mơ, phải là ác mộng mới đúng, mơ thấy thần sông đến phanh bụng mở ngực mẹ, cả người mẹ toàn là máu, nằm im không động đậy...

Tôi choàng tỉnh giấc, phát hiện cả người ướt đẫm, sau khi biết chỉ là một giấc mộng, tôi há mồm thở hổn hển.

Bên ngoài mưa to ầm ầm, trời tối đen như mực, thần sông hơi giật mình, tôi vô thức hỏi cô ta sao còn chưa ngủ?? Thần sông thì không cần ngủ hả?

"Buồn bực." Cô ta nói.

Ý là khó chịu không ngủ được, tôi nói, "Vậy cô ra ngoài hít thở không khí đi."

"Bên ngoài còn đang mưa."

Đúng ha, tôi lúng túng chuẩn bị ngủ tiếp, tôi thấy cô ta cầm điện thoại, ở đây chắc chắn không có sóng, chẳng lẽ cô ta muốn đăng bài à?

"Cậu không ngủ tiếp à." Cô ta nói.

Được thôi. Tôi im lặng nhắm mắt ngủ tiếp.

Tôi làm một giấc từ đêm đến sáng, đến lúc tôi tỉnh lại đã nghe thấy tiếng chim hót líu lo. Tôi liền nhìn ra bên ngoài, sau cơn mưa trời lại sáng. Tôi mở cửa xe bước xuống, trên lá cây óng ánh giọt mưa đêm, cảnh tượng này làm tâm hồn tôi rất thanh thản, nhưng tôi không có tâm trạng để ngắm nhìn, tôi cần phải trở về.

Nhìn sang ghế lái, thần sông vẫn đang dựa đầu vào vô lăng ngủ, đôi mắt nhắm chặt, hàng mi dài không động đậy, chắc là ngủ rất muộn nên cô ta ngủ rất say.

Tôi không gọi cô ta dậy, tự mình đi xem xem có gì ăn được không, ăn rồi thì mới có sức chuẩn bị xuống núi được, sau đó còn đi đến thành phố gần nhất thuê xe.

Số tôi rất đỏ, lại bắt được một con thỏ hoang, nhanh chóng xử lí rồi dựng bếp nướng. Hương thơm dần dần bốc lên, mũi thần sông giật giật, cô ta tỉnh dậy mở mắt ra thấy thỏ rừng nướng liền ra khỏi xe, bàn tay thon dài cầm theo một hũ muối.

Tôi đón lấy hũ muối, cô ta c*̃ng không biết làm gì cả, có thể là do cảm thấy chờ ăn rất xấu hổ nên cô ta luôn nhìn xung quanh. Nếu vô tình bắt được ánh mắt cô ta thì cô ta sẽ nhanh chóng dời mắt sang chỗ khác một cách tự nhiên.

"Cháy một chút hay nhiều mỡ một chút?" Tôi hỏi.

"Cháy một chút đi." Cô ta nói nhỏ.

Tôi nướng xong, cho cô ta hai chân sau, cô ta nhận lấy, vừa cắn một miếng thì tôi đứng dậy đi.

"Cậu làm gì đấy?" Thần sông hỏi tôi, tôi nói xuống núi, vừa ăn vừa xuống.

Tôi hỏi cô ta bây giờ có xuống được không? Nếu xuống thì xuống c*̀ng nhau luôn, cô ta suy nghĩ rồi gật đầu, "Được."

Cô ta lấy tiền trong xe ra, tôi hỏi bỏ chiếc xe này luôn sao? Cô ta gật đầu nói bỏ, tôi giật mình, quá là xa xỉ. c*̃ng chẳng còn cách nào, người ta có tiền, nơi này lại là nơi rừng núi hoang vu, tìm người tới đây kéo xe rất phiền phức, tôi và cô ta vừa ăn vừa đi xuống núi.

Sau khi ăn xong, tốc độ c*̉a tôi lập tức nhanh lên, nhưng điều làm tôi ngạc nhiên chính là, sau một đêm mưa, bùn đất lầy lội, cả người tôi đây toàn là bùn, nhưng trên người thần sông lại rất sạch sẽ, vô c*̀ng kì lạ. Tôi c*̃ng lười nghĩ ngợi, cứ cho là may mắn đi.

Đi từ sáng đến tận buổi chiều, rốt cuộc chúng tôi c*̃ng thấy một ngôi làng, tôi đi vào hỏi có ai đi vào thành phố không? Không ai đi cả, cách nơi này gần nhất c*̃ng phải hơn 30 cây số, đi bộ tới chết c*̃ng chưa tới được.

Tôi chỉ có thể trả 3000 tệ mua chiếc xe máy c*̃ nát c*̉a một thôn dân, chiếc này chỉ đáng giá có mấy trăm tệ thôi nhưng c*̃ng đâu còn cách nào.

Tôi biết đi loại xe này, lúc đi ra ngoài, thần sông hơi sững sờ.

"Lên đi." Tôi nói.

Thần sông do dự, tôi nói yên tâm, tài xế lâu năm, không bị tai nạn đâu, "Không tốt bằng xe cô nhưng mà vẫn đi được."

Cô ta liếc tôi một cái, rồi mới leo lên ngồi đằng sau, c*̃ng xem như là ngồi bên cạnh, đương nhiên sẽ không ngồi gần tôi quá. Nhưng khi cô ta gồi sau lưng tôi, tôi có cảm giác bầu không khí có mùi thơm thoang thoảng.

Tôi nhấn ga, lái xe đưa cô ta đến thành phố gần nhất.

Đường núi gập ghềnh rất khó đi, khi xe đi qua một cái hố, tôi cảm thấy có một bàn tay đặt lên vai mình, chắc là cơ thể nghiêng về phía trước nên vô thức đưa tay ra.

Tôi vô thức quay lại nhìn cô ta, bàn tay thon dài đặt trên vai tôi lập tức biến mất, bàn tay đó rất trắng, móng tay sáng bóng.

"Nhìn đằng trước đi, đừng để xảy ra tai nạn." Cô ta nói.

"Tôi c*̃ng đâu phải cô." Tôi lắc đầu tiếp tục lái xe.

Đến lần qua hố tiếp theo, xe rung lắc rất mạnh, nhưng tôi không cảm giác được bàn tay nào khoác lên vai mình nữa, một lần c*̃ng không.

Mãi đến khi trời tối mới đến nơi, tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi c*̃ng không cần chiếc xe này, lái trở về chắc chắn không được. tôi nói vậy tôi về đây, nếu tôi sống sót không chết, tôi sẽ đi tìm cô.

Cô ta gật đầu.

Tôi hỏi cô ta đi đâu? Cô ta nói không quay về, chắc là đến nơi khác, tôi c*̃ng không hỏi gì nhiều, hỏi thì cô ta c*̃ng không nói cho tôi biết. Tôi chạy vào nhà ga mua vé xe. Trong lúc chờ thì ăn cơm hộp, lên xe liền nhắm mắt nghỉ ngơi, xế chiều ngày mai sẽ đến gần nhà tôi.

Thời gian vẫn còn kịp, đi vòng quanh mãi đến chạng vạng tối ngày hôm sau, đến được trước cửa nhà, tôi mới coi như là thở được 1 hơi nhẹ nhõm. Cửa đang đóng, nhưng khi tôi nhìn vào trong cửa sổ thì lại thấy có một đôi mắt to, tôi ngây ngẩn cả người, đây như là ánh mắt ngóng trông người về nhà vậy...

Tôi vô thức đi tới đôi mắt này rất sáng, trên trán có một ít tóc rủ xuống, là một thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi, tôi ngạc nhiên, "Em..."

"Em cái gì?" Con bé hỏi, tôi giật mình, mới một tháng không gặp mà đã giống như suy nghĩ trước đó c*̉a tôi, con bé lớn lên rất nhiều.

Nét ngây thơ đã không còn nhiều trên khuôn mặt con bé, thay vào đó vẻ đẹp trẻ trung c*̉a thiếu nữ, tôi vô thức hỏi là Tiểu Phượng Hoàng sao?

Đây chính là huyễn thuật c*̉a con bé, nhưng dáng vẻ sau khi con bé biến về chắc chắn chính là dáng vẻ này, chắc là sẽ càng trưởng thành hơn, có thể là dáng vẻ mười bảy mười tám tuổi.

"Em thay đổi nhiều vậy sao?" Cô bé im lặng bĩu môi, "Để em mở cửa cho anh."

Cửa mở ra, một thiếu nữ mặc váy vàng chạy ra, duyên dáng yêu kiều, có cảm giác rất tươi mát không nhiễm bụi trần, quả không hổ là phượng hoàng.

Con bé thấy tôi sững sờ nhìn nó thì nói, "Còn đứng ngoài cửa làm gì? Vào ngay đi."

Con bé đưa tay vỗ vỗ vai tôi, tôi ngạc nhiên, nhìn thì thấy là tay người, nhưng tôi cảm giác có một đôi cánh thật lớn, có phải con bé đã cao hơn tôi rồi không?

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đoán Thiên Mệnh
Chương 147

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 147
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...