Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đích Gả Thiên Kim – Chương 15

Đích Gả Thiên Kim

Tác giả: Thiên Sơn Trà Khách
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mặt trời treo chính giữa bầu trời, giống cái đĩa lớn màu vàng, ngày mùa hè không gió, chỉ có tiếng ve kêu.

Một tiểu nha hoàn mặc áo vải ngắn màu nâu, để tóc song hoàn, dáng vẻ đáng yêu, đỡ một người khác xuống xe ngựa.

Nữ hài tử dáng dấp tầm mười bốn mười lăm tuổi, đang trong độ tuổi dậy thì, lại mặc bộ truy y màu nâu đã giặt đến bạc phếch, truy y to rộng, càng hiện rõ nàng nhỏ gầy suy nhược. Mái tóc dài đen nhánh lấy một chiếc mộc trâm cố định một nửa, còn lại buông thả ở sau đầu,tóc đen như thác nước, lộ ra môi hồng răng trắng, một đôi mắt như nai con trong rừng, ôn thuần lương thiện, xinh đẹp khác thường.

Trên cổ tay nàng chỉ có một chuỗi Phật châu bằng gỗ, chân đi giày vải màu xám đơn giản nhất, chắp tay trước ngực, lông mi thật dài hơi rủ xuống, tóc đen da trắng, làm người ta nhìn trong nháy mắt, thế nhưng không nhịn được ngừng thở.

Tựa như phù du sinh sớm mai, mỹ lệ, yếu ớt, rồi lại dịu ngoan không biết nhân gian hiểm ác. Giống đồng nữ hầu dưới Quan Âm, thanh thiết trong trẻo như trang giấy trắng.

Tháng sáu không gió, nữ hài tử này vừa xuống xe ngựa, đã làm cho người ta cảm thấy bốn phía đều mát lạnh thoải mái lên. Gương mặt nàng không bì được với Khương Ấu Dao tinh xảo chói mắt, nhưng tự nhiên thanh tú, có lẽ là ở chùa miếu trong núi sâu lớn lên, đất lành sinh ra người tài, vô dục vô cầu, từng bước đi tới, trong lành như gió đêm.

Tiểu nha hoàn đỡ nữ hài tử đi đến cửa Khương phủ, nữ hài tử đứng lại, hơi hành lễ, giọng nói và dáng vẻ giống nhau đều dịu ngoan ôn hòa, nàng nói: “Khương Lê bất hiếu, gặp qua phụ thân mẫu thân.”

Nàng vừa nói chuyện, lúc này dân chúng xung quanh mới dường như bừng tỉnh, đều ngơ ngác nhìn nàng, đột nhiên, có người kêu lên: “Khương nhị tiểu thư rất giống thủ phụ đại nhân!”

Lông mi Khương Lê khẽ run lên, khóe miệng hơi cong, thái độ lại càng thêm dịu ngoan.

Vẻ mặt Khương Nguyên Bách phức tạp nhìn chăm chú vào nữ nhi này. Bảy năm không gặp, Khương Lê thay đổi to lớn, làm ông ta không nhận ra đây chính là nữ nhi tính nóng như lửa trước kia của mình. Ông ta luôn cảm thấy tính tình Khương Lê càng giống Diệp Trân Trân, làm việc đơn giản l* m*ng, không biết linh động mềm dẻo, càng không hiểu cúi đầu. Hiện giờ nghe thấy lời nói của dân chúng, đột nhiên Khương Nguyên Bách phát hiện, Khương Lê lớn lên, trên dung mạo càng giống chính mình hơn Khương Ấu Dao rất nhiều.

Khương Ấu Dao kế thừa vẻ đẹp của Quý Thục Nhiên, tinh xảo xinh xắn như đồ sứ, Khương Lê lại như cây hoa Lê được dưỡng lâu dài trong núi sâu, thanh cao thuần khiết, khí chất nổi bật, càng giống phong thái văn nhân bọn họ.

Mặc dù phong thái văn nhân này chỉ là ngụy trang.

Có lẽ là bảy năm không thấy, đột nhiên nữ nhi xuất hiện, k*ch th*ch thiên tính huyết mạch trong lòng Khương Nguyên Bách, cũng có lẽ là bộ dáng hiện giờ của Khương Lê giống mình, làm Khương Nguyên Bách thấy thêm thân thiết, tóm lại, Khương Nguyên Bách mềm lòng, khom lưng duỗi tay đỡ Khương Lê, giọng ôn hòa nói: “Đã trở lại thì tốt rồi, đi vào thôi, tổ mẫu của con, bọn họ còn đang chờ con đó.”

Khương Nguyên Bách lên tiếng, Quý Thục Nhiên ở bên cạnh vẻ tươi cười cứng đờ giây lát, ngay sau đó càng thêm thân thiết, cũng cầm tay Khương Lê, cười nói: “Cuối cùng đã trở lại rồi.”

Khương Ấu Dao chớp chớp mắt, đột nhiên nói: “Nhị tỷ, tỷ hồi phủ, sao còn mặc xiêm y am ni cô, không phải mẫu thân để Tôn ma ma làm cho tỷ y phục mới rồi sao? Sao phải ăn mặc đơn sơ như thế? Không biết, còn tưởng rằng mẫu thân khắt khe với tỷ đó.”

Chung quanh đều tĩnh lặng, Quý Thục Nhiên quát dừng lại: “Ấu Dao, đừng nói bậy!” Lại quay đầu trấn an vỗ vỗ tay Khương Lê, cười nói: “ Muội muội con là thẳng thắn bộc tuệch, con đừng có để ở trong lòng.”

Dân chúng đứng ở cửa còn chưa tan đi nhìn chằm chằm Khương Lê, vẻ mặt Quý Thục Nhiên đầy xin lỗi trấn an, ánh mắt Khương Ấu Dao ẩn hàm đắc ý, cùng với vẻ mặt Khương Nguyên Bách nhìn nàng hơi thay đổi, đều bị Khương Lê thu hết vào đáy mắt.

Chậc chậc, một vở diễn thật lớn, trở về Yến Kinh, đến cửa nhà cũng chưa vào, thì đã cho nàng một kích ra oai phủ đầu như vậy. Tiếp lời như thế nào đây, Khương Lê hồi phủ, rõ ràng có làm xiêm y mới, lại cố tình muốn mặc truy y ni cô, đây là có ý tứ gì? Là bất mãn với Quý Thục Nhiên cho nên không mặc y phục Quý Thục Nhiên chuẩn bị, hay là cố ý muốn cho dân chúng nhìn thấy phủ thủ phụ bạc đãi mình?

Tóm lại ở trong mắt Khương Nguyên Bách, Khương Lê làm điều này, là không quan tâm đến Khương phủ, chứa đựng oán giận Khương phủ.

Khương Lê hơi mỉm cười, ánh mắt còn đơn thuần trong sáng hơn Quý Thục Nhiên, nàng cười nói: “ Tấm lòng của mẫu thân, Khương Lê xin nhận. Tôn ma ma đưa tới xiêm y, dùng tơ lụa tốt nhất, thêu thùa tỉ mỉ, còn nạm châu báu Phỉ Thúy, làm người ta vừa thấy đã cực kỳ yêu thích.”

Quý Thục Nhiên nhìn Khương Lê đang mỉm cười, không biết vì sao, đột nhiên có một loại cảm giác bất an, trực giác muốn ngăn cản Khương Lê tiếp tục nói. Còn không chờ bà ta mở miệng, Khương Ấu Dao đã mở miệng nói tiếp: “Một khi đã như vậy, vì sao tỷ không mặc?”

“ Chắc là Lê Nhi đã quen ăn mặc đơn giản chay tịnh, tạm thời chưa thể quen thôi.” Quý Thục Nhiên vội vàng nói, trực giác của bà ta là không thể để Khương Lê mở miệng, đã vội ngắt lời trước.

Khương Lê lắc đầu: “Không phải vậy? Rốt cuộc Khương Lê cũng là nữ tử, làm sao nữ tử lại không thích y phục đẹp, chỉ là……” Nàng tiếc nuối lắc đầu, “Khương Lê đã bảy năm chưa từng hồi phủ gặp mẫu thân, bảy năm thư từ qua lại cũng rất ít, mẫu thân không biết được chiều cao của Khương Lê bao nhiêu, làm những y phục đẹp đẽ kia, thế nhưng không có một bộ vừa người.”

Không có bộ nào vừa người!

Dân chúng chung quanh ồ lên một trận, những lời này của Khương Lê, bảy năm chưa từng hồi phủ cũng thôi, bảy năm thư từ qua lại cực kỳ ít, chỉ sợ không phải cực ít, là hoàn toàn không có! Nếu không mẫu thân làm xiêm y, sao lại không biết chiều cao kích cỡ của nữ nhi, đó là bởi vì bảy năm nay, hoàn toàn không biết được tình huống của Khương Lê như thế nào, lớn lên cao ra sao?

Thật đúng là tâm địa tàn nhẫn, sai lầm lớn hơn nữa, thì cũng là máu mủ của mình!

Chung quanh chỉ trỏ vào người Khương Nguyên Bách, trong lòng Khương Nguyên Bách phiền não, trên mặt bất động thanh sắc(tỉnh bơ, không thay đổi), Quý Thục Nhiên cũng hiểu được Khương Nguyên Bách không vui, dưới tình thế cấp bách, Quý Thục Nhiên nhìn về phía Tôn ma ma, chuyện lớn như vậy, sao Tôn ma ma  trên đường trở về một chút cũng chưa từng nhắc qua? Nếu không bà ta thông minh khôn khéo một đời, làm sao có thể để một đứa tiểu nha đầu như Khương Lê cầm chèo?

Trong lòng Tôn ma ma cũng không ngừng kêu khổ, trước đó bà ta đưa chỗ xiêm y đó cho Khương Lê, Khương Lê không mặc, Tôn ma ma hỏi nàng vì sao không mặc, Khương Lê chỉ nói không thích mặc những thứ đó. Tôn ma ma cũng không khuyên bảo, chỉ cho rằng Khương Lê giận dỗi, thậm chí cảm thấy giận dỗi như vậy càng tốt, khi hồi phủ, đúng lúc để cho Quý Thục Nhiên nắm được thóp, cho Khương Lê phải chịu buồn bực thiệt thòi.

Khi đó Khương Lê chỉ nói không thích mặc, không nói là không vừa người, Tôn ma ma nghĩ tới đủ loại hành vi cử chỉ của Khương Lê trước đó, không khỏi bừng tỉnh, cảm thấy ngay từ đầu Khương Lê đã đào hố chờ phu nhân và tam tiểu thư nhảy vào trong!

Trong lòng Khương Lê bật cười, nàng cũng không cố ý đào hố người khác, chỉ thuận tay thế thôi. Cũng là thăm dò, nếu Khương tam tiểu thư và Quý Thục Nhiên thật không phải đèn cạn dầu(không phải dạng vừa), tự nhiên sẽ đụng phải, nếu bọn họ thành thật, thì cũng yên bình không có việc gì. Không nghĩ tới vừa mới hồi phủ, thử một chút đã biết bản tính của mọi người. Quý Thục Nhiên không giống như dáng vẻ thiện lương dịu dàng, Khương tam tiểu thư cũng rất có địch ý với mình.

Về phần người cha tiện nghi này, Khương Lê cũng không phải nữ nhi ruột của hắn, vậy nên đối với việc làm của hắn, cũng hoàn toàn không thất vọng. Nếu không đổi là Khương nhị tiểu thư thật, chỉ sợ trong lòng sớm đã nguội lạnh.

Mà thôi, Khương gia này là nhà quan lớn số một thành Yến Kinh, nhà cao cửa rộng, tất nhiên sẽ không yên bình không gợn sóng, một khi đã như vậy, cũng chỉ có binh tới tướng chặn, nước tới đất ngăn(bất kể thủ đoạn nào đều có cách đối phó).

Chỉ là nàng hiện giờ, không phải là Khương nhị tiểu thư kỹ năng không bằng người rơi xuống nước mà quên, cũng không phải là Tiết Phương Phỉ nhẫn nhục chịu đựng bị người hại chết, Khương Lê hiện tại, cái gì cũng không sợ.

Ngươi hại ta, lẽ nào ta không thể hại ngươi?

Khương Lê cười với Quý Thục Nhiên, nói: “Tuy mẫu thân làm xiêm y không quá vừa người, nhưng rốt cuộc vẫn là một tấm lòng thành, Khương Lê không dám quên. Chỉ là sống bảy năm ở am ni cô, Khương Lê biết không thể lãng phí. Nếu xiêm y đã làm rồi, không thích hợp cũng không thể để ở chỗ con.” Nàng đột nhiên nhìn về phía Khương Ấu Dao.

Trong lòng Quý Thục Nhiên giật thót, nghe thấy Khương Lê cười nói: “Con thấy Tam muội rất hợp với kích cỡ xiêm y mẫu thân làm, không bằng đưa cho tam muội tất cả xiêm y mẫu thân làm, hiện tại nghĩ lại, những kiểu dáng màu sắc đó, Tam muội mặc vào càng phù hợp, vô cùng đẹp.”

Sắc mặt Quý Thục Nhiên trắng bệch.

Cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà! Chỉ sợ bắt đầu từ ngày mai, khắp nơi trong thành Yến Kinh sẽ bàn tán rằng vị phu nhân mới của Khương gia đối xử với kế nữ và thân nữ như thế nào. Thân sơ có khác, vừa nhìn thì biết, Khương Lê mới vừa hồi phủ, đã đập vỡ thanh danh hiền lương bà ta khổ tâm gây dựng nhiều năm!

Hay cho một Khương nhị tiểu thư!

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18: Giá trị
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đích Gả Thiên Kim
Chương 15

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...