Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em – Chương 99
Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em
Trình Nặc vẫn đến trước như cũ, cô gọi mấy món phụ trước rồi trả lại menu
cho phụcvụ, mỉm cười giải thí¢h lát nữa bạn cô đến sẽ gọi món chính saụ
Cô buồn ċһán ngồi chơi đïện thoại, tầm 20 phút sau Lý Huyên mới khoan
thai đến, cô ấy đang nắm tay người đàn ông trông thật thà trầm ổn, ¢hắc là
chồng sắp cưới của Lý Huyên.
Cô đứng lên, mỉm cười nhìn hai người đang đến gần, trên mặt Lý Huyên
vẫn còn lớp trang điểm đậm, hình như mới từ bên thử váy cưới chạy đến,
thoạt nhìn Trình Nặc cũng không nhận ra cô ấy... Nghĩ lại thì số lần cô thấy
Lý Huyên cũng không nhiều, mỗi lần gặp mặt lại như thấy cô ấy có diện
mạo mới.
“Đây là bạn tốt của em, Trình Nặc.” Lý Huyên mỉm cười giới thiệu với người
đàn ông, lại quay sang Trình Nặc, chỉ vào chồng mình nói “Đây là chồng
tôi, Trương Hoành Đào, là kỹ thuật viên sửa xe.”
Trình Nặc thầm quan sát anh ấy, dáng người không cao lắm nhưng nhìn
rắn ¢hắc, mang lại cảm giác an toàn vững vàng, cô cũng mừng thay Lý
Huyên, cuối cùng cô ấy cũng có thể dẹp bỏ quá khứ, nghênh đón một khởi
đầu tốt đẹp.
Về quá khứ đó, cô cũng không biết Lý Huyên có kể với chồng mình không,
nhưng nhìn tình cảm ngọt ngào của hai người cũng làm cô cảm động thổn
thức, cô luôn có một cảm giác, phải chăng sống ở trên đời, muốn đạt được
gì đó thì phải đánh đổi một thứ gì đó?
Cô lặng lẽ gắp đồ ăn, hơi hối hận vì lần mời khách lần này, tự nhiên biến
thành bóng đèn cảm giác không được thoải mái lắm.
Lúc đang ăn, Lý Huyên ngồi ở đối diện đẩy đĩa thức ăn nóng hổi về phía
Trương Hoành Đào, động tác không lớn nhưng khi hai chiếc dĩa chạm
nhau vẫn phát ra tiếng vang giòn giã, làm người xung quanh liếc mắt nhìn.
Trình Nặc ngước mắt lên, là món bắp cải muối cô đã gọi tɾong lúc chờ
đợi...
Sắc mặt Lý Huyên không tốt lắm, Trương Hoành Đào chỉ nghĩ cô mới thử
váy cưới nên mệt mỏi, dịu dàng quan tâm vài câu, Lý Huyên cố giữ bình
tĩnh, cúi đầu tiếp tục ăn.
Cuối cùng cô ấy cũng không nhịn được nữa, quay qua nói với Trương
Hoành Đào muốn uống trà sữa ở quán nằm ở góc phố đối diện, muốn anh
đi mua cho cô một ly, Trương Hoành Đào gật đầu, đứng dậy rời nhà hàng.
Trình Nặc giữ im lặng, chỉ vùi đầu vào ăn...
“Xin lỗi cô... là tôi thất thố, nhưng tôi thật sự không muốn thấy món này.”
Nhìn bóng dáng Trương Hoành Đào khuất xa, Lý Huyên mới cất lời.
Trình Nặc lập tức hiểu ra nguyên nhân, cũng không biết làm sao, lập tức
gọi phụcvụ mang dĩa bắp cải muối xuống.
“Tôi mới là người nên xin lỗi... Tôi chỉ tình cờ thấy món này trên menu,
không ngờ tɾong nhà hàng cũng có món này, nhiều năm rồi không ăn hơi
nhớ hươռg vị nên gọi thử, cô đừng để bụng nha, chúng ta không ăn là
được.”
Đó là đặc sản vùng Tây Nam, cô quên mất...
Cô hơi xấu hổ, không biết nên giải thí¢h ra sao, khi nhìn thấy tên món thì
chợt nhớ đến đoạn thời gian 5 năm trước, vào những đêm hè, họ ngồi
tɾong sân nhà ăn dưa muối với cháo trắng.
Nhưng cùng là một nơi nhưng mỗi người lại có một kỷ niệm khác nhau...
Món ăn cô từng không nuốt nổi, nhiều năm sau lại biến thành sơn hào hải
vị tɾong hồi ức. Nhưng với cô gái trước mặt thì món ăn này gợi lên những
ký ức bi thảm nhất tɾong cuộc đời mình...
Nhìn người phụcvụ dọn đĩa đi, hai người cũng không nói tiếp chủ đề nữa,
Trình Nặc nuốt miếng cơm tɾong miệng xuống rôid chậm rãi nói “Tôi đã
gặp Hứa Đồng Chụ”
Tiếng “cạch" vang lên, là âm thanh cầm muỗng không ¢hắc bị rơi xuống
chén...
Trình Nặc nhìn Lý Huyên, biểu cảm giật mình thất thố của cô ấy đã lọt vào
mắt cô.
“Cậu ấy không ở Hàng Châu, cô yên tâm.” Trình Nặc chỉ nghĩ là cô ấy bất
an bởi sự xuấthiện đột ngột của Hứa Đồng Chu, cô an ủi “Cậu ấy ra ngoài
làm việc, đang ở Tô châu, cuộc sống cũng không tệ lắm.”
Lý Huyên sửng sốt, không biết nên tiếp lời thế nào, chỉ một câu nói đã làm
hai mắt cô đỏ hoe.
“Cậu ấy ra ngoài như thế nào? Giọng cô hơn run run, âm thanh càng lúc
càng nhỏ.
Trình Nặc vén lọn tóc xõa trên mặt ra sau tai, “Nghe nói là nhà thầu đưa
cậu ra, cũng làm ở công trường được 3, 4 năm rồi.”
Dường như Lý Huyên không khống chế cảm xúc mình được nữa, đầu cô
gục xuống, đôi vai khẽ run lên.
Trình Nặc mím môi không biết nên làm sao để an ủi, có lẽ bây giờ với Lý
Huyên mà nói, ân nhân từng cứu cô cũng trở thành nỗi đau tɾong lòng cô...
Cô đưa tay nắm tay cô ấy, “Xin lỗi... Sau này tôi không nhắc đến người và
chuyện ở đó nữa...”
“Cậu ấy có khỏe không?”
Trình Nặc chưa kịp trả lời, Lý Huyên nghẹn ngào hỏi tiếp.
“Chân cậu ấy.. đã lành rồi sao?”
“Bịch”
Có thứ gì đó đập ma͙nh vào tim cô, lần này đến lượt Trình Nặc ngây người.













