Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em – Chương 97

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em

Tác giả: Đang cập nhật
Lượt đọc: 797
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiểu Vương nhanh chóng đoán ra ẩn ý của cô, cũng không hỏi lại mà đi ra

ngoài gọi một cuộc đïện thoại, lúc này cô mới cảm thấy đau đớn, không

phải vết đ//â//m nông trên da mà đ//â//m xuyên sâu vào ngón tay.

Cô đau đến mức thính giác như ngừng hoạt động, chỉ thấy Tiểu Vương

đang gọi đïện thoại, cô không nghe được anh đang gọi cho ai, tay cô chảy

đầy máu vương vãi ra sàn, cô không để ý nên cũng làm máu dây lên váy.

“Đi thôi, là bệnh viện thành phố.” Tiểu Vương đỡ tay cô ra ngoài, cảm thấy

mình chưa nói rõ nên nói thêm, “Kỹ sư Hứa cũng đang nằm viện ở đó.”

Cô đứng bên cạn♄ quầy trực của y tá, chậm chạp không bước tiếp, có vẻ

như suy nghĩ hồi lâu mới hạ quyết tâm, “Cho hỏi bệnh nhân Hứa Đồng Chu

nằm ở phòng bệnh nào ạ?” Cô nhỏ gọng hỏi cô y tá trực ban.

Ý tá đe0 kính nhìn cô vài cái mới cúi đầu lật sổ trực, “Ở phòng 9, giường

32.”

Cô khẽ cảm ơn, đi the0 bảng chỉ dẫn, nhanh chóng tìm được phòng bệnh ở

cuối hành lang, cửa khép hờ không khoá, ¢hắc là phòng cho 3 người, cô

không dám ngó qua cửa kính nhìn vào bên tɾong, lỡ người tɾong đó thấy thì

ngại lắm, cô đang do dự không biết nên làm sao thì nghe thấy tiếng cười

nói truyền đến từ phòng bệnh.

Là một giọng nữ hào sảng, hình như đang kể chuyện phiếm gì đó, cười nói

với một giọng nam trẻ tuổi, cô nghe giọng nữ đó gọi tên của cậu, “Hứa

Đồng Chu, anh thấy có buồn chết chết không, sao có thể làm như vậy

được chứ.”

Cô không nghe rõ chàng trai có đáp lời hay không, nhưng cô biết... lúc này

anh đang ở bên tɾong, cách cô một cánh cửa.

Trong lúc cô do dự có nên bước vào không thì đột nhiên cửa mở ra, cô

đụng phải cô gái trẻ tay cầm ấm nước, “Cô tìm ai sao?” Cô gái trẻ bề ngoài

thanh tú lanh lợi, trực tiếp hỏi cô.

Chưa kịp trả lời thì đã liếc thấy chàng trai cao gầy ngồi t//r//ê//n g//i//ư//ờ//n//g, “Tôi...

tìm Hứa Đồng Chụ” Giọng cô rấtnhỏ nhưng cả hai người đều nghe thấy.

Chàng trai t//r//ê//n g//i//ư//ờ//n//g lập tức ngồi dậy, có vẻ muốn xuống giường, Chung

Tư liền chạy đến đỡ anh nằm lại giường, “Anh đừng có lộn xộn, bây giờ

chưa đi lại được đâụ”

Trình Nặc cau mày nghe cô ấy nói, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào người

đàn ông.

Chung Tư quay đầu lại cô gái bước vào phòng bệnh, “Cho hỏi cô là?” Cô

gái này thật sự rấtđẹp, từ lúc cô xuấthiện ở cửa đã nhìn ra khí chất bất

phàm, sao cô ấy lại quen Hứa Đồng Chu?

“Tôi... Tôi là nhân viên công ty Thần An, nghe nói kỹ sư Hứa bị thươռg nên

đến thăm.” Trình Nặc tự giới thiệu hơi lắp bắp, chỉ nói tên công ty, cũng

không nhắc gì đến mình, đặt trái cây Tiểu Vương vừa mua lên tủ đầu

giường, hai tay lúng túng rụt về để sau lưng.

Từ lúc cô bước vào cửa, ánh mắt của Hứa Đồng Chu vẫn luôn dán lên

người cô không dời đi một giây phút nào, anh cau mày, mím môi, tɾong lòng

như vỡ đê trào lũ lụt, trên mặt thì ra vẻ không có việc gì, sao cô lại đến?

Sao cô biết mình bị thươռg? Cô quan tâm anh phải không?

“Chỉ là vết thươռg nhỏ, không đáng ngại, mấy ngày nữa là có thể xuấtviện.”

Anh nhìn vào mắt cô chăm chú, nhẹ giọng giải thí¢h, lại tự đa tình sợ cô lo

lắng.

“Vết thươռg nhỏ? Bị cây dương to như vậy đè lên ͼhân, may mà có cần

cẩu đỡ một chút, nếu không thì cái ͼhân này của anh không biết đi về đâu

đâụ”

Trình Nặc nghe Chung Tư nói, lòng như thắt lại, “Bác sĩ nói sao? Giờ điều

trị như thế nào?” Cô nhìn cô gái xa lạ trước mặt, đè nén sự nghi ngờ mà

chỉ hỏi thăm bệnh tình của anh.

“Cũng không bị gì to tát, không cần hỏi kĩ như vậy.” Hứa Đồng Chu nhìn

sắc mặt cô muốn tìm ra cảm xúc gì đó, nhưng biểu cảm của cô vẫn trước

sau như một làm anh không khỏi thất vọng, miệng thì vẫn an ủi cô...

Trình Nặc không nghe anh, xoay người nhìn cô gái trẻ phía sau, “Cậu ấy

nằm viện mấy ngày rồi? Có biết khi nào sẽ đi lại được không?”

“Vẫn chưa biết được, vết thươռg mới chồng lên vết thươռg cũ, còn xem

khả năng hồi phụccủa anh ấy nữa...”

“Chung Tư, cô Trình đến nãy giờ mà vẫn chưa uống được ngụm nước, hay

cô đi mua cho cô ấy chai nước đi?” Chung Tư chưa nói xong thì bị Hứa

Đồng Chu trực tiếp ngắt lời.

Chung Tư nhìn Trình Nặc rồi quay đầu nhìn Hứa Đồng Chu, bầu không khí

của hai người hơi vi diệu, biết Trình Nặc là người bên A nên cũng không

dám chậm trễ, dù không muốn lắm nhưng cô vẫn nghe lời đi cửa hàng tiện

lợi mua nước.

Cửa vừa đóng lại, Hứa Đồng Chu lập tức kéo tay Trình Nặc đang giấu sau

lưng, "Tay chị bị sao vậy?"

Anh đã thấy được từ sớm, cô cố giấu nhưng băng gạc trắng đang quấn

trên tay cô lại quá rõ ràng...

“Không sao... Vết thươռg nhẹ thôi, còn cậu thì sao, còn đau không? Công

ty nói sao, đây là tai nạn lao động nên có được bồi thường không? Giờ trị

liệu thế nào? Viện phí có đủ không?” Cô hỏi không ngừng, hết câu này đến

câu khác, cố rút tay khỏi tay chàng trai.

"...Sao chị lại đến đây?" Chàng trai không trả lời lời mà hỏi ngược lại cô, cô

rút tay ra, để tay anh dừng lại giữa không trung có chút mất mát.

Trình Nặc nghẹn lời trước câu hỏi của anh, hé miệng hồi lâu không trả lời

được.

Hứa Đồng Chu không mặc đồ bệnh nhân, trên người mặc một chiếc áo

phông rẻ tiền, quần vải cotton màu xám nhạt, ống quần bên phải xắn cao,

để lộ bắp ͼhân bó thạch cao.

Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau, đều không nhận được đáp án mà

mình muốn.

“Tôi... nghe nói cậu bị thươռg, cũng đi viện nên tiện ghé thăm cậụ” Đầu

ngón tay cô vẫn còn đau, cô cúi đầu trả lời anh, nghĩ cách kéo dài cuộc trò

chuyện.

Chàng trai nhìn cô đang lúng túng không biết đặt tay ở đâu, cũng không

đưa tay nắm lại, sự xuấthiện của cô làm anh bất ngờ, mừng như điên, kích

động.... nhưng cũng ý thức phải kìm nén tất cả.

Anh sợ, sợ cô mãi là chuồn chuồn lướt nước đi ngang qua đời mình, 5 năm

trước là vậy, đêm đó cũng như vậy, hôm nay... cũng không khác gì đúng

không?

Cả hai đều im lặng làm bầu không khí hơi kho" nói, tɾong lòng có ngàn vạn

lời muốn nói, vừa định mở miệng thì bệnh nhân giường bên đi tản bộ quay

lại, cả hai mỉm cười chào hỏi, đối phươռg đột nhiên hỏi “A? Hôm nay bạn

gái cậu không tới sao?” Nói xong thì liếc nhìn Trình Nặc đứng bên thêm

mấy lần, nói thêm một câu, “

Hai người đều trầm mặc có chút quỷ dị, tɾong lòng ngàn sầu nhiều cảm xúc

nói không nên lời, đang muốn há mồm, cách vách giường tản bộ người

vừa lúc trở về, hai người đều diễn trò giống nhau cười chào hỏi qua, đối

phươռg lại đột nhiên hỏi, "Di? Hôm nay ngươi bạn gái không có tới sao?"

Nói đôi mắt bình tĩnh nhìn đứng Trình Nặc vài mắt, lại bồi thêm một câu,

"Cái cô bé mà hay nói nhiều ấy?"

Hứa non tôi thôi.”

Cậu vừa nói vừa quay đầu nhìn Trình Nặc, “Ban đầu công ty định thuê hộ

sĩ, cô ấy một hai đòi đến, nói muốn tiết kiệm tiền cho công ty...” Giọng anh

càng lúc càng nhỏ, như thể cảm thấy lời giải thí¢h mình tựa như vô dụng͟,

chỉ có thể bất lực nhìn biểu cảm của Trình Nặc, sợ cô hiểu lầm q//u//a//n h//ệ của

họ.

“À, ừ.”

Câu trả lời mơ hồ làm người ta không nghe ra được gì, anh cũng không

đọc ra cảm xúc của cô, không nhận được câu trả lời như ý muốn, lòng anh

vừa gấp vừa cố nhẫn nhịn, không khỏi cau mày, tay s//i//ế//t c//h//ặ//t lại.

“Chị...”

Cuối cùng anh vẫn không nhịn được, anh gọi cô, giọng nói rấtnhỏ chỉ có hai

người nghe thấy.

Anh cần chị, muốn giữ chị lại.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cuộc Gặp Lại Đẫm Máu
Chương 2: Quyết Định Rời Thành Phố
Chương 3: Phía Sau Một Ước Mơ
Chương 4: Hành Trình Gian Nan
Chương 5: Thiếu Niên Nơi Rừng Sâu
Chương 6: Bữa Cơm Khác Lạ
Chương 7: Căn Phòng Nhường Lại
Chương 8: Ánh Mắt Trong Đêm
Chương 9: Áp Lực Vùng Cao
Chương 9: Áp Lực Vùng Cao
Chương 11: Sự Tiếp Xúc Bất Ngờ
Chương 11: Sự Tiếp Xúc Bất Ngờ
Chương 13: Những Thứ Chưa Từng Thấy
Chương 14: Cơn Mưa Định Mệnh
Chương 15: Cứu Rỗi Giữa Rừng Sâu
Chương 16: Lời Hứa Dưới Mưa
Chương 17: Sự Săn Sóc Thầm Lặng
Chương 18: Sự Ghen Tuông Vô Hình
Chương 19: Nụ Hôn Trong Bóng Tối
Chương 20: Ranh Giới Mong Manh
CHƯƠNG 21
CHƯƠNG 22
CHƯƠNG 23
CHƯƠNG 24
CHƯƠNG 25
CHƯƠNG 26
CHƯƠNG 27
CHƯƠNG 28
CHƯƠNG 29
CHƯƠNG 30
CHƯƠNG 31
CHƯƠNG 32
CHƯƠNG 33
CHƯƠNG 34
CHƯƠNG 35
CHƯƠNG 36
CHƯƠNG 37
CHƯƠNG 38
CHƯƠNG 39
CHƯƠNG 40
CHƯƠNG 41
CHƯƠNG 42
CHƯƠNG 43
CHƯƠNG 44
CHƯƠNG 45
CHƯƠNG 46
CHƯƠNG 47
CHƯƠNG 48
CHƯƠNG 49
CHƯƠNG 50
CHƯƠNG 51
CHƯƠNG 52
CHƯƠNG 53
CHƯƠNG 54
CHƯƠNG 55
CHƯƠNG 56
CHƯƠNG 57
CHƯƠNG 58
CHƯƠNG 59
CHƯƠNG 60
CHƯƠNG 61
CHƯƠNG 62
CHƯƠNG 63
CHƯƠNG 64
CHƯƠNG 65
CHƯƠNG 66
CHƯƠNG 67
CHƯƠNG 68
CHƯƠNG 69
CHƯƠNG 70
CHƯƠNG 71
CHƯƠNG 72
CHƯƠNG 73
CHƯƠNG 74
CHƯƠNG 75
CHƯƠNG 76
CHƯƠNG 77
CHƯƠNG 78
CHƯƠNG 79
CHƯƠNG 80
CHƯƠNG 81
CHƯƠNG 82
CHƯƠNG 83
CHƯƠNG 84
CHƯƠNG 85
CHƯƠNG 86
CHƯƠNG 87
CHƯƠNG 88
CHƯƠNG 89
CHƯƠNG 90
CHƯƠNG 91
CHƯƠNG 92
CHƯƠNG 93
CHƯƠNG 94
CHƯƠNG 95
CHƯƠNG 96
CHƯƠNG 97
CHƯƠNG 98
CHƯƠNG 99
CHƯƠNG 100
CHƯƠNG 101
CHƯƠNG 102
CHƯƠNG 103
CHƯƠNG 104
CHƯƠNG 105
CHƯƠNG 106
CHƯƠNG 107
CHƯƠNG 108
CHƯƠNG 109
CHƯƠNG 110
CHƯƠNG 111
CHƯƠNG 112
CHƯƠNG 113
CHƯƠNG 114
CHƯƠNG 115
CHƯƠNG 116
CHƯƠNG 117
CHƯƠNG 118
CHƯƠNG 119
CHƯƠNG 120
CHƯƠNG 121
CHƯƠNG 122
CHƯƠNG 123
CHƯƠNG 124
CHƯƠNG 125
CHƯƠNG 126
CHƯƠNG 127
CHƯƠNG 128
CHƯƠNG 129
CHƯƠNG 130
CHƯƠNG 131
CHƯƠNG 132

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em
CHƯƠNG 97

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
CHƯƠNG 97
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...