Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em – Chương 48
Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em
Hứa Đồng Chu nghe cô nói xong, tim như muốn vỡ tung, cái gì mà cưới cô
gái khác? Cái gì mà chỉ cần biết tɾong lòng biết thí¢h được? Cậu không
muốn... Dù bây giờ cậu không biết tương lai của hai người sẽ đi về đâu,
nhưng cậu không nỡ buông tay, cậu thỏa mãn với sự d//â//y d//ư//a nhập nhằng
này, muốn t//r//ầ//m l//u//â//n vào đó.
Mắt Hứa Đồng Chu hơi đỏ lên, nhưng cậu không thể phản bác cô, ánh mắt
kho"a chặt vào cô, muốn để cô t//i//ế//n v//à//o tɾong mắt, vào sâu tɾong lòng mình.
Trình Nặc biết cậu khổ sở nhưng lại không biết an ủi thế nào, chỉ có thể
dùng tay nhẹ nhàng vỗ về, cậu cao đến nỗi Trình Nặc ngồi trên bàn vẫn
phải duỗi cổ mới hôn được, cô hôn lên chiếc cằm nhẵn nhụi, hôn lên yết
hầu đang lăn lên trượt xuống, vươn đầu l//ư//ỡ//i quét nhẹ lên trái cổ của cậụ
“Làm t̠ình với chị đi, Hứa Đồng Chụ"
Trình Nặc biết một tháng không gặp, hai người đều có du͙c vọng cần phóng
thí¢h, tuy biết hành vi này là sai trái nhưng đây lại là liều thuốc tốt nhất có
thể an ủi chàng trai trẻ vào lúc này.
Quả nhiên, lời vừa ra khỏi miệng, cô liền cảm giác được t//h//â//n t//h//ể thiếu niên
hơi run lên.
Câu đưa tay nâng cằm cô lên, bốn mắt nhìn nhau d//â//y d//ư//a, cậu cúi đầu
xuống ma͙nh mẽ hôn cô.
Hai tay m//ề//m m//ạ//i của Trình Nặc vòng qua cổ cậu, dịu dàng hôn đáp lại, đầu
l//ư//ỡ//i quấn lấy nhau muốn trao đổi nước bọt với nhaụ
Bàn tay cách một lớp áo mò mẫm tìm kiếm bầu n//g//ự//c m//ề//m m//ạ//i của cô gái,
môi hai người vẫn dính chặt chưa từng dừng lại, cuối cùng cậu cởi áo thun
của cô ra, xuyên qua một lớp áo n//g//ự//c bao lấy đôi bồng đào đ//ầ//y đ//ặ//n.
Trình Nặc bị hôn đến động tình, ngón tay cọ xát men the0 chiếc áo sơ mi
đơn bạc của chàng trai, thiếu niên bị động tác c//â//u d//ẫ//n của cô làm không
kiềm chế được nữa,vội vàng cởi khuy quần iean của cô gái, kéo cả quần
iean và q//u//ầ//n l//ó//t xuống đầu gối, ngón tay cậu lướt qua lớp lông mu mềm
mại, lòng bàn tay thô ráp nhẹ nhàng mơn trớn hai cánh hoa đ//ầ//y đ//ặ//n mềm
mại, cậu nóng lòng không chờ nổi muốn t//i//ế//n v//à//o.
"Chị... giúp em..." Giọng nói cậu như đang làm nũng, ngữ điệu là như đang
tủi thân vì nghẹn khuất cả tháng không được t//i//ế//n v//à//o cùng nỗi nhớ không
thể giãi bày làm cậu cảm thấy phẫn uất.
Trình Nặc đón nhận nụ hôn ư//ớ//t á//t n//ó//n//g b//ỏ//n//g của cậu, ngón tay cô hơi bối
rối, dời xuống phía dưới c//h//ạ//m v//à//o háng cậu, nhẹ nhàng v//u//ố//t v//e cự long đã
thức tỉnh của cậụ
Cách lớp quần dày, cô vẫn có thể cảm nhận nhiệt độ nóng bức từ vật căn
kia.
“Em... cởi quần trước đi.” Hai người hôn nhau mãnh liệt khiến cô gần như
không có thời gian nói chuyện.
Hứa Đồng Chu làm the0 yêu cầu của cô, nhanh chóng mở dây thun quần
rồi cạp quần xuống đùi, nơi riêng tư của cả hai vì hưng phấn quá độ mà tiết
ra chất dịch dính nhớp tràn trề.
Trình Nặc dẫn dắt cậu t//i//ế//n v//à//o người mình, cô ngồi trên bàn cao, đôi ͼhân
trắng nõn mịn màng tạo thành hình chữ M ở mép bàn, c//ô//n t//h//ị//t đỏ tím của
cậu dưới sự mơn trớn của cô càng thêm cứng rắn hơn.
Nương the0 ánh đèn mờ, cô đỡ quy đầu nóng hổi đến của động cử mình.
Nhưng vẫn chưa vội t//i//ế//n v//à//o, trên đỉnh vật căn có chất dịch tiết ra từ mắt
ngựa, Hứa Đồng Chu di chuyển quy đầu, áp vào tâm hoa m//ề//m m//ạ//i của cô
gái, Hứa Đồng Chu nuốt khan, nhìn từ trên xuống dưới, lại nhìn vào nơi
giao hợp của hai người, cậu nhìn thấy rõ c//ô//n t//h//ị//t cực đại như chiếc gậy sắt
nóng hổi đang đặt ở động hoa ư//ớ//t á//t, cậu giữ lấy c//ô//n t//h//ị//t đang nảy lên nảy
xuống, tay vỗ nhẹ vào khe nhỏ của cô gái.
"Ưm... đừng..." Trình Nặc khẽ nỉ non, lời nói ra như dục cự còn nghênh, cô
cũng nhìn thấy rấtrõ ràng nơi hạ thân của hai người đang d//â//m loạn, tựa
như chơi đùa, lại tựa như công tác chuẩn bị trước khi vào trận chiến.
Những ngón tay thon dài của cô nhẹ nhàng xoa bóp an ủi bản thân để tăng
thêm khoáı cảm.
Hứa Đồng Chu nhìn cô, không muốn nhẫn nại thêm nữa, cậu đỡ nguyên
căn của mình về phía cửa động phấn hồng, hít một hơi thật sâu, đột nhiên
phần e0 dùng sức không chút do dự tiến thẳng vào đường hoa tiêu hồn
kia...













