Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em – Chương 46

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em

Tác giả: Đang cập nhật
Lượt đọc: 500
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cái lạnh mùa đông ở Tây Nam h0àn toàn nằm ngoài mức tưởng tượng của

Trình Nặc, một vùng quê ngập tràn ánh nắng ấm áp như vậy bỗng nhiên lại

có sương giá.

Trình Nặc cảm thấy may mắn vì đã không từ chối chiếc áo khoác lông vũ

mà mẹ nhét vào vali, nhờ có nó, Trình Nặc cảm thấy mình có thể miễn

cưỡng sống sót qua đêm đông, Hứa Đồng Nhạc thì đã quen với thời tiết

như vậy, mặc chiếc áo len cũ do Vương Quế Chi đan, một chiếc khăn

ch0àng cổ và chiếc áo len đó là đã giúp cô bé vượt qua mùa đông lạnh giá.

Trình Nặc từng muốn đưa cô bé lên chợ mua một ít quần áo dày, nhưng

Hứa Đồng Nhạc kiên quyết từ chối, chưa nói đến việc bé không có lý do gì

để tiêu tiền Trình Nặc mà còn bởi vì núi sâu đường xa, cô bé cũng chỉ mới

đi được vài lần.

Là con gái, tuổi lại còn nhỏ nên số lần Hứa Đồng Nhạc vào trấn không

nhiều như Hứa Đồng Chu, bé không nhớ rõ đường đi, mà đường thì núi

sâu hiểm trở nên không dám dẫn Trình Nặc đi cùng.

Hứa Đồng Chu đã xa nhà được một tháng, tɾong một tháng này mọi người

sinh hoạt bình thường, ngoại trừ thỉnh thoảng Vương Quế Chi sẽ nhắc đến

cậụ

Cậu nuốt lời làm gì có chuyện mỗi tuần đều về, thỉnh thoảng lại gửi nhờ

mấy công nhân về làng mang đồ về, có đồ ăn, có đồ gia dụng͟, nhưng

không có người.

Nghe mấy công nhân đó nói Hứa Đồng Chu còn trẻ chịu thươռg chịu kho",

nhà thầu rấtthí¢h cậu ấy, tiếc nuối khi cậu chỉ là công nhân nhỏ, cố ý chỉ

dạy cậu nhiều hơn để sau này làm được nhiều việc quan trọng hơn, nếu

tiếp thu nhanh thì có thể đi the0 họ làm khoán.

Vương Quế Chi nghe xong thì vui mừng, cảm thấy con trai mình có tiền đồ,

luyện thêm tay nghề là điều tốt, một khi kiếm được tiền thì trả hết nợ, cưới

vợ, s//i//n//h c//o//n cũng không còn kho" khăn.

Ngày tháng lặng lẽ trôi qua, Hứa Đồng Nhạc nghe lời Hứa Đồng Chu,

không chỉ đến trường mà thỉnh thoảng Trình Nặc dạo quanh ở thôn làng thì

cô bé vẫn đi cùng cô, hai người vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ. Chỉ có Trình

Nặc biết có cô bé Hứa Đồng Nhạc là người tɾong thôn đi cùng thì Trương

lưng còng sẽ không dám bén mảng đến gần họ.

Mới vào lập đông trời đã nhanh tối, mỗi ngày tan trường thì trời đã gần tối

rồi, cây cối xanh tươi trên núi rừng chuyển mùa cũng đã úa vàng... tạo cảm

giác tiêu điều xơ xác.

Tan trường Trình Nặc không lập tức về ngay, cô đợi cho đến khi tất cả học

sinh về hết mới kho"a cửa phòng học lại, thật ra cô đã hối hận khi với lựa

chọn đi tình nguyện vùng cao của mình, cô đã lý tưởng hóa quá mức nên

hiện thực như một cơn sóng đánh úp vào cô, khi vào đến bờ cô vẫn cảm

giác đuối nước trở tay không kịp.

Nhưng thời gian có thể chữa lành mọi thứ, cuối cùng cô vẫn vượt qua

được đúng không? Đặc biệt là sau khi bị Điền Mục phản bội, cô càng trở

nên ít quyến luyến với cuộc sống thành thị. Dù biết những cảm xúc tiêu cực

như vậy là sai trái nhưng cô vẫn muốn cho bản thân thêm một chút thời

gian để có thể đối mặt với cuộc sống sau này.

Hai bóng lớn bóng nhỏ đang bước đi trên lạnh giá tối tăm, không có gió,

nhưng vì sương giá nên cực kỳ lạnh, Trình Nặc s//i//ế//t c//h//ặ//t cổ áo, nắm tay

Hứa Đồng Nhạc, muốn xem cô bé có bị cảm lạnh không.

Hứa Đồng Nhạc mỉm cười nắm tay cô đi về nhà, hai người đang đi tɾong im

lặng, đột nhiên nghe thấy tiếng cây đung đưa bên đường, ồn ào bất thường

nhưng không phải tiếng gió, lúc họ ngẩng đầu lên thì cũng không người...

Trình Nặc và Hứa Đồng Nhạc nhìn nhau, đều cảm thấy da đầu hơi t//ê d//ạ//i.

Trải qua sự kiện Trương lưng gù kia, Trình Nặc gần như không đi một mình

ở vùng nông thôn, huống chi là vào ban đêm khi bóng tối đang đến gần.

Nhưng điều mà Hứa Đồng Nhạc sợ là một số thứ vô hình, những con quỷ

núi mà bạn đã kể với cô bé...

Hít sâu một hơi, dường như hai người đã ăn ý làm tốt công tác chuẩn bị,

Trình Nặc hô to một tiếng “Chạy mau ” , cả hai cùng chạy nhanh the0

hướng về nhà.

Trình Nặc ͼhân dài đương nhiên là chạy trước Từ Đồng Nhạc, cô lại không

yên tâm quay đầu lại, nắm lấy tay Hứa Đồng Nhạc, tránh cho cô bé gặp

nguy hiểm, hai người chạy nghiêng nghiêng vẹo vẹo về phía trước.

Đang chạy thì nhìn thấy một tảng đá lớn trước mặt, hai người cảm thấy

không thể chạy chậm lại, một khi chậm lại họ xong đời. Sau khi tập trung

sức lực, nắm tay Hứa Đồng Nhạc càng chặt, nhưng đột nhiên một bóng

người cao gầy chạm đến ôm lấy Hứa Đồng Nhạc ở phía saụ

Trình Nặc kinh hãi hét lên, không màng sợ hãi tɾong lòng lao tới mới đánh

bóng người đó để cứu Hứa Đồng Nhạc, tɾong lúc hoảng sợ lại nghe thấy

người đàn ông đó vừa cười lớn vừa kêu đau đaụ

Cô thở hổn hển, khi bình tĩnh lại thì thấy Hứa Đồng Chu đã lâu không gặp,

đang ôm Hứa Đồng Nhạc.

"Anh Anh về khi nào vậy? " Hứa Đồng Nhạc vui mừng hét lên, thoát ra

khỏi vòng tay Hứa Đồng Chu, kích động nhảy cẫng lên, sự sợ hãi lúc nãy

đã bị ném ra khỏi đầụ

Cậu cười xoa đầu cô bé, sau đó nhìn Trình Nặc cách đó không xa "Anh về

lúc nãy, về đến nhà đã cất đồ đạc tới đón mọi người."

Vì mới chạy nhanh nên sắc đỏ trên mặt Trình Nặc vẫn chưa tan, cô thở

hồng hộc nhìn người đàn ông đối diện, hiểu ra tất cả cảnh tượng đáng sợ

vừa rồi đều là một trò đùa dai của cậu ấy, tuy cô kinh ngạc vì cậu đột ngột

xuấthiện, nhưng càng tức giận vì bị trêu chọc hơn.

Cô không nói gì, đi the0 sau Hứa Đồng Nhạc về nhà.

Nụ cười trên mặt Hứa Đồng Chu cứng đờ, cậu biết mình đã đùa dai quá

mức, nhưng e ngại Hứa Đồng Nhạc ở đây nên không biết phải xin lỗi như

thế nào, chỉ có thể thành thật đi về cùng hai người.

Dọc đường đi Hứa Đồng Nhạc rấtkích động, hàn huyên cùng Hứa Đồng

Chu không ngừng, không chỉ hỏi thăm tình hình của cậu, còn kể cho cậu

nghe tình hình tɾong nhà, đột nhiên dừng lại như đang tranh công “Em

nghe lời anh rấtchăm nom cô Trình đó, chưa bao giờ để cô ấy tan học về

một mình cả."

Hứa Đồng Chu thấy ánh mắt em gái như đang nở hoa, cũng không dám

nói rõ ra, chỉ nói đã biết, nhớ rõ công lao của em, về nhà sẽ khen thưởng.

Đêm đó tɾong nhà rấtnáo nhiệt, Vương Quế Chi hầm sườn he0, làm sủi

cảo, bốn người ăn uống vui vẻ.

Hóa ra đội thi công đang tiến triển thuận lợi, nhân viên thăm dò địa chất đã

lên kế hoạch lộ trình từ trước, Hứa Đồng Chu vào công trường được mấy

ngày đã bắt đầu đến giai đoạn quan trọng, vì thi công nhanh nên Hứa Đồng

Chu được nghỉ Tết sớm.

Ngẫm lại thì còn 20 ngày nữa là đến Tết.. Trình Nặc hơi cảm thán, mới đó

mà cô rời nhà được gần nửa năm rồi.

Vương Quế Chi kéo Hứa Đồng Chu nói chuyện, Hứa Đồng Nhạc thỉnh

thoảng cũng chêm vài câu, Trình Nặc cảm không có hứng thú nên nói vài

câu thì quay về phòng, dù sao chuyện ở công trường cũng không có sức

hấp dẫn với cô.

Hứa Đồng Chu quyến luyến nhìn the0 bóng dáng cô rời đi, muốn đi the0 cô

nhưng không dám gọi, sợ Vương Quế Chi nhìn ra manh mối, chỉ có thể

kiên nhẫn nói chuyện phiếm, cuối cùng đợi đến khi Vương Quế Chi cảm

thấy buồn ngủ, cậu mới rời đi.

Anh đun một xô nước nóng lớn cho mình, sột soạt tắm tɾong bóng tối, sau

đó đẩy cửa phòng Trình Nặc.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cuộc Gặp Lại Đẫm Máu
Chương 2: Quyết Định Rời Thành Phố
Chương 3: Phía Sau Một Ước Mơ
Chương 4: Hành Trình Gian Nan
Chương 5: Thiếu Niên Nơi Rừng Sâu
Chương 6: Bữa Cơm Khác Lạ
Chương 7: Căn Phòng Nhường Lại
Chương 8: Ánh Mắt Trong Đêm
Chương 9: Áp Lực Vùng Cao
Chương 9: Áp Lực Vùng Cao
Chương 11: Sự Tiếp Xúc Bất Ngờ
Chương 11: Sự Tiếp Xúc Bất Ngờ
Chương 13: Những Thứ Chưa Từng Thấy
Chương 14: Cơn Mưa Định Mệnh
Chương 15: Cứu Rỗi Giữa Rừng Sâu
Chương 16: Lời Hứa Dưới Mưa
Chương 17: Sự Săn Sóc Thầm Lặng
Chương 18: Sự Ghen Tuông Vô Hình
Chương 19: Nụ Hôn Trong Bóng Tối
Chương 20: Ranh Giới Mong Manh
CHƯƠNG 21
CHƯƠNG 22
CHƯƠNG 23
CHƯƠNG 24
CHƯƠNG 25
CHƯƠNG 26
CHƯƠNG 27
CHƯƠNG 28
CHƯƠNG 29
CHƯƠNG 30
CHƯƠNG 31
CHƯƠNG 32
CHƯƠNG 33
CHƯƠNG 34
CHƯƠNG 35
CHƯƠNG 36
CHƯƠNG 37
CHƯƠNG 38
CHƯƠNG 39
CHƯƠNG 40
CHƯƠNG 41
CHƯƠNG 42
CHƯƠNG 43
CHƯƠNG 44
CHƯƠNG 45
CHƯƠNG 46
CHƯƠNG 47
CHƯƠNG 48
CHƯƠNG 49
CHƯƠNG 50
CHƯƠNG 51
CHƯƠNG 52
CHƯƠNG 53
CHƯƠNG 54
CHƯƠNG 55
CHƯƠNG 56
CHƯƠNG 57
CHƯƠNG 58
CHƯƠNG 59
CHƯƠNG 60
CHƯƠNG 61
CHƯƠNG 62
CHƯƠNG 63
CHƯƠNG 64
CHƯƠNG 65
CHƯƠNG 66
CHƯƠNG 67
CHƯƠNG 68
CHƯƠNG 69
CHƯƠNG 70
CHƯƠNG 71
CHƯƠNG 72
CHƯƠNG 73
CHƯƠNG 74
CHƯƠNG 75
CHƯƠNG 76
CHƯƠNG 77
CHƯƠNG 78
CHƯƠNG 79
CHƯƠNG 80
CHƯƠNG 81
CHƯƠNG 82
CHƯƠNG 83
CHƯƠNG 84
CHƯƠNG 85
CHƯƠNG 86
CHƯƠNG 87
CHƯƠNG 88
CHƯƠNG 89
CHƯƠNG 90
CHƯƠNG 91
CHƯƠNG 92
CHƯƠNG 93
CHƯƠNG 94
CHƯƠNG 95
CHƯƠNG 96
CHƯƠNG 97
CHƯƠNG 98
CHƯƠNG 99
CHƯƠNG 100
CHƯƠNG 101
CHƯƠNG 102
CHƯƠNG 103
CHƯƠNG 104
CHƯƠNG 105
CHƯƠNG 106
CHƯƠNG 107
CHƯƠNG 108
CHƯƠNG 109
CHƯƠNG 110
CHƯƠNG 111
CHƯƠNG 112
CHƯƠNG 113
CHƯƠNG 114
CHƯƠNG 115
CHƯƠNG 116
CHƯƠNG 117
CHƯƠNG 118
CHƯƠNG 119
CHƯƠNG 120
CHƯƠNG 121
CHƯƠNG 122
CHƯƠNG 123
CHƯƠNG 124
CHƯƠNG 125
CHƯƠNG 126
CHƯƠNG 127
CHƯƠNG 128
CHƯƠNG 129
CHƯƠNG 130
CHƯƠNG 131
CHƯƠNG 132

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em
CHƯƠNG 46

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
CHƯƠNG 46
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...