Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em – Chương 37
Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em
Đương nhiên không thể Trình Nặc hoảng loạn lắc đầu, môi lại bị chàng trai
tập kích, có vẻ như cậu sẽ hôn đến khi cô đồng ý mới thôi.
Thật ra nếu nói cô không có cảm giác gì thì là giả, tuy cô chỉ mới có một lần
kinh nghiệm nhưng trước đó cô đã thân mật với Điền Mục không ít, hiện tại
Hứa Đồng Chu the0 đuổi như vậy, v//u//ố//t v//e đến củi khô bốc lửa, sao lại
không sinh ra du͙c vọng chứ.
“Chị ơi...”
Cậu nỉ non từng tiếng, nụ hôn ư//ớ//t á//t chuyển từ môi đến má cô, rồi đến cổ
cô...
Cậu đã có phản ứng... nó đang càng lúc càng sưng to.
"Không " Trình Nặc biết mình không thể ngăn được cậu nữa, ký ức bị
Trương lưng còng xâm phạm tɾong nháy mắt tràn ngập tɾong đầu cô, cô
cháy ghét cảnh tượng dã hợp ở vùng hoang vu này.
“Ít nhất... Không làm ở chỗ này.”
Nàng nhắm mắt lại, giọng nói vừa thỏa hiệp vừa ċһán nản.
Có thể làm, nhưng không thể làm ở bên ngoài, đây là nhượng bộ cuối cùng
của cô.
Như đã nhận được thánh chỉ, Hứa Đồng Chu lập tức dừng mọi động tác,
cười ngây ngô, hít thở vài hơi để bình tĩnh lại, sau đó kéo Trình Nặc về
nhà, mãi đến gần đến sân, Trình Nặc mới dùng sức vùng khỏi tay cậụ
Về đến nhà, Vương Quế Chi đã chuẩn bị đi ngủ, Hứa Đồng Nhạc đang thu
dọn cặp sách chuẩn bị đi nghỉ ngơi.
Trình Nặc lấy me tɾong túi đưa cho cô bé, sau đó rầu rĩ trở về phòng, giận
mình đã mềm lòng đồng ý với lời cầu hoan của thiếu niên, nhưng sau khi đi
về cô đã bình tĩnh lại, không nguyện ý thực hiện lời hứa của mình.
Nhưng thiếu niên lại xuấthiện ở cửa như bóng ma, cô vội vàng đóng cửa
muốn n//h//ố//t chàng trai ở ngoài nhưng cậu chỉ nói mình đi đun nước cho cô
tắm.
Trình Nặc không thể từ chối, chỉ có thể cậu đi... Thầm nghĩ tắm xong sẽ
kho"a cửa lại, không cho cậu vào.
Nửa tiếng sau, Hứa Đồng Chu mang nước nóng tới, cậu bưng một chậu gỗ
vào, điều chỉnh nhiệt độ nước, trên mặt nở nụ cười không rõ rời đi, Trình
Nặc nghẹn một hơi, lại không muốn mang một người đầy mồ hôi đi ngủ
nên
chỉ có thể thỏa hiệp hưởng thụ nước nóng Hứa Đồng Chu mang đến.
Lần này Hứa Đồng Chu cố ý đun nấu nhiều hơn, nhân lúc Trình Nặc tắm,
cậu cũng tranh thủ tắm rửa, sau đó ở tɾong sân chờ Trình Nặc tắm xong.
Nghe tiếng nước, cậu đoán Trình Nặc đã mặc quần áo xong, nhẹ nhàng gõ
cửa, đi thẳng phòng cũng không đợi người bên tɾong lên tiếng.
Mặt Hứa Đồng Chu hơi đỏ, cũng không nói nhiều, chỉ thu dọn đồ đạc cho
cô, sau đó phấn phấn trở lại phòng...
Thấy cậu thật sự đến,Trình Nặc đẩy cậu ra ngoài, nhưng Hứa Đồng Chu lại
trực tiếp ôm cô “Chị đã nói rồi, không được đổi ý.”
Đêm nay cậu phải làm, hơn nữa ¢hắc chắn không chỉ một lần.
Mặt Trình Nặc cũng đỏ bừng, vừa rồi cởi đồ ra, chất lỏng trên q//u//ầ//n l//ó//t đã
nói lên tất cả, cơ thể cô có phản ứng, nhưng lý trí đang điên cuồng ngăn
cản cô.
"Hứa Đồng Chu, em đã nghĩ kỹ chưa? Năm sau tôi sẽ rời đi, sẽ không hứa
hẹn gì với em." Giọng nói lạnh lùng của cô nói cho cậu biết tình cảnh hiện
thực.
Hứa Đồng Chu sửng sốt, cúi đầu, cậu sẽ nỗ lực, dù quá trình có kho" khăn
đến đâu cậu cũng sẽ đuổi the0 cô.
Chuyến tàu của cô, cậu sẽ không để nó tự đi 500 dặm Anh.
"Chị Trình, em cũng đã nói, khi chị còn ở đây hãy xem em như đồ chơi của
chị, nếu có thể, em nguyện ý làm đồ chơi của chị cả đời."
Trình Nặc không biết nên trả lời thế nào, chỉ nhìn chàng trai đang ở điểm
giao thoa của thiếu niên và đàn ông. Ánh sáng mờ ảo chiếu vào khuôn mặt
cậu khiến cậu thêm phần tuấn mỹ yêu dã.
Cô đưa tay chạm nhẹ vào chóp mũi cậu, ngón tay trượt dọc từ mũi đến
cằm, đôi môi đ//ầ//y đ//ặ//n rồi đến chiếc cằm góc cạn♄.
Cuối cùng, hôn lên đôi môi của cậu ‘Bế tôi lên giường...”
Hai tay Hứa Đồng Chu r//u//n r//ẩ//y, ôm cô gái m//ề//m m//ạ//i không xương tɾong
lòng bước nhanh đến giường, nhẹ nhàng đặt cô lên giường, cậu kích động
run run, v//u//ố//t v//e khám phá cơ thể cô gái.
Cậu thiếu kinh nghiệm lại nóng lòng nên làm Trình Nặc hơi đau, cô cau
mày nắm lấy tay cậu ngăn cản cậu xoa ma͙nh, nhưng Hứa Đồng Chu hiển
nhiên không muốn thuận the0, giống như chó nhỏ lăn tɾong lòng Trình Nặc
làm nũng, chẳng bao lâu đã làm quần áo cô xốc xệch.
Trình Nặc vừa tắm xong, không mặc nội y, chỉ mặc một chiếc áo phông đơn
giản che người, Hứa Đồng Chu cách một lớp quần áo phủ lên bầu n//g//ự//c
cô, cách một lớp vải tạo cho người ta tư vị khác lạ.
Cô gầy quá, lúc cõng cô cậu đã không cảm nhận được trọng lượng của cô,
nhưng bầu n//g//ự//c cô lại c//ă//n//g t//r//ò//n đẫy đà, cậu vẫn nhớ đ//ê//m đ//ầ//u tiên mình
đặt bàn tay to lớn lên đồi núi đó, làn da trắng nõn m//ề//m m//ạ//i sẽ tràn qua khe
hở giữa những ngón tay của cậụ
Trình Nặc bị cậu sờ kho" chịu, đưa tay đặt lên cằm cậu, không muốn tiếp
tục.
"Sao vậy chị?" Hứa Đồng Chu hơi dừng lại, nhưng cậu không muốn nghe
thấy lời từ chối của cô nên dùng bàn tay vén lên, hai bầu n//g//ự//c tròn trịa lộ
ra, không nói một lời, cậu trực tiếp ngậm lấy n//h//ũ h//o//a phấn hồng.
Lần này cậu ngoan hơn nhiều, răng không dám c//ắ//n ma͙nh mà dùng đầu
l//ư//ỡ//i khéo léo đùa giỡn với n//h//ũ h//o//a của cô, những hạt nhỏ trên đó bị cậu
l//i//ế//m láp t//ê d//ạ//i.
L//ư//ỡ//i cậu lướt thành những vòng tròn quanh n//h//ũ h//o//a cô, hết vòng này đến
vòng khác, dường như thứ đang xoay tròn không phải là quả anh đào hồng
hào m//ề//m m//ạ//i mà là lý trí của Trình Nặc, sự kích thích mãnh liệt đến mức
cô gần như không thể ngăn cản được.
Hứa Đồng Chu vừa trêu chọc quả đào tròn trịa vừa vội vàng cởi quần áo
của họ, để cơ thể họ lộ ra càng nhiều càng tốt.
Đầu ngón tay thô ráp tìm đến vùng đất bí ẩn của cô gái, dưới ánh sáng lờ
mờ, cậu nhìn lông mu mỏng xoăn tít che đi những huyệt đạo m//ê n//g//ư//ờ//i của
cô, nơi có cửa động s//i//ế//t c//h//ặ//t cả linh hồn cậu...
Cậu vừa tò mò vưa hưng phấn, ngón tay tách hai mảnh hoa môi đ//ầ//y đ//ặ//n,
muốn nhìn trộm bên tɾong.
“Đừng Đừng nhìn chỗ đó..." Trình Nặc bị hành động của chàng trai dọa
giật mình, dù trước đó hai người từng â//n á//i nhưng đây là l//ầ//n đ//ầ//u tiên "ở
đó" bị nhìn một cách trần trụi công khai như vậy, cô xấu hổ ngượng
ngùng...
Ngay cả Điền Mục cũng chưa từng c//h//ạ//m v//à//o nơi đó.
Hứa Đồng Chu nuốt khan, bầu không khí ái muội đột nhiên bị đánh gãy có
hơi xấu hổ, "Em... em sẽ không làm loạn." Cậu vụng về giải thí¢h.
Nhưng Trình Nặc xấu hổ lăn lộn t//r//ê//n g//i//ư//ờ//n//g, không cho chàng trai lại gần.
"Được rồi... em không nhìn, không nhìn." Cậu rầu rĩ nói, tay xoa bóp bầu
n//g//ự//c m//ề//m m//ạ//i đến khi cô gần như mất ý thức, cậu đưa tay đẩy hai cánh
môi đ//ầ//y đ//ặ//n ra...













