Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em – Chương 37

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em

Tác giả: Đang cập nhật
Lượt đọc: 1,095
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đương nhiên không thể Trình Nặc hoảng loạn lắc đầu, môi lại bị chàng trai

tập kích, có vẻ như cậu sẽ hôn đến khi cô đồng ý mới thôi.

Thật ra nếu nói cô không có cảm giác gì thì là giả, tuy cô chỉ mới có một lần

kinh nghiệm nhưng trước đó cô đã thân mật với Điền Mục không ít, hiện tại

Hứa Đồng Chu the0 đuổi như vậy, v//u//ố//t v//e đến củi khô bốc lửa, sao lại

không sinh ra du͙c vọng chứ.

“Chị ơi...”

Cậu nỉ non từng tiếng, nụ hôn ư//ớ//t á//t chuyển từ môi đến má cô, rồi đến cổ

cô...

Cậu đã có phản ứng... nó đang càng lúc càng sưng to.

"Không " Trình Nặc biết mình không thể ngăn được cậu nữa, ký ức bị

Trương lưng còng xâm phạm tɾong nháy mắt tràn ngập tɾong đầu cô, cô

cháy ghét cảnh tượng dã hợp ở vùng hoang vu này.

“Ít nhất... Không làm ở chỗ này.”

Nàng nhắm mắt lại, giọng nói vừa thỏa hiệp vừa ċһán nản.

Có thể làm, nhưng không thể làm ở bên ngoài, đây là nhượng bộ cuối cùng

của cô.

Như đã nhận được thánh chỉ, Hứa Đồng Chu lập tức dừng mọi động tác,

cười ngây ngô, hít thở vài hơi để bình tĩnh lại, sau đó kéo Trình Nặc về

nhà, mãi đến gần đến sân, Trình Nặc mới dùng sức vùng khỏi tay cậụ

Về đến nhà, Vương Quế Chi đã chuẩn bị đi ngủ, Hứa Đồng Nhạc đang thu

dọn cặp sách chuẩn bị đi nghỉ ngơi.

Trình Nặc lấy me tɾong túi đưa cho cô bé, sau đó rầu rĩ trở về phòng, giận

mình đã mềm lòng đồng ý với lời cầu hoan của thiếu niên, nhưng sau khi đi

về cô đã bình tĩnh lại, không nguyện ý thực hiện lời hứa của mình.

Nhưng thiếu niên lại xuấthiện ở cửa như bóng ma, cô vội vàng đóng cửa

muốn n//h//ố//t chàng trai ở ngoài nhưng cậu chỉ nói mình đi đun nước cho cô

tắm.

Trình Nặc không thể từ chối, chỉ có thể cậu đi... Thầm nghĩ tắm xong sẽ

kho"a cửa lại, không cho cậu vào.

Nửa tiếng sau, Hứa Đồng Chu mang nước nóng tới, cậu bưng một chậu gỗ

vào, điều chỉnh nhiệt độ nước, trên mặt nở nụ cười không rõ rời đi, Trình

Nặc nghẹn một hơi, lại không muốn mang một người đầy mồ hôi đi ngủ

nên

chỉ có thể thỏa hiệp hưởng thụ nước nóng Hứa Đồng Chu mang đến.

Lần này Hứa Đồng Chu cố ý đun nấu nhiều hơn, nhân lúc Trình Nặc tắm,

cậu cũng tranh thủ tắm rửa, sau đó ở tɾong sân chờ Trình Nặc tắm xong.

Nghe tiếng nước, cậu đoán Trình Nặc đã mặc quần áo xong, nhẹ nhàng gõ

cửa, đi thẳng phòng cũng không đợi người bên tɾong lên tiếng.

Mặt Hứa Đồng Chu hơi đỏ, cũng không nói nhiều, chỉ thu dọn đồ đạc cho

cô, sau đó phấn phấn trở lại phòng...

Thấy cậu thật sự đến,Trình Nặc đẩy cậu ra ngoài, nhưng Hứa Đồng Chu lại

trực tiếp ôm cô “Chị đã nói rồi, không được đổi ý.”

Đêm nay cậu phải làm, hơn nữa ¢hắc chắn không chỉ một lần.

Mặt Trình Nặc cũng đỏ bừng, vừa rồi cởi đồ ra, chất lỏng trên q//u//ầ//n l//ó//t đã

nói lên tất cả, cơ thể cô có phản ứng, nhưng lý trí đang điên cuồng ngăn

cản cô.

"Hứa Đồng Chu, em đã nghĩ kỹ chưa? Năm sau tôi sẽ rời đi, sẽ không hứa

hẹn gì với em." Giọng nói lạnh lùng của cô nói cho cậu biết tình cảnh hiện

thực.

Hứa Đồng Chu sửng sốt, cúi đầu, cậu sẽ nỗ lực, dù quá trình có kho" khăn

đến đâu cậu cũng sẽ đuổi the0 cô.

Chuyến tàu của cô, cậu sẽ không để nó tự đi 500 dặm Anh.

"Chị Trình, em cũng đã nói, khi chị còn ở đây hãy xem em như đồ chơi của

chị, nếu có thể, em nguyện ý làm đồ chơi của chị cả đời."

Trình Nặc không biết nên trả lời thế nào, chỉ nhìn chàng trai đang ở điểm

giao thoa của thiếu niên và đàn ông. Ánh sáng mờ ảo chiếu vào khuôn mặt

cậu khiến cậu thêm phần tuấn mỹ yêu dã.

Cô đưa tay chạm nhẹ vào chóp mũi cậu, ngón tay trượt dọc từ mũi đến

cằm, đôi môi đ//ầ//y đ//ặ//n rồi đến chiếc cằm góc cạn♄.

Cuối cùng, hôn lên đôi môi của cậu ‘Bế tôi lên giường...”

Hai tay Hứa Đồng Chu r//u//n r//ẩ//y, ôm cô gái m//ề//m m//ạ//i không xương tɾong

lòng bước nhanh đến giường, nhẹ nhàng đặt cô lên giường, cậu kích động

run run, v//u//ố//t v//e khám phá cơ thể cô gái.

Cậu thiếu kinh nghiệm lại nóng lòng nên làm Trình Nặc hơi đau, cô cau

mày nắm lấy tay cậu ngăn cản cậu xoa ma͙nh, nhưng Hứa Đồng Chu hiển

nhiên không muốn thuận the0, giống như chó nhỏ lăn tɾong lòng Trình Nặc

làm nũng, chẳng bao lâu đã làm quần áo cô xốc xệch.

Trình Nặc vừa tắm xong, không mặc nội y, chỉ mặc một chiếc áo phông đơn

giản che người, Hứa Đồng Chu cách một lớp quần áo phủ lên bầu n//g//ự//c

cô, cách một lớp vải tạo cho người ta tư vị khác lạ.

Cô gầy quá, lúc cõng cô cậu đã không cảm nhận được trọng lượng của cô,

nhưng bầu n//g//ự//c cô lại c//ă//n//g t//r//ò//n đẫy đà, cậu vẫn nhớ đ//ê//m đ//ầ//u tiên mình

đặt bàn tay to lớn lên đồi núi đó, làn da trắng nõn m//ề//m m//ạ//i sẽ tràn qua khe

hở giữa những ngón tay của cậụ

Trình Nặc bị cậu sờ kho" chịu, đưa tay đặt lên cằm cậu, không muốn tiếp

tục.

"Sao vậy chị?" Hứa Đồng Chu hơi dừng lại, nhưng cậu không muốn nghe

thấy lời từ chối của cô nên dùng bàn tay vén lên, hai bầu n//g//ự//c tròn trịa lộ

ra, không nói một lời, cậu trực tiếp ngậm lấy n//h//ũ h//o//a phấn hồng.

Lần này cậu ngoan hơn nhiều, răng không dám c//ắ//n ma͙nh mà dùng đầu

l//ư//ỡ//i khéo léo đùa giỡn với n//h//ũ h//o//a của cô, những hạt nhỏ trên đó bị cậu

l//i//ế//m láp t//ê d//ạ//i.

L//ư//ỡ//i cậu lướt thành những vòng tròn quanh n//h//ũ h//o//a cô, hết vòng này đến

vòng khác, dường như thứ đang xoay tròn không phải là quả anh đào hồng

hào m//ề//m m//ạ//i mà là lý trí của Trình Nặc, sự kích thích mãnh liệt đến mức

cô gần như không thể ngăn cản được.

Hứa Đồng Chu vừa trêu chọc quả đào tròn trịa vừa vội vàng cởi quần áo

của họ, để cơ thể họ lộ ra càng nhiều càng tốt.

Đầu ngón tay thô ráp tìm đến vùng đất bí ẩn của cô gái, dưới ánh sáng lờ

mờ, cậu nhìn lông mu mỏng xoăn tít che đi những huyệt đạo m//ê n//g//ư//ờ//i của

cô, nơi có cửa động s//i//ế//t c//h//ặ//t cả linh hồn cậu...

Cậu vừa tò mò vưa hưng phấn, ngón tay tách hai mảnh hoa môi đ//ầ//y đ//ặ//n,

muốn nhìn trộm bên tɾong.

“Đừng Đừng nhìn chỗ đó..." Trình Nặc bị hành động của chàng trai dọa

giật mình, dù trước đó hai người từng â//n á//i nhưng đây là l//ầ//n đ//ầ//u tiên "ở

đó" bị nhìn một cách trần trụi công khai như vậy, cô xấu hổ ngượng

ngùng...

Ngay cả Điền Mục cũng chưa từng c//h//ạ//m v//à//o nơi đó.

Hứa Đồng Chu nuốt khan, bầu không khí ái muội đột nhiên bị đánh gãy có

hơi xấu hổ, "Em... em sẽ không làm loạn." Cậu vụng về giải thí¢h.

Nhưng Trình Nặc xấu hổ lăn lộn t//r//ê//n g//i//ư//ờ//n//g, không cho chàng trai lại gần.

"Được rồi... em không nhìn, không nhìn." Cậu rầu rĩ nói, tay xoa bóp bầu

n//g//ự//c m//ề//m m//ạ//i đến khi cô gần như mất ý thức, cậu đưa tay đẩy hai cánh

môi đ//ầ//y đ//ặ//n ra...

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cuộc Gặp Lại Đẫm Máu
Chương 2: Quyết Định Rời Thành Phố
Chương 3: Phía Sau Một Ước Mơ
Chương 4: Hành Trình Gian Nan
Chương 5: Thiếu Niên Nơi Rừng Sâu
Chương 6: Bữa Cơm Khác Lạ
Chương 7: Căn Phòng Nhường Lại
Chương 8: Ánh Mắt Trong Đêm
Chương 9: Áp Lực Vùng Cao
Chương 9: Áp Lực Vùng Cao
Chương 11: Sự Tiếp Xúc Bất Ngờ
Chương 11: Sự Tiếp Xúc Bất Ngờ
Chương 13: Những Thứ Chưa Từng Thấy
Chương 14: Cơn Mưa Định Mệnh
Chương 15: Cứu Rỗi Giữa Rừng Sâu
Chương 16: Lời Hứa Dưới Mưa
Chương 17: Sự Săn Sóc Thầm Lặng
Chương 18: Sự Ghen Tuông Vô Hình
Chương 19: Nụ Hôn Trong Bóng Tối
Chương 20: Ranh Giới Mong Manh
CHƯƠNG 21
CHƯƠNG 22
CHƯƠNG 23
CHƯƠNG 24
CHƯƠNG 25
CHƯƠNG 26
CHƯƠNG 27
CHƯƠNG 28
CHƯƠNG 29
CHƯƠNG 30
CHƯƠNG 31
CHƯƠNG 32
CHƯƠNG 33
CHƯƠNG 34
CHƯƠNG 35
CHƯƠNG 36
CHƯƠNG 37
CHƯƠNG 38
CHƯƠNG 39
CHƯƠNG 40
CHƯƠNG 41
CHƯƠNG 42
CHƯƠNG 43
CHƯƠNG 44
CHƯƠNG 45
CHƯƠNG 46
CHƯƠNG 47
CHƯƠNG 48
CHƯƠNG 49
CHƯƠNG 50
CHƯƠNG 51
CHƯƠNG 52
CHƯƠNG 53
CHƯƠNG 54
CHƯƠNG 55
CHƯƠNG 56
CHƯƠNG 57
CHƯƠNG 58
CHƯƠNG 59
CHƯƠNG 60
CHƯƠNG 61
CHƯƠNG 62
CHƯƠNG 63
CHƯƠNG 64
CHƯƠNG 65
CHƯƠNG 66
CHƯƠNG 67
CHƯƠNG 68
CHƯƠNG 69
CHƯƠNG 70
CHƯƠNG 71
CHƯƠNG 72
CHƯƠNG 73
CHƯƠNG 74
CHƯƠNG 75
CHƯƠNG 76
CHƯƠNG 77
CHƯƠNG 78
CHƯƠNG 79
CHƯƠNG 80
CHƯƠNG 81
CHƯƠNG 82
CHƯƠNG 83
CHƯƠNG 84
CHƯƠNG 85
CHƯƠNG 86
CHƯƠNG 87
CHƯƠNG 88
CHƯƠNG 89
CHƯƠNG 90
CHƯƠNG 91
CHƯƠNG 92
CHƯƠNG 93
CHƯƠNG 94
CHƯƠNG 95
CHƯƠNG 96
CHƯƠNG 97
CHƯƠNG 98
CHƯƠNG 99
CHƯƠNG 100
CHƯƠNG 101
CHƯƠNG 102
CHƯƠNG 103
CHƯƠNG 104
CHƯƠNG 105
CHƯƠNG 106
CHƯƠNG 107
CHƯƠNG 108
CHƯƠNG 109
CHƯƠNG 110
CHƯƠNG 111
CHƯƠNG 112
CHƯƠNG 113
CHƯƠNG 114
CHƯƠNG 115
CHƯƠNG 116
CHƯƠNG 117
CHƯƠNG 118
CHƯƠNG 119
CHƯƠNG 120
CHƯƠNG 121
CHƯƠNG 122
CHƯƠNG 123
CHƯƠNG 124
CHƯƠNG 125
CHƯƠNG 126
CHƯƠNG 127
CHƯƠNG 128
CHƯƠNG 129
CHƯƠNG 130
CHƯƠNG 131
CHƯƠNG 132

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em
CHƯƠNG 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
CHƯƠNG 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...