Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đêm Vượt Sóng – Chương 37

Đêm Vượt Sóng

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dịch: CP88

*

"Không sao, tôi trả tiền viện phí t.h.u.ố.c thang cho cậu ấy rồi, kiểm tra qua rồi băng bó vết thương nữa là xong, không có vấn đề gì lớn." Hoắc Thanh Lan lại nói, "Sẽ không liên lụy đến người bạn kia của em."

Anh lặp lại hai lần, hẳn là không có vấn đề gì thật.

Trần Ý An ngồi xuống ghế dài, lại cảm ơn anh.

Hoắc Thanh Lan mua hai chai nước, mở một chai đưa cho cô rồi ngồi xuống bên cạnh.

"Viết kế hoạch xong chưa?" Hoắc Thanh Lan khẽ ho một tiếng, muốn tìm chủ đề tán gẫu để g.i.ế.c thời gian.

"Vẫn chưa ạ, mai em lại sửa tiếp, tối nay về em sẽ tổng hợp dữ liệu cho xong."

"Không cần gấp."

"Em biết," Trần Ý An cũng thấy cổ họng hơi khô, "Em vẫn đang sửa lại kế hoạch Thanh Đảo."

"Cái đó cũng không cần gấp."

"Dạ."

"..." Hoắc Thanh Lan im lặng mấy giây, "Ăn cơm chưa?"

"Chưa ạ."

"Muộn tí nữa là thành ăn khuya luôn rồi."

"Hình như hôm nay em không có vấn đề nào cần hỏi ạ..." Trần Ý An lúng túng, "Để em nghĩ lại xem."

"Không thể chỉ ăn khuya thôi à?"

"Chắc là có thể ạ."

"Ừ."

Cố Tịnh Niên không có miệng vết thương nào, chỉ bị xước nhẹ vài chỗ, khử trùng là xong, bác sĩ nói mấy cậu tự mua đồ ở hiệu t.h.u.ố.c rồi xử lý cũng được, cần gì phải chạy vào tận bệnh viện.

Tống Nhất Hàng còn cẩn thận đỡ anh ta ra ngoài.

Cố Tịnh Niên vốn ít nói giờ lại càng thêm im lặng, anh ta biết Ôn Thần không thích thế này, nhưng thật sự không ngăn được cái tính nết của Tống Nhất Hàng, lúc hai người đi ra ngoài, thấy Hoắc Thanh Lan và cô gái kia đang ngồi cạnh nhau trong khu chờ, Cố Tịnh Niên nhạy cảm, vừa liếc thấy Tống Nhất Hàng sắp mở cái miệng thối của mình ra, bèn kéo tay Tống Nhất Hàng rẽ sang hướng khác, "Tôi khát, chúng ta đi uống nước."

"Ông phiền thật." Tống Nhất Hàng lườm anh ta một cái, "Thôi ông ngồi đó đi, theo tôi làm cái gì."

"Không muốn xa ông." Cố Tịnh Niên ngu gì mà đi làm bóng đèn.

"Thật là hiểu chuyện." Tống Nhất Hàng cười híp cả mắt, "Đưa tôi sáu trăm đi."

"..."

Miệng vết thương của Ôn Thần khá nghiêm trọng, phải khâu bảy tám mũi, dù đã gây tê không còn quá đau, nhưng sắc mặt vẫn tái nhợt, chi phí ở bệnh viện công không tính là cao, Cù Dĩnh gọi điện hỏi cô ấy xong chưa, Trần Ý An cầm túi giúp Ôn Thần đáp, "Không sao không sao, bọn mình đang về đây, không thì cậu mua đồ ăn gì đó cho Ôn Thần đi, mình thấy cậu ấy vẫn chưa ăn gì."

"Được liền, thế mình đợi hai người ở nhà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

"Ok."

"Cảm ơn nhé." Ôn Thần muốn tự cầm túi, nhưng Trần Ý An không cho, "Phiền hai người quá."

"Đừng khách sáo thế chứ, bọn mình sống chung một nhà mà, cậu mau về rồi ngủ sớm đi." Trần Ý An và cô ấy đi ra, thấy Hoắc Thanh Lan đang đứng đợi ngoài cửa.

Không thấy bóng dáng hai người bạn của anh đâu, chắc là đã về.

"Đưa hai người về." Hoắc Thanh Lan lấy chìa khóa trong túi ra, "Sáng mai rồi đi viết lời khai cũng được."

Ôn Thần khẽ gật đầu.

Trần Ý An nhỏ giọng, "Boss của mình đó."

Ôn Thần lại khẽ gật đầu.

Trên đường về không có ai nói gì, Trần Ý An và Ôn Thần ngồi ở ghế sau, Ôn Thần cũng không hỏi vì sao Hoắc Thanh Lan lại biết địa chỉ của khu họ ở, nhưng trong lòng đã đoán được đại khái.

Thế là lúc xuống xe, Ôn Thần nói mình tự lên được, rất nể mặt Trần Ý An mà nói nếu cô còn việc gì bận thì cứ đi trước, ở nhà đã có Cù Dĩnh rồi.

Trần Ý An chỉ đành gật đầu, nhìn theo Ôn Thần đi lên lầu, thấy đèn phòng sáng mới quay lại, cửa sau xe lại không mở được, cô vòng lên ghế lái phụ.

"Cám ơn sếp Eric ạ." Cô lúng túng nói.

Hoắc Thanh Lan vẫn là dáng vẻ ôn hoà như trước, hỏi cô muốn ăn gì.

"Em không kén, ăn gì cũng được ạ."

Lần này Hoắc Thanh Lan đưa cô đến một quán lẩu bò Triều Sán trong nội thành, mùa đông mà, ăn lẩu nóng hổi là hợp nhất, Trần Ý An cũng khá thích đồ ăn Quảng Đông, thanh đạm, nhưng mang về phương Bắc nên không tránh khỏi có hơi khác đi.

Hoắc Thanh Lan gọi món, Trần Ý An nói, "Em ăn ít lắm, cho em một phần thăn với thịt vai là được ạ, em đi pha nước chấm."

Hoắc Thanh Lan không có yêu cầu đặc biệt gì với nước chấm, cho cô tự do phát huy.

Trần Ý An dựa theo sở thích của bản thân pha hai bát nước chấm, "Em bỏ thêm tỏi phi với sa tế."

Đồ ăn lên rất nhanh, thịt bò chỉ cần nhúng mấy giây là chín, nước chấm do cô pha rất vừa miệng, Hoắc Thanh Lan khá hài lòng.

Trần Ý An cứ thấy bầu không khí này có gì đó là lạ, nhưng cô không dám nghĩ sâu hơn, người sống trên đời vẫn không nên ảo tưởng quá nhiều.

Có lẽ đơn giản là do Hoắc Thanh Lan chưa ăn tối thôi.

Mấy bàn xung quanh đều là người trẻ tuổi, vừa ăn vừa nói chuyện cực kỳ rôm rả, còn có hai bàn là người trung tuổi, giống như bạn già gặp nhau, chủ yếu tán gẫu chuyện gia đình.

Hoắc Thanh Lan suy nghĩ, cảm thấy cũng cần tìm chuyện gì để nói, nhưng với anh, nói chuyện thì cần lấy được thông tin có ích, hoặc là để hiểu thêm về đối phương, hoặc là về sở thích.

Hoắc Thanh Lan làm ra vẻ tùy ý, thả một đĩa lưỡi bò vào nồi, "Độc thân?"

"Khụ... vâng." Trần Ý An bị sặc, gật gật đầu.

"Chưa từng hẹn hò?"

"Chắc có thể tính là chưa."

"Chắc là sao?" Hoắc Thanh Lan nhúng thịt xong, thấy cô ăn quá chậm, bèn lấy một nửa chỗ thịt đã nguội bên cô, "Rồi là rồi, chưa là chưa."

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đêm Vượt Sóng
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...