Đêm Vượt Sóng – Chương 17
Đêm Vượt Sóng
Dịch: CP88
*
Anh không có thú vui xấu gì, cũng không có sở thích gì, lại càng không cảm thấy hứng thú với thứ gì, cảm xúc hiếm khi d.a.o động.
Nhưng khoảnh khắc đó, trái tim anh bất giác đập nhanh hơn.
Hai mươi ba quả thật là một độ tuổi tốt tươi đẹp, gan dạ, tự do, chưa bị xã hội và cuộc đời mài mòn, cũng sẽ không có áp lực hay gánh nặng gì quá lớn, cho nên vẫn vô cùng đơn thuần và ngây ngô.
Thậm chí khuôn mặt cũng phúng phính căng tràn collagen.
Đây vốn là một khung cảnh rất đỗi bình thường, lại không hiểu sao đã chui vào nơi sâu nhất của ký ức, anh sẽ nhớ kỹ dáng vẻ hai mươi ba tuổi của Trần Ý An, bình thường mà lại không tầm thường.
"Eric, anh là người tốt."
Trần Ý An chạy chậm đến, cô không nói mấy lời khách sáo nữa, trước khi ngồi vào xe lại không nhịn được khen thêm một cái, "Cũng là một vị sếp tốt."
Hoắc Thanh Lan tự thấy bản thân thật hoang đường.
Anh thậm chí còn chưa hiểu rõ cô, chẳng biết cô là người thế nào.
Anh ừ một tiếng, trong ba mươi hai năm qua, Trần Ý An là người đầu tiên dùng từ "người tốt" để khen anh.
Không tiện dừng xe trước khu tập thể, Trần Ý An bèn bảo anh dừng ở đầu đường đi vào khu.
Cô lại nghiêm túc nói cảm ơn một lần nữa, đã làm lỡ thời gian của anh.
"Cảm ơn rất tốt, lần sau viết luôn bài phát biểu khen thưởng đi." Hoắc Thanh lan nói, "Chỗ này chỉ cho dừng ba phút, em nói thêm mười giây nữa thì mai đến đồn nộp phạt tiền cho tôi."
"..." Trần Ý An cười hê hê, nhanh chóng mở cửa xe đi xuống.
Hoắc Thanh Lan cho quay xe, qua kính chiếu hậu vẫn có thể thấy Trần Ý An đứng đó, còn liên tục vẫy tay chào anh.
Không hiểu sao anh bỗng thấy buồn cười.
Ngốc.
Sau khi về nhà, Trần Ý An vẫn rất có tinh thần, cô còn rất nhiều chuyện muốn làm.
Những lời của Hoắc Thanh Lan đã cho cô rất nhiều gợi ý và linh cảm, cô vẫn chưa quen sử dụng hệ thống đồng bộ tài liệu, đành tự viết viết vẽ vẽ trên giấy, cô biết dưới trướng Kenton có rất nhiều nền tảng truyền thông mạng xã hội, bèn liệt kê ra vài hướng đưa vào khả thi, rồi lại nghĩ đến việc chưa xác định được thành phố làm dự án marketing, cô viết ra vài cái tên, nhưng đầu óc vẫn trống rỗng, định bụng mai trong buổi họp của tổ nhỏ sẽ hỏi thêm Hedy.
Sau đó Trần Ý An lại lôi tập tài liệu dày cộp về kế hoạch marketing ra gặm nhấm một lần nữa.
Thực ra cô thích nghi khá nhanh với kiểu công việc này, có lẽ là nhờ hồi đi du học, thầy cô thường hay nói đùa rằng giáo viên chỉ giảng 1%, 99% còn lại là tự mình gặm nhấm tài liệu.
Cù Dĩnh viết xong đoạn code đi ra rửa mặt, thấy khe cửa phòng Trần Ý An vẫn sáng đèn, cô ấy thử gõ hai cái, Trần Ý An đi dép lê ra mở cửa, tinh thần vẫn còn phơi phới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
"Sao cậu vẫn chưa ngủ thế, mai không đi làm à?" Cù Dĩnh lại nói, "Sợ cậu không để ý thời gian nên tới nhắc cậu, ba giờ sáng rồi đó."
"Ngủ ngay ngủ ngay đây, còn ít tài liệu nữa thôi, mình muốn đọc cho xong."
"Bên cậu làm việc căng thật nhỉ."
"Vẫn ổn."
"Cuối tuần đi ăn với nhau nha."
"Ok!"
Trần Ý An rất quý hai người bạn cùng phòng này: dễ nói chuyện, tốt bụng, không giữ khoảng cách.
Ôn Thần sinh hoạt ngày đêm đảo lộn, đôi khi cô còn chẳng thấy mặt, nhưng cô ấy thường xuyên mua trái cây nhét đầy tủ lạnh, dán thêm mấy tờ ghi chú dễ thương, đại ý là mua cho hai người.
Sáng hôm sau, Trần Ý An lại đến công ty sớm, mua cà phê cho Hedy và Max. Cô vẫn nhớ lời Max dặn: Dùng cốc của công ty mua thì được miễn phí.
Buổi sáng có họp tổ nhỏ, chỉ năm phút là xong.
Henry xem qua kết cấu sơ bộ của Kế hoạch Thanh Đảo, đặc biệt nhắc nhở Hedy phải để Trần Ý An theo sát toàn bộ tiến trình.
Henry nói, "Bên Linda cũng sẽ làm dự án marketing Tô Châu cùng lúc, cuối cùng chắc chắn sẽ có đ.á.n.h giá đối chiếu giữa hai tổ, nếu tổ bên này có thành tích tốt hơn thì Lilian hẳn là sẽ được ở lại."
Trần Ý An biết Henry khá thiên vị Hedy, nguyên nhân trong đó cô cũng đoán được, là bởi vì mới thay đổi ban quản lý.
Cho nên cô càng phải cố gắng hơn, đây gần như là một loại phản xạ theo bản năng.
Dù gì nhóm họ vốn đã ít người.
"Bao lâu thì có phản hồi?"
"Sau một tuần nộp kế hoạch sẽ có kết quả. Thanh Đảo và Tô Châu nộp cách nhau một ngày."
Henry đi rồi, Trần Ý An theo sau Hedy, "Thành phố cho dự án marketing cuối năm đã quyết định chưa ạ?"
"Vẫn chưa đâu, chị với Max đã liệt kê vài nơi như Đại Lý, Cáp Nhĩ Tân, Tuyền Thành, nhưng cảm giác vẫn thiếu thiếu gì đó," Hedy nói. "Không vội, chúng ta làm chắc dự án Thanh Đảo trước đã."
Trần Ý An gật gật đầu.
Hedy dường như cũng không quá muốn Trần Ý An tăng ca, nhưng Trần Ý An vẫn chủ động ở lại văn phòng, giống như đang chuẩn bị bài trước.
Đôi khi cô sẽ ngẩng đầu nhìn về phía văn phòng của Hoắc Thanh Lan, luôn cảm thấy nên có qua có lại, dù sao sếp lớn đã đãi cô một bữa ăn khuya, chỉ nói cảm ơn suông thôi hình như không được ổn cho lắm.
Công ty nói là quan tâm nhân viên, cấp trên quan tâm cấp dưới, vậy cấp dưới cũng nên quan tâm tượng trưng đến cấp trên nhỉ, môi trường hoà hợp thân thương, tốt biết bao, cô cũng thường thấy Hedy thuận tay mua cà phê cho Henry.
Thế là cô bắt đầu quan sát --
--------------------------------------------------













