Dã Tính – Chương 35: 35. Cầm thú - Chương 35
Dã Tính
Từ nhà đi bộ vài trăm mét, Hạ Dao đã nhìn thấy bóng dáng bạn trai đang đứng đợi trước cửa ga tàu điện ngầm, dưới tán một cây cổ thụ lớn. Cô không nén nổi vui mừng, bước chân nhanh hơn rồi chạy đến trước mặt hắn.
“Chu Dã, anh đợi em lâu chưa?”
Hơi thở cô có chút dồn dập vì chạy nhanh. Chu Dã cúi đầu ngắm nhìn gương mặt cô. Làn da trắng nõn, mịn màng như sứ. Đôi môi cô ướt át, hồng mềm, phản chiếu ánh nắng lấp lánh khiến hắn chỉ muốn cúi xuống cắn nhẹ một cái. Mỗi lần nhìn cô, trong lòng hắn đều trào dâng một cảm giác yêu thích khôn tả. Hắn thầm nghĩ, sao trên đời lại có cô gái xinh xắn đến mức khiến người ta luôn khao khát được hôn thế này. Nhưng giữa dòng người đông đúc nơi cửa ga, hắn đành kìm nén bản năng của mình lại.
“Không, anh cũng vừa mới đến thôi. Đi thôi em.”
“Vâng ạ.”
Cả hai cùng bước lên tàu điện ngầm. Ngày cuối tuần nên toa tàu chật kín người. Chu Dã đứng chắn trước mặt cô, vóc dáng cao lớn và khí chất nổi bật của hắn khiến không ít người phải ngoái nhìn. Phía bên cạnh, một cô gái xinh xắn đang thì thầm với bạn: “Này, nhìn đằng sau cậu kìa.”
“Sao thế?”
“Có bạn nam kia đẹp trai cực kỳ luôn.”
Cô bạn kia khẽ xê dịch vị trí để nhìn lén Chu Dã, ánh mắt lộ rõ vẻ ngưỡng mộ: “Hay là qua xin * đi!”
Nghe thấy những lời đó, lòng Hạ Dao chợt dấy lên một nỗi khó chịu vô cớ. Cô thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía hai cô gái kia với vẻ dè chừng. Chưa kịp nghĩ xem nên làm gì, cô đột nhiên bị một vòng tay rắn rỏi kéo sát vào lòng. Gương mặt cô áp chặt vào lồng ngư.c ấm áp của Chu Dã qua lớp vải áo thun. Hạ Dao ngước nhìn, thấy hắn cũng đang cúi xuống nhìn mình với vẻ mặt thản nhiên như không biết gì.
“Sao thế em?” Hắn khẽ hỏi.
Hạ Dao buông tay khỏi thanh vịn, trực tiếp vòng tay ôm lấy eo hắn. Eo bạn trai tuy thon gọn nhưng lại vô cùng săn chắc, bờ vai rộng lớn của hắn mang lại cho cô một cảm giác an toàn đến lạ kỳ. Ngón tay cô tinh nghịch mơn trớn trên lưng hắn, rồi cô dụi mặt sâu hơn vào ngư.c hắn như để khẳng định chủ quyền.
Chu Dã ngước mắt nhìn thẳng về phía trước. Hắn dùng khẩu hình miệng ra hiệu “xin lỗi” với cô gái đang có ý định làm quen kia. Thấy vậy, cô gái nọ ngượng ngùng quay đi, không dám nhìn về phía họ nữa.
…
Sau khi rời tàu điện ngầm, hai người ghé ăn trưa rồi bắt xe buýt ra vùng ngoại ô. Vừa xuống xe, Hạ Dao không khỏi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên. Những ngọn núi trùng điệp phủ kín màu xanh của cây lá, tựa như một biển rừng mênh mô.ng bát ngát. Ở thung lũng phía trước là một đập nước trung bình, mặt hồ phẳng lặng lấp lánh dưới nắng. Nhiều người tận dụng tiết trời đẹp để đến đây câu cá hoặc dã ngoại, khung cảnh vô cùng yên bình và hài hòa.
Nhìn thấy vẻ phấn khích trên gương mặt Hạ Dao, Chu Dã khẽ liếc nhìn đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô đang đặt bên sườn váy. Hắn lấy hết can đảm, vươn tay nắm chặt lấy tay cô.
“Ở đây có con đường dành riêng cho khách leo núi. Trên đường đi cũng có trạm dừng chân để nghỉ ngơi và ăn uống, sâu bên trong còn có một ngôi làng cổ nữa. Em muốn ra đập nước chơi trước hay leo núi luôn?”
“Em muốn ra xem đập nước!” Hạ Dao quay sang nhìn hắn, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Trước đây, cô hiếm khi được đi đâu xa ngoài khu nhà mình ở cùng bà. Bà ngoại tuổi cao sức yếu nên chuyến đi xa nhất của cô cũng chỉ là đến thăm họ hàng.
“Được, vậy mình ra đó trước.” Chu Dã kiên nhẫn đáp lời.
Họ dạo một vòng quanh đập nước, nhìn những người đang nhàn nhã buông cần. Hạ Dao tò mò hỏi: “Chu Dã, anh có biết câu cá không?”
Câu hỏi khiến chàng thiếu niên hơi lúng túng. Từ trước đến nay, khi nhắc đến các hoạt động dưới nước, hắn chỉ quen với bơi lội hoặc lướt sóng, chưa bao giờ để tâm đến việc ngồi im một chỗ chờ cá cắn câu. Nhưng nướng cá thì hắn rất rành. Sau một thoáng im lặng, hắn dịu dàng đáp: “Lần này anh chưa chuẩn bị đồ câu. Để lần sau anh đưa em đến thử nhé.” Hắn thầm nhủ, chưa biết thì về nhà sẽ học, chuyện đó chẳng có gì khó cả.
“Vâng ạ.”
Hạ Dao nghe hắn hứa hẹn về những chuyến đi sau thì trong lòng vui lắm. Sau khi dạo chơi thỏa thích, cả hai bắt đầu hành trình leo núi. Con đường bê tông ban đầu khá rộng, sau đó chuyển dần sang những lối mòn lát đá phiến len lỏi giữa rừng cây. Dù địa hình có chút phức tạp nhưng nhờ có biển chỉ dẫn, họ vẫn dễ dàng tìm được đường lên đỉnh.
Hai bên cây cối mọc cao vút, tán lá xòe rộng che mát gần như toàn bộ lối đi. Chu dã thong thả đi sau Hạ Dao, thỉnh thoảng lại đưa tay đỡ lấy cô. Lúc đầu Hạ Dao còn hăng hái đi khá nhanh, nhưng chẳng mấy chốc thể lực của cô đã chạm mức giới hạn, đôi chân bắt đầu run rẩy. Thấy những người khác lần lượt vượt qua, cô bắt đầu lo lắng: nếu cứ đi chậm thế này, liệu có kịp xuống núi trước khi trời tối không?
Trái ngược với sự sốt ruột của cô, thiếu niên bên cạnh lại vô cùng ung dung. Hắn luôn đi sau cô hai bước để quan sát. Ánh mắt hắn thỉnh thoảng lại dừng lại nơi gáy cô – nơi có lớp mồ hôi mỏng làm làn da trắng nõn hơi ửng đỏ vì cọ xát với cổ áo. Một cảm giác rung động âm thầm nảy nở trong lòng Chu Dã. Không phải là du.c vọng nồng cháy như khi lam*tinh, mà là sự thỏa mãn ngọt ngào khi được thầm lặng ngắm nhìn người mình yêu. Hắn thầm nghĩ, nếu giờ mình khẽ chạm vào gáy cô, chắc chắn cô sẽ thấy ngứa ngáy mà quay lại lườm hắn cho xem.
Kìm nén sự trêu chọc, Chu Dã hít một hơi sâu, điềm tĩnh theo sau cô. Dù vẻ ngoài tỏ ra bình thản nhưng lòng hắn đã sớm xốn xang.
…
Điểm đến của du khách tại Vọng Nguyệt Sơn thường là một ngôi làng cổ tên là Lưu Tùng. Ở đây không chỉ có phong cảnh hữu tình mà còn tập trung nhiều nhà trọ cao cấp cho những ai muốn tìm kiếm nhịp sống chậm rãi. Khi hoàng hôn dần buông, tiếng chim hót lảnh lót hòa cùng tiếng gió đại ngàn tạo nên một bản nhạc du dương.
Hạ Dao phải nghỉ ngơi rất nhiều lần, nửa đoạn đường sau thậm chí phải để Chu Dã cõng trên lưng mới lên tới đỉnh. Khi họ đến nơi đã là 6 giờ chiều. Ngôi làng cổ Lưu Tùng lúc này nhộn nhịp du khách đang dạo chơi và chụp ảnh hoàng hôn. Hạ Dao đứng bên lan can đá, nhìn xuống thung lũng rồi quay sang nói với Chu dã: “Muộn thế này rồi, mình nhanh chóng quay về thôi anh.”
Chu Dã tựa lưng vào lan can, đón lấy cơn gió núi mát lạnh. Tóc hắn bị gió thổi hơi rối, ống tay áo thun xắn cao lộ ra bắp tay săn chắc đầy nam tính. Hắn trông vô cùng thoải mái dưới ánh chiều tà. Ánh hoàng hôn đỏ thẫm mạ một lớp hào quang ấm áp lên gương mặt và vóc dáng hoàn mỹ của hắn.
“Đừng vội. Em nhìn hướng kia kìa.”
Hạ Dao nhìn theo tay hắn chỉ. Dưới ánh hoàng hôn, đập nước ban nãy nhìn từ trên cao trông giống như một vầng trăng khuyết đang lấp lánh theo từng gợn sóng nhỏ.
“Hóa ra đây là lý do nó có tên là Vọng Nguyệt Sơn sao...” Cô ngẩn ngơ trước vẻ đẹp của vầng trăng vàng rực rỡ được bao phủ bởi ánh chiều tà và làn gió nam ấm áp. Tim cô như lỗi một nhịp vì khung cảnh quá đỗi thơ mộng này.
Chu Dã lặng lẽ quan sát những du khách đang tản bộ phía dưới, rồi hắn lấy hết dũng khí để nói ra điều mình đã ấp ủ cả buổi chiều:
“Ừm. Bây giờ mà xuống núi thì không kịp nữa rồi...” Hắn liếc nhìn chiếc cổ trắng ngần của cô, không dám đối diện trực tiếp. “Tối nay... mình cùng ở lại nhà trọ trên này nhé?”
Hạ Dao nghe vậy thì hơi sững người, cô do dự một lát rồi cúi đầu lí nhí: “Có phải tại em đi chậm quá nên mới không xuống núi kịp không? Em xin lỗi...”
Thấy vẻ mặt buồn bã của cô, Chu Dã chợt thấy mình có chút "cầm thú". Thực ra, Vọng Nguyệt Sơn không thể đi về trong một buổi chiều. Nếu muốn xuống núi trước khi trời tối, mọi người thường phải bắt đầu từ sáng sớm. Hắn cố tình đưa cô đến đây vào buổi chiều chính là để thực hiện ý đồ này.
“Anh xin lỗi.” Chu Dã sợ cô nghĩ ngợi nên vội vàng giải thích một cách chân thành: “Nếu đến sớm hơn thì đã xuống núi kịp. Thật ra là vì anh muốn được cùng em đón đêm nay trên đỉnh núi này, nên anh mới chọn đi vào buổi chiều.”
Dưới ánh hoàng hôn, chẳng rõ mặt hắn đỏ vì nắng hay vì thẹn. Hắn vươn tay ôm chặt lấy cô vào lòng, vùi mặt bên cổ cô thủ thỉ: “Sáng mai, mình cùng nhau ngắm bình minh được không em?”
Hạ Dao cảm nhận được hơi ấm và nhịp tim mạnh mẽ của thiếu niên đang áp sát mình. Cô im lặng một hồi, rồi vòng tay nắm chặt lấy áo hắn, khẽ gật đầu và thốt ra một tiếng nhỏ xíu:
“Vâng.”













