Dã Tính – Chương 33: 33. Màn vụng trộm - Chương 33
Dã Tính
Sau màn vụng trộm đầy hưng phấn trong nhà vệ sinh nam, suốt những tiết học buổi chiều, chỉ cần vô tình nhớ lại là Hạ Dao lại cảm thấy toàn thân nhũn ra.
Trong khi mọi người đều đang nghiêm túc học tập, cô lại làm ra chuyện tày đình: trút bỏ quần lót ngay tại trường, vịn tay vào két nước bồn cầu rồi cong eo đón nhận những cú thúc mãnh liệt từ phía sau của bạn trai.
Giữa hai chân cô vẫn còn cảm giác dính nhớp khó tả. Sự ma sát tê dại còn sót lại khiến cô không kìm được mà khẽ kẹp chặt đôi chân dưới gầm bàn. Hạ Dao bàng hoàng nhận ra mình thực sự lún sâu vào cảm giác được hắn “đ.â.m vào" một cách từ tốn như thế. Cô thích cái cách hắn chiếm hữu và khao khát cơ thể mình. Khi lam*tinh, hơi thở dồn dập mất kiểm soát của Chu Dã khiến cô cảm nhận rõ rệt nhất sự tồn tại và giá trị của bản thân trong tâm trí hắn.
Gần giờ tan học, giáo viên chủ nhiệm thông báo tuần sau trường sẽ tổ chức hội thao mùa hè và khuyến khích cả lớp đăng ký. Ngay lập tức, đám đông phía sau xôn xao hẳn lên, họ vây quanh Chu Dã để hỏi xem hắn sẽ tham gia hạng mục nào.
Năng lực thể thao của Chu Dã từ nhỏ đã vô cùng xuất chúng, điều này cả trường đều rõ. Thậm chí hiện tại, gia đình vẫn thuê những huấn luyện viên kỳ cựu đã giải nghệ từ đội tuyển quốc gia về để bồi dưỡng thêm cho hắn. Nhưng tất cả những điều đó chỉ đơn thuần là để phát triển sở thích cá nhân, không áp lực thành tích. Sự ưu tú của Chu Dã không nằm ở một điểm nhất định, mà là sự cân bằng hoàn hảo đến mức đáng kinh ngạc: điềm đạm, hiểu biết, dũng cảm và đầy sức sống.
Một gia đình bình thường khó lòng bồi dưỡng nên một viên ngọc toàn diện như thế. Chính cái vẻ tự do, tự tại mà người khác chỉ có thể nhìn ngắm chứ không thể với tới đã nhào nặn nên một Chu Dã đầy sức hút. Và đó chính là lớp trưởng của cô, cũng là bạn trai của cô.
Hạ Dao vừa nghe thầy giáo phổ biến, vừa cặm cụi viết bài văn. Sau khi phân tích xong một dòng luận điểm, cô lén lút viết tên hắn vào khoảng trống bên cạnh một cách nâng niu. Chỉ cần nhìn thấy hai chữ "Chu Dã", trái tim cô lại lỗi nhịp. Không hẳn vì ham muốn xác thịt, mà đơn giản là vì tình cảm thuần túy dành cho con người hắn.
…
Ánh đèn phòng khách nhà Hạ Dao không quá sáng, hắt lên mặt bàn ăn nơi hai bà cháu đang ngồi. Tivi đã tắt, căn phòng chìm vào tĩnh lặng. Bà ngoại cô đã ngoài bảy mươi, vẫn giữ thói quen đi ngủ sớm từ tám giờ tối, và cô luôn ngoan ngoãn tuân theo nhịp sinh hoạt đó của bà.
Đang định dọn bát đĩa để cùng bà đi dạo như thường lệ, một cuộc điện thoại đột ngột vang lên phá tan không gian yên tĩnh.
“Cái gì? Thấy máu sao? Được rồi, được rồi, con đừng cuống, bà đến ngay đây!”
Bà vội vã cúp máy, kéo tay cô về nhà thu dọn một túi đồ lớn. Trước khi đi, bà lo lắng dặn dò: “Mẹ con có dấu hiệu động thai, bà phải vào bệnh viện chăm sóc ngay. Tối nay con ngủ sớm, mai đi học đừng để muộn nhé.”
“Vâng, bà đi cẩn thận ạ.” Hạ Dao gật đầu, tiễn bà ra cửa.
Suốt một tuần sau đó, bà không về nhà. Bà chỉ gọi điện dặn cô chỗ để tiền để tự ra ngoài ăn. Thai nhi của mẹ kế không ổn định, bà cứ phải túc trực suốt ở bệnh viện. Căn nhà vốn đã ít người nay càng trở nên trống trải.
Hạ Dao vừa vào cấp ba, chưa kịp thích nghi với môi trường mới. Người bạn thân nhất thời cấp hai đã chuyển đến thành phố khác, còn trong lớp mới, cô vẫn là một bóng hồng đơn độc giữa những gương mặt xa lạ đã sớm kết thành từng nhóm.
Mỗi khi ngồi một mình làm bài tập buổi tối, cô cảm thấy không gian xung quanh lạnh lẽo lạ thường, đôi khi gáy lại nổi da gà vì sự tĩnh mịch quá mức. Những tâm tư chẳng biết tỏ cùng ai, cô đều trút cả vào trang nhật ký trước khi đi ngủ.
Cô bị bắt nạt. Hôm qua, có mấy cô gái lạ mặt chặn đường, bảo nhìn cô là thấy ngứa mắt, rồi họ lao vào giật tóc, tát cô đau điếng. Hạ Dao vừa viết vừa khóc, nước mắt làm nhăn nhúm cả trang giấy.
Trong nhật ký hôm ấy, cô viết: “Ngày mai nhất định phải khiến đám con trai đó tránh xa mình ra. Nếu họ còn đến, mình sẽ dùng đá ném trả.”
Thế nhưng, sang trang sau, cô lại viết thêm một dòng nhỏ: “Nếu lần sau lại bị đánh, mình sẽ đi mách lớp trưởng.”
Cô cẩn thận dùng băng keo dán một chiếc lá nhỏ vào cuốn sổ, rồi gục mặt xuống cánh tay. Dưới gầm bàn, đôi chân nhỏ đung đưa nhẹ nhàng. Ánh hoàng hôn vàng cam từ cửa sổ rọi xuống sàn nhà, gió thổi lay nhẹ tấm rèm cửa. Cả căn phòng yên ắng đến lạ.
Vùi mặt vào cánh tay, Hạ Dao đột nhiên cảm thấy trái tim dấy lên một nỗi niềm tê tái nhưng cũng thật ngọt ngào.
Cô cảm thấy, lớp trưởng thực sự là một người rất tốt.













