Dã Tính – Chương 16: 16. Vu’ thật lớn - Chương 16
Dã Tính
Đêm nay hắn đã xuâ’t tinh ba lần, nhưng số lần cô chạm đến đỉnh điểm của khoái cảm còn nhiều hơn thế.
Sau khi trút bỏ vẻ ngoài của một "con thú hoang", Chu Dã dường như đã hoàn toàn quên mất trạng thái cuồng nhiệt đến phát điên của mình trên giường. Ham muốn trong hắn quá đỗi mãnh liệt, mạnh đến mức đôi khi chính hắn cũng cảm thấy tự t.i. Ai mà chẳng muốn giữ hình ảnh một nam sinh khiêm tốn, lịch thiệp? Thế nhưng duong*v*t của hắn cứ ngang ngược cương cứng, hắn cũng chẳng biết phải làm sao để kìm nén bản năng đàn ông đang trỗi dậy.
Dù cả hai đều hiểu rõ sự "bạo liệt" của hắn vừa rồi, Chu Dã vẫn cố gắng tỏ ra dịu dàng nhất có thể. Hắn sợ cô sẽ nhìn mình như một kẻ biến thái chỉ biết đến du.c vọng. Một cô gái ngây thơ như Hạ Dao, khi làm bạn gái của hắn, có lẽ sẽ phải trải qua không ít sự kích thích... và cả những "thiệt thòi" khó nói thành lời.
“Để anh đưa em về nhé.” Chu Dã khẽ khàng áp mặt vào hõm cổ cô, chiếc mũi cao thẳng nhẹ nhàng mơn trớn làn da mềm mại.
Hạ Dao hơi vặn mình né tránh một cách đầy kháng cự. Cô vẫn chưa thực sự hoàn hồn sau trận mây mưa kịch liệt. Má và tai cô vẫn còn vương những vệt nước mắt chưa kịp khô. Cô chỉ im lặng, không buồn đáp lời hắn.
“Đừng ngó lơ anh mà.”
Chu Dã bắt đầu truy đuổi ánh mắt của cô, vẻ mặt nghiêm túc nhìn cô đầy hối lỗi. Cơ thể hắn – thành quả của những năm tháng rèn luyện thể thao – lộ rõ những đường nét cơ bắp săn chắc. Khi hắn chống tay nâng người, từng khối cơ ẩn hiện đầy sức mạnh, xương quai xanh lõm sâu nam tính. Mái tóc rối bời xòa trước trán, đôi mắt đẹp đẽ ấy giờ đây tràn ngập sự áy náy không thể che giấu.
Trong không gian mờ ảo, Hạ Dao lén nhìn hắn qua làn tóc rối. Tim cô vẫn đập thình thịch liên hồi. Vừa rồi, cô thực sự đã cùng hắn nếm trải trái cấm. Cô khẽ cúi đầu, đôi má đỏ bừng vì xấu hổ, xen lẫn dư vị tình ái vẫn còn âm ỉ chảy trong huyết quản.
Cô muốn nói rằng mình không giận, nhưng khi vừa ngước lên thấy những giọt mồ hôi lăn dài trên vòm ngư.c trần và cơ bụng phập phồng của hắn, nơi riêng tư vốn đã tê dại của cô lại bắt đầu co rút mãnh liệt.
“Em...” Cô định lên tiếng, nhưng thanh âm phát ra lại biến thành một tiếng ren*rỉ kỳ lạ, nghe chẳng khác nào tiếng “trên giường” đầy ám muội.
Bụng dưới và âm vật vẫn còn tê rần, Hạ Dao chỉ biết đỏ mặt giơ tay chặn trước ngư.c Chu Dã để giữ khoảng cách. Đầu ngón tay cô chạm vào làn da nóng bỏng, hơi cứng của cơ ngư.c hắn, một cảm giác ngứa ngáy lại bắt đầu lan tỏa.
“Em muốn chạm vào anh sao?”
Giọng Chu Dã rất nhẹ, mang theo chút ý vị trêu chọc. Hắn cúi đầu nhìn ngón tay cô đang đặt trên người mình, rồi cố ý đè mu bàn tay cô, ấn mạnh vào khối cơ bắp rắn chắc. Nhớ lại hành động thô bạo như đang "trừng phạt" mình lúc nãy, Hạ Dao ngước nhìn hắn, mặt đỏ đến mức không thốt nên lời.
“Không phải...”
Thực ra cô không hề giận hắn. Cô khao khát hắn, nhưng cũng xen lẫn chút sợ hãi trước sức mạnh cơ thể của người đàn ông này. Khoái cảm lúc đó quá mãnh liệt, khiến cô ngỡ mình sắp tan biến. Cảm giác bị xâm chiếm toàn bộ, như thể mọi thứ của cô không còn thuộc về mình nữa mà là vật sở hữu của riêng hắn, thực sự khiến cô không cách nào kháng cự.
Dù ánh mắt hắn giờ đã trở nên trong sáng, cô vẫn không thể xua tan được ký ức về những cú thúc mạnh mẽ bên trong mình. Rõ ràng là vừa mới kết thúc, vậy mà cô đã nhận ra mình lại bắt đầu nhớ nhung cảm giác được lấp đầy, muốn được hòa quyện cùng hắn trong căn phòng này thêm lần nữa. Sự khao khát trỗi dậy nhanh chóng khiến cô tự thấy xấu hổ, rõ ràng ban nãy cô đã bị hắn hành hạ đến gần "chết" kia mà.
“Để anh đi xem mưa đã tạnh chưa nhé.” Chu Dã là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Hắn đứng dậy, nhặt quần áo dưới sàn mặc vào rồi đi chân trần ra phía cửa sổ.
Đứng trước tấm rèm, hắn cúi đầu thắt dây quần. Nghe thấy tiếng động sột soạt từ phía giường, hắn không kìm được mà quay lại nhìn. Hạ Dao dường như thấy trống trải khi hắn rời đi nên cũng chống tay vào tủ đầu giường để ngồi dậy. Đôi chân trắng nõn của cô vẫn còn run rẩy nhẹ.
Bờ mô.ng tròn trịa như quả đào chín, vòng eo nhỏ nhắn có thể ôm trọn bằng một tay và tấm lưng trần trắng nõn với xương bả vai như cánh b.ư.ớ.m đậu lại... tất cả tạo nên một khung cảnh đẹp đến nao lòng. Mái tóc đen rối bời xõa xuống trông cô càng thêm phần đáng thương và quyến rũ. Trên eo và đùi trong của cô, những vết lằn đỏ do bàn tay hắn siết chặt hiện lên rõ rệt. Từ góc nhìn của hắn, còn có thể thấy một phần bầu ngư.c đầy đặn lấp ló.
Chu Dã đứng chôn chân tại chỗ, yết hầu chuyển động liên tục. Duong*v*t vừa mới yên vị lại bắt đầu rục rịch phản ứng. Hắn nuốt nước bọt, mím chặt môi, cố gắng kìm nén sự thôi thúc mãnh liệt muốn chạy lại ôm lấy cô từ phía sau, vùi đầu vào đôi gò bồng đảo ấy mà thở hổn hển.













