Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời – Chương 37

Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời

Tác giả: Sao Xanh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi cánh cửa khép lại, Ái Triêm mở mắt ra, thân thể động đậy.

Cô nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm.

Một lúc sau thì Trần Minh cầm một chiếc khăn vò tóc rồi ra phòng ngoài.

Chờ một lúc không thấy động tĩnh gì, cô lén ngồi dậy nhẹ nhàng tiến tới bên cửa ghé mắt nhìn.

Thấy người đàn ông ngồi trên ghế sofa, đang xem máy tính.

Mãi cho đến nửa đêm, trong cơn buồn ngủ mơ màng, cô cảm thấy mép giường có động tĩnh, theo sau bên người nằm xuống một người.

Bình thường Trần Minh thích ngủ một mình, anh thích ngủ một mình.

Trong văn phòng này chỉ có một cái giường, Trần Minh thì không quen ngủ trên sofa.

Giường đủ lớn để chứa được hai người.

Sau khi lên giường Trần Minh duỗi tay ôm cô vào trong ngực.

Ngày xưa Ái Triêm thích nằm trong lòng của anh, thích được anh ôm.

Nhưng phần lớn đều là cô ôm chặt lấy anh.

Hôm nay được Trần Minh đơn phương ôm cô vào lòng, cô lại có cảm giác bài xuchs, không quen.

-Anh rất khác thường đấy anh có biết không?

-Không biết.

-Anh...!uống quá nhiều có phải không?

Anh im lặng.

Cô cũng im lặng.

Một lát sau, khi Ái Triêm cho rằng anh đã ngủ rồi, lại nghe Trần Minh đột nhiên mở miệng:

-Tôi rất mệt.

Cả tâm hồn và thể xác.

Em hãy ngoan ngoãn nghe lời đi.

Cô không phản ứng lại lời anh.

Ừ thì anh mệt mỏi, còn cô thì không? Hay là nói cô không có quyền mệt mỏi? Anh được mọi người tân bốc rồi cắm đầu vào công việc của anh, tập đoàn của anh, danh tiếng của anh, vì thế mà mệt mỏi.

Còn cô, thụ động bị người ta miệt thị, coi thường, nhưng không được mệt mỏi.

Bị người xung quanh anh chỉ trích, mỉa mai, nhưng không được mệt mỏi, chỉ được nghe lời.

Trần Minh nằm bên cạnh đột nhiên lẩm bẩm:

-Em mới không nghe lời, hiện tại em ước gì có thể thoát khỏi tôi, cao chạy xa bay.

Trong lòng Ái Triêm có chút chua xót, đau thương.

Đúng, trong tâm cô đang có loại ý nghĩ đó.

Ước gì anh hãy trả lại sự tự do cho cô.

Sáng hôm sau, Lúc Ái Triêm trở dậy thì Trần Minh đã không còn trên giường.

Vì cả đêm nằm không thoải mái cho nê cả người cô mỏi nhừ.

Khi cô lết được ra khỏi phòng nghỉ thì thấy Trần Minh đang ngồi bên ngoài, trước mặt là hai phần ăn sáng đã được bày biện chu đáo.

-Không phải hôm nay anh phải đi kiểm tra sở sản xuất à?

TRần Minh nhướng mày:

-Sao em biết lịch trình của anh?

-Hôm qua có nghe Vĩnh An thông báo.

-Ừm.

Ái Triêm khó có được một buổi sáng không tranh cãi với anh, hai người an tĩnh không có việc gì ngồi ăn sáng.

-Buổi tối chờ tôi về, sẽ có một bất ngờ dành cho em.

Ái Triêm từ trong chén cơm ngẩng đầu lên.

Bất ngờ gì chứ? Cũng không phải là nhốt cô lại và mong cô nghe lời anh sao?

Đại khái là ngày hôm đó đúng là có người mang máy tính tới cho cô, còn là người hướng dẫn cô làm luận án.

Một cô giáo trẻ ở trường đại học khoa học tự nhiên.

Ái Triêm thật sự rất bất ngờ vì từ bao giờ anh lại quen được cô gái trẻ xinh đẹp như thế chứ?

-Xin chào cô.

Tôi là Khả Như.

Nghe nói cô sẽ chuẩn bị bảo vệ luận văn về kiến trúc.

-Vâng.

-Anh Trần Minh muốn tôi tới giúp cô.

Tài liệu của cô toàn bộ ở trong máy tính này.

Ngày hôm đó trôi qua cũng không đến mức nhàm chán.

Thật sự kiến thức của cô Khả Như này về lĩnh vực cô đang học thật sự khiến cho cô phải kinh ngạc.

Nhưng vẻ mặt của cô ta cứ vênh váo như kiểu cô đang mắc nợ cô ta nên cô không có cảm tình lắm.

Tuổi tác thì cũng xem xem như cô thôi, sao lại như bà già khó tính vậy không biết.

Cô lén lút ngắm dung nhan cô gái ngồi bên cạnh nên nhất thời xao nhãn.

-Này.

Cô có nghe tôi nói không vậy? Nếu đầu óc không tập trung thì cũng không cần đến tôi chỉ dạy nữa đi.

Ái Triêm bị bắt bẻ tại trận có hơi khó chịu bĩu môi:

-Cô đến đây giúp tôi làm luận án hay đến để lên mặt dạy đời người khác? Cũng không phải tôi bắt cô tới? Khó chịu gì chứ?

Người là do Trần Minh mang về.

Có khó chịu thì khó chịu với anh ta.

Cô không rảnh mà nhìn sắc mặt của cô ta.

Khả Như bị người phản bác cũng nổi nóng lên:

-Hừ.

Sao cái người đầu óc bã đậu như cô lại có được hôn ước với một người ưu tú như anh Minh được chứ? Đúng là hãm tài mà.

Ái Triêm bất giác nhíu mày:

-Cô muốn nói gì?

-Tôi muốn nói cô nhanh chóng rời khỏi Trần Minh đi.

Đừng có mà cản trở sự nghiệp của anh ấy nữa.

Mỗi một cái luận văn nhỏ xíu cũng làm không xong.

Vậy mà cũng đòi leo lên giường anh Minh.

Cô có phải trèo cao quá không?

Ái Triêm thật sự há hốc mồm.

Ồ.

Thì ra Trần Minh không phải mời cho cô một gia sư, mà là mang một cái trà xanh về đây giáo huấn cho cô phải cách xa anh càng sớm càng tốt sao? Ha ha.

Mà lòng dạ cái trà xanh này cũng là quá thẳng thắn đi.

Chắc là đã rung động vì anh lâu lắm rồi cũng nên.

Nhưng sao cô lại chưa gặp cô ta bao giờ? Nếu bây giờ cô mang cái danh vợ chưa cưới ra đánh cô ta một trận thì anh có xót không nhỉ?

Khả Như thấy cô há mồm có thể nhét đầy một quả trứng thì tưởng mình đã làm cho cô chột dạ nên càng đắc ý:

-Cô chỉ là một cô gái tầm thường, gia cảnh khốn khó, có cái gì xứng với anh Minh? Lại nói, ai cũng nói cô đeo bám anh ấy không rời, còn làm cho anh ấy có nhà không thể về quanh năm phải phiêu bạc xứ người.

Cha mẹ cô không dạy cô phải biết thân biết phận sao? Cô.....!

Một cái tát trời giáng đáp lên khuôn mặt xinh đẹp của cô ta khi câu châm chọc của cô ta còn chưa nói xong.

Khả Như đau đến mức đưa tay ôm má.

Ái triêm thì giận đến nỗi thở không thông.

Cái tát này không phải là cô cân nhắc đến phản ứng của Trần Minh nữa, mà là dùng hết sức bình sinh vốn có thể hiện sự tức giận trong lòng.

-Cô muốn nói tôi thế nào cũng được.

Sao dám đem ba mẹ tôi ra để tiêu khiển hả? Ba mẹ cô không dạy cô như thế là mất dạy sao?

-Cô...!cô dám đánh tôi?

-Tôi không những dám đánh cô, mà nếu cô còn dùng cái giọng điệu đó để nói chuyện với tôi, tôi có thể gọi người đuổi cô ra khỏi đây như đuổi một con chó.

Cô tin không?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đã Nói Là Yêu Cả Một Đời
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...