Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Dạ Cảng Mê Tình – Chương 186: Anh thực sự không có cảm giác an toàn

Dạ Cảng Mê Tình

Tác giả: Vi Lộc Nha
Lượt đọc: 22
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cô không nói sai, chiếc giường này quả thật rất nhỏ.

Giường đơn 1 mét 5, chỉ đủ cho một mình cô ngủ.

Cận Bạc Lễ cao lớn vạm vỡ, leo lên thì chen chúc kiểu gì cũng không thoải mái.

Vừa rồi lúc giả vờ ngủ, cô đã cố ý nằm chiếm trọn vị trí chính giữa giường, hy vọng anh nhìn thấy sẽ chủ động sang phòng khách ngủ, nhưng anh hoàn toàn không có ý định rời đi.

Cận Bạc Lễ bế cô lên, để cô nằm đè lên người mình, ngửi mùi hoa sơn chi quen thuộc trên cơ thể cô, trong lòng anh cảm thấy yên bình và tĩnh lặng.

Giọng anh mang theo chút mệt mỏi trầm thấp: “Vậy thì ngủ như thế này đi.”

Nhiệt độ cơ thể anh nóng hầm hập khiến Cố Thính Vãn có chút khó chịu, cô cựa quậy người tỏ vẻ không hài lòng.

Cơ bắp người đàn ông cứng như đá, dưới lớp áo mỏng, làn da mềm mại của cô cọ vào ngực anh từng chút một, giống như một cục bông gòn, sự mềm mại ấy khiến dây thần kinh ở thái dương Cận Bạc Lễ giật giật.

Anh mở mắt, đáy mắt đen láy bao phủ một màu đỏ bất thường, ánh mắt dồn dập quét từng tấc trên khuôn mặt cô như một con thú hoang đang rình rập trong đêm tối. Anh nheo mắt: “Không muốn ngủ à? Vậy làm chút chuyện khác nhé?”

Cố Thính Vãn lập tức ngoan ngoãn.

Cô lo lắng mở to mắt, im lặng nằm yên một lúc, thấy anh không có ý định tiến thêm bước nào mới thả lỏng, mềm nhũn gục đầu vào hõm vai anh, lí nhí nói:

"Hình như anh mệt lắm."

Cận Bạc Lễ nhắm mắt lại, giọng nói khàn khàn, mệt mỏi đáp nhẹ: “Cả tháng trời không ngủ được bao nhiêu, em nói xem.”

Cố Thính Vãn tranh luận với anh: “Cũng đâu phải em không cho anh ngủ.”

Cô kéo dài giọng, có chút tinh quái: “Em ngủ ngon lắm, ngày nào cũng ngủ đến tự nhiên tỉnh, cũng chẳng có ai nửa đêm giày vò làm em không ngủ được.”

Cánh tay ôm eo cô bất chợt siết chặt, người đàn ông vẫn không mở mắt, chỉ là giọng điệu có phần nặng nề hơn:

"Một tháng này nếu có gã đàn ông nào dám đến đây giày vò em, em và gã đó nhất định phải chết, biết chưa."

Lời anh nói tuyệt đối không phải nói đùa. Cố Thính Vãn co rúm người rúc sâu vào lòng anh, không kìm được nhớ lại dáng vẻ cao quý nhưng hờ hững dùng khăn lau máu khi đứng trên tuyết dưới lầu chiều nay.

Nho nhã nhưng lạnh lùng, cái liếc mắt ấy có chút tàn khốc và hung bạo, vô tình đến cực điểm.

Cận Bạc Lễ tuyệt đối không phải người có tính khí ôn nhuận như ngọc, cô đã biết điều đó từ lâu.

Cô không hỏi về tung tích của Lương Hữu Cảnh, hắn ta đều là đáng đời. Rõ ràng ngay từ đầu hắn ta có thể bình an vô sự rời đi, nhưng cứ cố tình phải đợi đến lúc cô chia tay với Chu Lăng Xuyên rồi lại đến chặn đường cô lần nữa.

Thậm chí còn mò đến tận gần nhà cô, nếu không phải nhờ Brian và đám bạn, nếu không phải nhờ vệ sĩ Cận Bạc Lễ bố trí gần đó, thì ai biết được hắn ta sẽ làm ra chuyện gì tiếp theo.

Ngoan ngoãn ngủ, nằm trong lòng người đàn ông, cảm nhận bàn tay to lớn ấm áp vỗ nhẹ sau lưng, dường như đang dỗ dành cô ngủ. Dần dần mí mắt cô cũng nặng trĩu, đang mơ màng sắp ngủ thì đột nhiên nghe thấy giọng nói ôn hòa của người đàn ông vang lên:

"Trong khoảng thời gian này, thực ra anh cũng từng nghĩ, hay là buông tha cho em rời đi."

Cố Thính Vãn chợt tỉnh táo hẳn, theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn anh.

Dưới ánh sáng lờ mờ, cô chỉ có thể nhìn thấy đường viền hàm sắc bén của người đàn ông, còn ánh mắt thì mơ hồ, không nhìn rõ.

Ý nghĩ đó một khi nảy sinh liền giống như dây leo, chằng chịt quấn lấy thần kinh anh, khiến anh luôn giật mình tỉnh giấc giữa đêm khuya, luôn cảm thấy từng cơn đau nhói lan tràn trong tim.

Thả cô đi.

Chỉ mới nghĩ đến thôi đã thấy đau đớn kinh khủng, cảm giác như bị ai bóp nghẹt cổ họng, khó thở, trước mắt tối sầm, mỗi hơi thở đều mang theo nỗi đau đớn khó lòng chịu đựng.

Cơn ác mộng không lúc nào buông tha anh.

Chỉ cần nhắm mắt lại là có thể tưởng tượng ra cảnh cô nép vào lòng người khác, cười tươi như hoa, chủ động dâng hiến đôi môi, rúc vào lòng người đàn ông khác làm nũng.

Khi tỉnh lại, cả người đầm đìa mồ hôi lạnh.

Anh là người rất ít khi nằm mơ, đặc biệt là ác mộng, lần trước đó đã không nhớ là từ bao giờ.

Anh luôn cho rằng giấc mơ phản ánh sự bất an và lo lắng trong hiện thực, nó sẽ phóng đại nỗi sợ hãi trong lòng. Rõ ràng anh biết mọi thứ trong mơ không phải là thật, nhưng vẫn đau đớn vì nó.

Thế nên, anh mất ngủ.

Cận Chước không phải không nhìn thấu anh.

Lần đó, trong thư phòng ở Vịnh Thiển Thủy, ông lẳng lặng nhìn anh một lúc lâu, không còn sự nghiêm khắc thường ngày mà chỉ có nỗi lòng đau xót của một người ba.

"Con trông tệ thật đấy."

Cận Bạc Lễ đứng bên cửa sổ, nhìn những đóa hoa sơn chi bốn mùa đang nở rộ trong vườn mà hơi thất thần. Nghe tiếng, anh lạnh nhạt quay người lại, giữa đôi lông mày cương nghị ưu tú bao phủ một tầng u ám. Anh bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt Cận Chước, bất chợt cười khẽ.

"Vâng, thưa ba, con tệ thật."

Đây có lẽ là lần đầu tiên anh bộc lộ điều này trước mặt Cận Chước, anh cũng không phải là kẻ mình đồng da sắt.

Hồi nhỏ từng chịu sự quản giáo và trách cứ nghiêm khắc đến thế nào, anh cũng chưa từng để lộ chút cảm xúc suy sụp nào trước mặt Cận Chước. Vậy mà hôm nay, trong ánh mắt đối diện nhau, anh lại tỏ ra cực kỳ hoang mang.

Ngoài vẻ trầm ổn lạnh lùng của một người thừa kế, anh còn bàng hoàng, hoang mang, tâm thần bất định.

Đúng như câu nói lúc trước của chính ông, muốn nhìn thấy dáng vẻ mất hồn mất vía của anh.

Cận Chước giờ đây thực sự đã nhìn thấy, lòng ông đau xót: “Nếu đã quyết định buông tay thì hãy dứt khoát một chút, điều này đối với hai đứa chưa chắc không phải là chuyện tốt.”

Ánh mắt Cận Bạc Lễ đen thẫm, không nhìn ra cảm xúc. Cận Chước cau mày liếc anh một cái: “Nếu thực sự không nỡ, thì đi bắt người về đi. Dù sao ta và mẹ con cũng đã chấp nhận việc bây giờ con có thể làm bất cứ chuyện gì rồi.”

Đêm hôm đó, Cận Bạc Lễ ngủ một giấc ngon lành.

Trong mơ, anh và Cố Thính Vãn vợ chồng hòa thuận, gắn bó keo sơn.

Tỉnh lại, anh nghĩ, buông tay cái gì chứ, để cô đi thích người khác, gả cho người khác cái gì chứ.

Cố Thính Vãn đời này chỉ có thể ở bên cạnh anh.

"Anh có thể chấp nhận việc em tạm thời chưa muốn kết hôn, nhưng mà..."

Cố Thính Vãn cảm thấy ngón giữa tay trái mình bị lồng vào một vật hơi lạnh, cô nghi hoặc giơ lên nhìn. Dù là trong ánh sáng lờ mờ, viên kim cương màu xanh biển trên ngón giữa vẫn tỏa sáng lấp lánh.

Giống như đại dương mênh m//ô//n//g vô tận, phản chiếu ánh sáng thâm thúy tĩnh lặng, đ//â//m vào đáy mắt Cố Thính Vãn, khiến cô trong chốc lát hô hấp cũng trở nên dồn dập.

"Đeo nhẫn đính hôn vào được không?"

Giọng anh đầy vẻ bất đắc dĩ: “Bảo bối à, anh thực sự không có cảm giác an toàn.”

Da thịt hai người kề sát, Cố Thính Vãn có thể cảm nhận được nhịp tim trầm ổn mạnh mẽ của Cận Bạc Lễ, kéo theo trái tim cô cũng rung động không kiểm soát. Làn da nơi đeo nhẫn chạm vào nhau như có dòng điện chạy qua, khiến cô không kìm được mà nhìn Cận Bạc Lễ, bị đôi mắt sâu thẳm như đầm nước của anh hút vào, cảm giác đầu óc choáng váng.

Đây là biện pháp thỏa hiệp.

Cô không muốn kết hôn, vậy thì đeo nhẫn đính hôn.

Cận Bạc Lễ đã lùi một bước.

Cố Thính Vãn có chút dao động, cô cụp mắt tránh ánh nhìn của người đàn ông, hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Anh mà không có cảm giác an toàn á?”

"Có chứ."

Giọng Cận Bạc Lễ nhàn nhạt: “Em không biết đâu, anh lo lắng đến mức nào việc em sẽ không cần anh.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cận Bạc Lễ
Chương 2: Cung kính xin lỗi tôi
Chương 3: Thế nhưng muốn thông đồng Cận Bạc Lễ
Chương 4: Lương Hữu Cảnh là ai?
Chương 5: Cận tiên sinh giống hệt như trong lời đồn
Chương 6: Như thợ săn ẩn mình trong bóng tối
Chương 7: Cố tiểu thư đúng là rất tin tưởng tôi
Chương 8: Một chiếc khuy măng sét
Chương 9: Thật sự là một bé mèo nhút nhát
Chương 10: Lại đây
Chương 11: Nhân viên của anh
Chương 12: Đồ cổ hũ đang đi công tác
Chương 13: Cùng cô ấy tỏ tình
Chương 14: Trang giấy trắng, hoàn toàn không biết gì cả
Chương 15: Quyết phải có bằng được
Chương 16: Tôi nói chuyện hung dữ lắm à?
Chương 17: Cũng phải ngoan ngoãn về nhà
Chương 18: Xin mời cô tối nay theo Tiên sinh về Hồng Kông
Chương 19: Anh muốn gặp mặt nghe câu trả lời của em
Chương 20: Cố tiểu thư cảm thấy, mục đích của tôi là gì?
Chương 21: Mất đi em là tổn thất của anh ta
Chương 22: Còn rất ngoan
Chương 23: Thứ tôi muốn, nhất định phải có được
Chương 24: Nhưng suy cho cùng vẫn chỉ là một cô bé con
Chương 25: Hóa ra là lo lắng cô bỏ chạy
Chương 26: Tiên sinh hỏi, tôi không thể nói dối
Chương 27: Tôi hung dữ với em sao?
Chương 28: Sợ thì sẽ ôm tôi chặt hơn
Chương 29: Không sợ hãi nữa, có tôi ở đây rồi mà
Chương 30: Luôn không nghe lời
Chương 31: Cứ như một tiểu tổ tông
Chương 32: Chỉ là lời nói đùa mà thôi
Chương 33: Là đồ ngốc sao?
Chương 34: Lời tôi nói em còn nhớ hay không
Chương 35: Tôi yêu cầu em cho tôi một lời giải thích
Chương 36: Đang cáo trạng với tôi đấy à?
Chương 37: Không thiếu một người như em đâu
Chương 38: Phiền cô chăm sóc cô ấy
Chương 39: Hỏi tội
Chương 40: Sao em dám
Chương 41
Chương 42: Anh cố ý?
Chương 43: Chuyện này không có gì để thương lượng
Chương 44: Phải thích anh nhất
Chương 45: Thật xinh đẹp
Chương 46: Bữa tối khỏi cần ăn
Chương 47: Cô trừng tôi làm gì
Chương 48: Muốn tạo phản sao?
Chương 49: Không muốn nghe viện cớ
Chương 50: Đừng để anh cả nhìn thấy
Chương 51: Nói lời dễ nghe chút đi
Chương 52: Tận hưởng sự tự do!
Chương 53: Chơi đủ chưa?
Chương 54: Dám chạy thử xem
Chương 55: Tối hôm qua ngủ có ngon không?
Chương 56: Lần này lại ra vẻ tài giỏi gì thế?
Chương 57: Em cũng không phải là kẻ vô ơn
Chương 58: Cho nên mới được người ta yêu thích
Chương 59: Ghen rồi sao?
Chương 60: Là bọn họ không tuân thủ quy tắc
Chương 61: Anh sẽ làm gì em?
Chương 62: Nói chuyện vui vẻ chứ?
Chương 63: Ở lại Cảng Thành với anh có gì không tốt sao?
Chương 64: Muốn tiếp tục thì thế nào?
Chương 65: Chuyện này chưa xong đâu
Chương 66: Trở về dỗ dành một chút
Chương 67: Anh cũng xin lỗi
Chương 68: Giáng Sinh vui vẻ
Chương 69: Nhớ anh
Chương 70: Tôi muốn tìm một người
Chương 71: Quà tân gia mừng nhà mới
Chương 72: Một chuyện nhỏ
Chương 73: Tôi rất bận
Chương 74: Có cậu thật tốt
Chương 75: Thấy anh liền chạy là có ý gì
Chương 76: Em nhớ anh
Chương 77: Người muốn gả cho anh nhiều không đếm xuể
Chương 78: Đừng sợ
Chương 79: Tớ không phải loại người mặt dày đeo bám
Chương 80: Ai dám chọc vào bảo bối đầu quả tim của anh ta
Chương 81: Là lời thật lòng sao
Chương 82: Cận Bạc Lễ sẽ không thích nghe loại lời nói này
Chương 83: Chị cãi nhau với Cận tiên sinh à?
Chương 84: Không có tin tức gì cả
Chương 85: Nếu đã nghĩ đến cuộc sống riêng của mình, vậy thì đi đi
Chương 86: Em thực sự rất nhớ anh
Chương 87: Là tự em quay trở lại
Chương 88: Anh nảy sinh lòng tham
Chương 89: Tưởng rằng anh không bắt được em sao?
Chương 90: Có phải anh điên rồi không?
Chương 91: Như hóc xương ở họng
Chương 92: Sẽ ngoan ngoãn ở bên cạnh anh
Chương 93: Cho người khác xem mèo trong nhà biết cắn người
Chương 94: Chẳng liên quan gì đến tôi
Chương 95: Cậu không sợ bị Cận tiên sinh nhìn thấy sao?
Chương 96: Rất nhiều người nhớ thương
Chương 97: Giúp em báo thù
Chương 98: Gạt anh ra ngoài
Chương 99: Hợp ý tôi, đang ở đằng kia
Chương 100: Dùng dáng vẻ kia nhìn ai đấy?
Chương 101: Làm gì có ai dễ thỏa mãn như cậu
Chương 102: Chẳng phải em nói muốn đi Iceland xem cực quang sao?
Chương 103: Tim đập thình thịch
Chương 104: Đừng tưởng anh hào phóng như vậy
Chương 105: Theo khuôn phép cũ
Chương 106: Không nỡ xa anh
Chương 107: Phải nhớ anh đấy
Chương 108: Chỉ cần em ngoan
Chương 109: Anh cả cảm thấy mắc nợ chị
Chương 110: Lời nói đùa
Chương 111: Có gì mà phải lo lắng
Chương 112: Tôi nợ cậu một lời xin lỗi
Chương 113: Lời nói vô căn cứ
Chương 114: Rồi sẽ nhìn thấy thôi
Chương 115: Em thử giúp hắn nói thêm một câu nữa xem
Chương 116: Cùng anh tiếp đãi hắn
Chương 117: Để anh ôm một cái
Chương 118: Nơi này là nhà của chúng ta
Chương 119: Tiểu Vãn sẽ rời bỏ anh
Chương 120: Chỉ ở bên cạnh anh thôi
Chương 121: Có lẽ là đang nhớ Cố tiểu thư
Chương 122: Em chỉ cần thích anh là được
Chương 123: Có muốn ký tên em ở phía sau không?
Chương 124: Tiên sinh đang dỗ dành con gái người ta đấy
Chương 125: Là một cô gái tốt
Chương 126: Giúp cô kết thúc sớm
Chương 127: Những lời bà ấy nói đều không tính
Chương 128: Hà tất tự chuốc lấy bẽ bàng
Chương 129: Sớm muộn gì cũng bị vạch trần
Chương 130: Em không tin anh
Chương 131: Đứa con hiếu thảo
Chương 132: Sợ ông ấy làm gì
Chương 133: Nếu thực sự có ngày đó
Chương 134: Có anh bên cạnh, em thấy rất an toàn
Chương 135: Không tránh khỏi phải trăm phương ngàn kế một chút
Chương 136: Bị em dọa cho sợ rồi
Chương 137: Lợi hại, lợi hại
Chương 138: Bởi vì lúc đó anh ta còn yêu cậu
Chương 139: Đừng trả lời anh ta
Chương 140: Hôm nay thì không được
Chương 141: Mắt chỉ được nhìn anh thôi
Chương 142: Đau thấu tim gan
Chương 143: Ảnh hưởng hòa khí gia đình
Chương 144: Cũng không phải là không thể
Chương 145: Trong lòng tôi vẫn luôn có một người
Chương 146: Ai bảo anh thích em chứ
Chương 147: Dùng thân phận gì để giới thiệu cô ấy
Chương 148: Tranh thủ tận hưởng hiện tại
Chương 149: Ánh mắt cô chưa bao giờ hướng về phía anh ta
Chương 150: Đừng đi
Chương 151: Không dễ dỗ dành
Chương 152: Có nhìn rõ mặt anh không vậy?
Chương 153: Có phải em muốn rời bỏ anh không?
Chương 154: Người ta cố ý trốn tránh
Chương 155: Anh ấy muốn Cố Thính Vãn
Chương 156: Chưa từng tặng nhẫn cho cô
Chương 157: Anh sẽ luôn ở đây
Chương 158: Đợi khi nào cậu ấy đạt được ước nguyện
Chương 159: Anh Chu rất thích chị
Chương 160: Vợ ơi
Chương 161: Ngôn ngữ cơ thể
Chương 162: Ông xã
Chương 163: Anh rất nhớ em
Chương 164: Cục cưng nhà anh
Chương 165: Đến khi em kết hôn chị có còn đến dự được không?
Chương 166: Cô cáo trạng sao?
Chương 167: Tối nay không về nhà
Chương 168: Trên đời này sẽ không có người thứ hai như anh
Chương 169: Em không đi được đâu
Chương 170: Ép người ta kết hôn mà con cũng dám làm!
Chương 171: Chúng ta kết hôn được không?
Chương 172: Em có thể giúp chị được không?
Chương 173: Không ai cam tâm tình nguyện bị nhốt cả
Chương 174: Có mục đích gì?
Chương 175: Để anh bớt lo một chút
Chương 176: Em không làm được
Chương 177: Thế này cũng rất tốt
Chương 178: Em còn ở bên Cận Bạc Lễ không?
Chương 179: Đừng tìm nữa, cô ấy không có ở đây đâu
Chương 180: Là Cận Bạc Lễ sao!
Chương 181: Không biết đã đứng lẳng lặng nhìn cô bao lâu
Chương 182: Lừa em đi rồi, anh biết phải làm sao?
Chương 183: Đây là lời cảnh cáo cuối cùng của tôi
Chương 184: Anh đừng ép em
Chương 185: Hai chúng ta sao lại không tính là duyên trời tác hợp?
Chương 186: Anh thực sự không có cảm giác an toàn
Chương 187: Anh lừa được người ta về tay rồi hả?
Chương 188: Em sẽ không rời xa anh đúng không?
Chương 189: Là xin lỗi cháu
Chương 190: Bảo cậu ấy đến Thâm Quyến một chuyến
Chương 191: Ôm một cái
Chương 192: Hèn chi anh muốn tự mình đến đây
Chương 193: Mau chóng sinh em bé đi
Chương 194: Anh chỉ có thể cầu xin hai bác
Chương 195: Chắc là chồng cô ấy đấy
Chương 196: Sự yêu thích của Cận tiên sinh có thể duy trì được bao lâu?
Chương 197: Lời cô ta nói đều là giả dối
Chương 198: Người khác có thể không tin anh
Chương 199: Em đồng ý
Chương 200: Không được đổi ý
Chương 201: Là anh muốn cho cô ấy một lời hứa
Chương 202: Nếu như, giá như
Chương 203: Phiền phức lắm, anh không thích
Chương 204: Là bạn trai của Thính Vãn
Chương 205: Cháu có thể đảm bảo
Chương 206: Đăng ký kết hôn
Chương 207: Không phải là muốn đến cướp dâu đấy chứ?
Chương 208: Không tính tiên sinh vào à
Chương 209: Chốt ngày cưới
Chương 210: Cuối cùng cũng thỏa hiệp với tấm chân tình của chính mình
Chương 211: Biết người biết mặt nhưng không biết lòng
Chương 212: Cô ta sẽ là người chiến thắng cuối cùng
Chương 213: Nhẫn cưới
Chương 214: Em đã có tình cảm với tôi rồi
Chương 215: Mục tiêu của đối phương là Thiếu phu nhân
Chương 216: Hoàn toàn chọc giận Cận Bạc Lễ
Chương 217: Hiện tại đã an toàn chưa?
Chương 218: Chờ anh
Chương 219: Tự mình chọn đi
Chương 220: Không phải lỗi của anh
Chương 221: Cầu xin ngài
Chương 222: Là lỗi của ai?
Chương 223: Anh không nói lý
Chương 224: Đây là cuộc đời mà lẽ ra em phải trải qua
Chương 225: Không thích giả thiết này
Chương 226: Là Thiếu phu nhân!
Chương 227: Muốn tâm sự với mình à?
Chương 228: Cô là cái thá gì?
Chương 229: Anh ấy rất âm hiểm
Chương 230: Muốn đi đâu hưởng tuần trăng mật?
Chương 231: Không ghen sao?
Chương 232: Người được yêu tự nhiên sẽ biết
Chương 233: Cho nên lại đây thăm em
Chương 234: Có nhà họ Cận ở đây, có anh ở đây
Chương 235: Trời đất làm chứng
Chương 236: Hãy nhìn ra ngoài cửa sổ
Chương 237: Ngủ ngon, ngày mai gặp
Chương 238: Đại kết cục
Chương 239: Ngoại truyện: Về những chiếc máy ảnh trong hôn lễ
Chương 240: Ngoại truyện: Về tân hôn
Chương 241: Ngoại truyện: Về tuần trăng mật (1)
Chương 242: Ngoại truyện: Về tuần trăng mật (2)
Chương 243: Ngoại truyện: Về tuần trăng mật (3)
Chương 244: Ngoại truyện: Về tuần trăng mật (4)
Chương 245: Ngoại truyện: Về tuần trăng mật (5)
Chương 246: Ngoại truyện: Về em bé [1]
Chương 247: Ngoại truyện: Về em bé [2]
Chương 248: Ngoại truyện: Về em bé [3]
Chương 249: Ngoại truyện: Về em bé [4]
Chương 250: Ngoại truyện: Về em bé [5]
Chương 251: Ngoại truyện: Về Cố Trì và Hoắc Thi Nghi
Chương 252: Ngoại truyện: Thật sự rất hạnh phúc

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Dạ Cảng Mê Tình
Chương 186: Anh thực sự không có cảm giác an toàn

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 186: Anh thực sự không có cảm giác an toàn
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...