Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Dạ Cảng Mê Tình – Chương 181: Không biết đã đứng lẳng lặng nhìn cô bao lâu

Dạ Cảng Mê Tình

Tác giả: Vi Lộc Nha
Lượt đọc: 19
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hắn ta tức giận cao giọng:

"Thính Vãn vẫn chưa biết đúng không? Tôi sẽ nói cho cô ấy biết! Các người luôn theo dõi cô ấy!"

Lời còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, người đàn ông cao to vạm vỡ đã mất kiên nhẫn bịt miệng Lương Hữu Cảnh lại, lôi xềnh xệch đi, giọng trầm thấp: “Gọi điện thoại cho Cận tiên sinh.”

---

Cố Thính Vãn vốn dĩ đã không còn ôm hy vọng gì nữa.

Nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy, bên ngoài là một màu trắng xóa, tuyết rơi dày đặc phủ một lớp dày trên mặt đất.

Tuyết vẫn chưa ngừng, lả tả rơi từ trên trời xuống, phản chiếu trong đáy mắt Cố Thính Vãn. Cô vớ lấy chiếc áo phao, phấn khích chạy xuống lầu.

"Tuyết rơi rồi này, Nghiên Nghiên."

Hạ Nghiên vừa làm xong bữa sáng, vẫn còn bốc khói nghi ngút, cô ấy mỉm cười gật đầu: “Vui rồi nhé, ăn sáng trước đi, lát nữa chúng ta ra ngoài chào tạm biệt hàng xóm.”

Hôm nay tuyết rơi rất lớn, lớp tuyết rất dày, dự báo thời tiết nói sẽ rơi cả ngày, nên trường học cho nghỉ, người lớn cũng làm việc tại nhà.

May mắn là tuyết ở London không lớn, giờ này đã tạnh rồi, ngày mai máy bay vẫn có thể cất cánh bình thường.

Cố Thính Vãn quấn khăn kín mít, cầm theo quà tặng hàng xóm, ăn sáng xong liền cùng Hạ Nghiên ra ngoài.

Tuyết xốp mềm, giẫm lên phát ra tiếng kẽo kẹt vui tai. Hai người không che ô, đi gõ cửa từng nhà hàng xóm, tặng quà và thiệp cảm ơn. Nhà cuối cùng là nhà Brian.

Brian ra mở cửa, thấy hai người liền vui mừng ra mặt, vội vàng mời vào nhà.

Cố Thính Vãn xua tay, đứng ngoài cửa cười nói: “Em gọi mẹ ra đây được không?”

Mẹ Brian với mái tóc vàng óng, dáng người đầy đặn, khuôn mặt mặn mà phúc hậu, vừa đi tới vừa ngạc nhiên thốt lên: “Đội tuyết đến à? Bên ngoài lạnh lắm, mau vào nhà đi.”

Trước sự nhiệt tình không thể chối từ, hai người rũ tuyết trên người, bước vào nhà liền ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào, biết ngay bà ấy lại đang làm bánh quy.

Cố Thính Vãn tháo khăn quàng cổ, đưa món quà nhỏ trên tay cho mẹ Brian: “Đây là quà chia tay ạ, ngày mai chúng cháu phải rời khỏi Torquay rồi, cảm ơn cô đã quan tâm giúp đỡ trong suốt một tháng qua.”

Không ngờ hai người đến để từ biệt, nụ cười trên mặt Brian dần tắt ngấm, vẻ mặt cậu bé vừa kinh ngạc vừa buồn bã: “Các chị đi thật ạ?”

"Đúng vậy", Hạ Nghiên cầm thêm một chiếc túi giấy, cười tủm tỉm nói:

“Chuyển phát nhanh từ nước chị vận chuyển bằng đường hàng không sang đây mất khoảng mười ngày mới tới, chị đã nhờ người gửi một thùng toàn đồ ăn vặt sang tặng em đấy, lúc nhận được đừng ngạc nhiên quá nhé.”

"Còn chỗ này chị không nỡ ăn, cũng tặng hết cho em, không biết em thích gì nên hy vọng em sẽ thích."

Hạ Nghiên cứ nghĩ Brian nhận quà sẽ vui lắm, chắc cũng sẽ lưu luyến chút thôi, cậu thiếu niên này bình thường thích đấu khẩu với cô ấy, nhưng thực ra rất quý mến hai người. Nhưng không ngờ cậu bé lại òa lên khóc nức nở.

Làm Cố Thính Vãn đang nói chuyện với mẹ Brian cũng phải khựng lại, quay đầu nhìn Hạ Nghiên, hỏi bằng tiếng Trung: “Cậu lại bắt nạt thằng bé à?”

"Bắt nạt cái gì chứ." Hạ Nghiên cũng luống cuống tay chân, “Mẹ nó đang ở ngay cạnh, tớ dám chắc.”

Cố Thính Vãn vội lấy giấy lau nước mắt cho cậu bé, Hạ Nghiên thì ra sức dỗ dành, hai người bận rộn đến toát mồ hôi hột, lúng túng vô cùng, nhất là khi đang ở trong nhà người ta, ngay trước mặt mẹ người ta.

Mẹ Brian cười: “Thằng bé không nỡ xa hai cháu đấy, lần nào đi từ nhà các cháu về cũng hào hứng kể với cô là các cháu thú vị lắm, nó thích hai cháu lắm.”

"Còn dặn cô là hai cô gái sống ở đây, bảo cô để ý quan tâm nhiều hơn nữa chứ."

Hạ Nghiên nhướng mày, làm Brian xấu hổ nín bặt, mặt đỏ bừng chạy tót lên lầu.

Nhưng trước khi đi, cậu bé quay lại ngượng ngùng nói: “Ngày mai em phải đi học, không tiễn các chị được.”

Brian ngẩng mặt lên đầy chân thành, đôi mắt sáng lấp lánh: "Best wishes to you!" (Chúc những điều tốt đẹp nhất đến với các chị!)

Đi được một đoạn xa, quay đầu lại vẫn thấy cậu thiếu niên đứng đó, vẫy tay chào tạm biệt nhiệt tình.

Giữa trời đất trắng xóa, bóng dáng thiếu niên là điểm nhấn tươi sáng và tràn đầy sức sống nhất.

Dường như cái lạnh cũng tan biến, cả người ấm áp lạ thường.

Hạ Nghiên thở dài thườn thượt.

"Quả nhiên là phải thường xuyên ra ngoài đi đây đi đó."

"Sẽ tạo nên những mối liên kết muôn hình vạn trạng với mọi người."

Tuy chỉ là thời gian ngắn ngủi, nhưng ký ức sẽ được lưu giữ mãi mãi. Cô ấy cười:

“Thính Vãn, thực ra sau khi chia tay Hàn Duệ Nhiên, tớ không hề dửng dưng như vẻ bề ngoài đâu.”

Người khác không thấy, cô ấy thường xuyên mất ngủ về đêm.

Không phải hối hận vì chia tay, cũng không phải còn lưu luyến, mà là áp lực công việc quá lớn, đêm về cảm xúc thường bị phóng đại, khiến cô ấy không tự chủ được mà nhớ lại những ngày tháng cũ.

"Ở đây lâu như vậy, ngày nào tớ cũng thấy rất thư thái, ngủ rất ngon. Sau này kiếm đủ tiền, tớ nghỉ hưu có khi sẽ đến đây định cư đấy."

Cố Thính Vãn cong môi: “Tớ còn tưởng cậu sẽ chọn nơi nào bốn mùa như xuân chứ.”

"Bốn mùa như xuân ở mãi cũng chán, tớ thích những thành phố yên tĩnh có bốn mùa rõ rệt."

Nơi này rất tuyệt.

Cô ấy khoác tay Cố Thính Vãn: “Không lấy chồng, chị em mình cùng nhau dưỡng già, tốt biết bao.”

Chủ đề câu chuyện bỗng chốc nhảy sang chuyện dưỡng già.

Nhưng chuyện phiếm giữa bạn bè luôn tùy hứng như vậy, Cố Thính Vãn cười gật đầu: “Được thôi.”

Giải quyết xong vấn đề quan trọng nhất, về đến nhà Cố Thính Vãn ngủ một giấc trưa ngắn.

Tỉnh dậy, tuyết vẫn rơi, những bông tuyết liên miên không dứt phủ xuống. Cô xuống lầu rót cốc nước ấm uống, không thấy Hạ Nghiên ở tầng một.

Trong nhà rất yên tĩnh, Cố Thính Vãn nghĩ Hạ Nghiên chắc đang ngủ trưa trong phòng, nên không làm phiền, mặc áo khoác, cầm đồ trang trí người tuyết ra ngoài vườn đắp người tuyết.

Cô định đắp một người tuyết cao nửa mét đặt trong vườn, hì hục ngồi xổm trên mặt đất nặn cầu tuyết, chẳng mấy chốc trên người đã phủ đầy tuyết.

Cố Thính Vãn đứng dậy rũ tuyết trên người, lấy điện thoại ra xem giờ.

Đã hơn 3 giờ chiều, lạ thật, Hạ Nghiên ngủ trưa nhiều nhất cũng chỉ đến hai giờ là dậy xử lý công việc online rồi.

Cô ấy bảo tuy đang nghỉ phép nhưng cũng không thể quá lười biếng, nếu không lúc quay lại làm việc sẽ rất khó bắt nhịp.

Nhưng hôm nay lạ quá, gọi điện thoại cho Hạ Nghiên cũng không được.

Xung quanh yên tĩnh quá mức, khiến trong lòng cô bỗng cảm thấy rợn người một cách khó hiểu. Cố Thính Vãn khẽ nhíu mày, nhìn quả cầu tuyết đang lăn dở dưới đất, rồi quyết định lên lầu kiểm tra xem sao.

Nhưng ngay khoảnh khắc cô quay người lại, cô nhìn thấy một bóng người cao lớn đĩnh đạc đứng dưới gốc cây sồi trong sân.

Chỉ liếc mắt một cái, Cố Thính Vãn liền nhận ra đó là ai.

Trong phút chốc, nỗi kinh hoàng chưa từng có tràn ngập toàn thân, trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đập thình thịch liên hồi, máu trong người chảy ngược, khiến sắc mặt cô tái nhợt trong nháy mắt.

Như là đang nằm mơ vậy, chưa từng nghĩ đến sau khi rời khỏi Cảng Thành, thế mà lại còn gặp lại anh.

Người đàn ông mặc chiếc áo khoác đen, gương mặt bình tĩnh nhưng khó giấu vẻ thanh cao quý phái, đôi mắt đen thẫm không chút gợn sóng, không biết đã đứng lẳng lặng nhìn cô bao lâu rồi.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cận Bạc Lễ
Chương 2: Cung kính xin lỗi tôi
Chương 3: Thế nhưng muốn thông đồng Cận Bạc Lễ
Chương 4: Lương Hữu Cảnh là ai?
Chương 5: Cận tiên sinh giống hệt như trong lời đồn
Chương 6: Như thợ săn ẩn mình trong bóng tối
Chương 7: Cố tiểu thư đúng là rất tin tưởng tôi
Chương 8: Một chiếc khuy măng sét
Chương 9: Thật sự là một bé mèo nhút nhát
Chương 10: Lại đây
Chương 11: Nhân viên của anh
Chương 12: Đồ cổ hũ đang đi công tác
Chương 13: Cùng cô ấy tỏ tình
Chương 14: Trang giấy trắng, hoàn toàn không biết gì cả
Chương 15: Quyết phải có bằng được
Chương 16: Tôi nói chuyện hung dữ lắm à?
Chương 17: Cũng phải ngoan ngoãn về nhà
Chương 18: Xin mời cô tối nay theo Tiên sinh về Hồng Kông
Chương 19: Anh muốn gặp mặt nghe câu trả lời của em
Chương 20: Cố tiểu thư cảm thấy, mục đích của tôi là gì?
Chương 21: Mất đi em là tổn thất của anh ta
Chương 22: Còn rất ngoan
Chương 23: Thứ tôi muốn, nhất định phải có được
Chương 24: Nhưng suy cho cùng vẫn chỉ là một cô bé con
Chương 25: Hóa ra là lo lắng cô bỏ chạy
Chương 26: Tiên sinh hỏi, tôi không thể nói dối
Chương 27: Tôi hung dữ với em sao?
Chương 28: Sợ thì sẽ ôm tôi chặt hơn
Chương 29: Không sợ hãi nữa, có tôi ở đây rồi mà
Chương 30: Luôn không nghe lời
Chương 31: Cứ như một tiểu tổ tông
Chương 32: Chỉ là lời nói đùa mà thôi
Chương 33: Là đồ ngốc sao?
Chương 34: Lời tôi nói em còn nhớ hay không
Chương 35: Tôi yêu cầu em cho tôi một lời giải thích
Chương 36: Đang cáo trạng với tôi đấy à?
Chương 37: Không thiếu một người như em đâu
Chương 38: Phiền cô chăm sóc cô ấy
Chương 39: Hỏi tội
Chương 40: Sao em dám
Chương 41
Chương 42: Anh cố ý?
Chương 43: Chuyện này không có gì để thương lượng
Chương 44: Phải thích anh nhất
Chương 45: Thật xinh đẹp
Chương 46: Bữa tối khỏi cần ăn
Chương 47: Cô trừng tôi làm gì
Chương 48: Muốn tạo phản sao?
Chương 49: Không muốn nghe viện cớ
Chương 50: Đừng để anh cả nhìn thấy
Chương 51: Nói lời dễ nghe chút đi
Chương 52: Tận hưởng sự tự do!
Chương 53: Chơi đủ chưa?
Chương 54: Dám chạy thử xem
Chương 55: Tối hôm qua ngủ có ngon không?
Chương 56: Lần này lại ra vẻ tài giỏi gì thế?
Chương 57: Em cũng không phải là kẻ vô ơn
Chương 58: Cho nên mới được người ta yêu thích
Chương 59: Ghen rồi sao?
Chương 60: Là bọn họ không tuân thủ quy tắc
Chương 61: Anh sẽ làm gì em?
Chương 62: Nói chuyện vui vẻ chứ?
Chương 63: Ở lại Cảng Thành với anh có gì không tốt sao?
Chương 64: Muốn tiếp tục thì thế nào?
Chương 65: Chuyện này chưa xong đâu
Chương 66: Trở về dỗ dành một chút
Chương 67: Anh cũng xin lỗi
Chương 68: Giáng Sinh vui vẻ
Chương 69: Nhớ anh
Chương 70: Tôi muốn tìm một người
Chương 71: Quà tân gia mừng nhà mới
Chương 72: Một chuyện nhỏ
Chương 73: Tôi rất bận
Chương 74: Có cậu thật tốt
Chương 75: Thấy anh liền chạy là có ý gì
Chương 76: Em nhớ anh
Chương 77: Người muốn gả cho anh nhiều không đếm xuể
Chương 78: Đừng sợ
Chương 79: Tớ không phải loại người mặt dày đeo bám
Chương 80: Ai dám chọc vào bảo bối đầu quả tim của anh ta
Chương 81: Là lời thật lòng sao
Chương 82: Cận Bạc Lễ sẽ không thích nghe loại lời nói này
Chương 83: Chị cãi nhau với Cận tiên sinh à?
Chương 84: Không có tin tức gì cả
Chương 85: Nếu đã nghĩ đến cuộc sống riêng của mình, vậy thì đi đi
Chương 86: Em thực sự rất nhớ anh
Chương 87: Là tự em quay trở lại
Chương 88: Anh nảy sinh lòng tham
Chương 89: Tưởng rằng anh không bắt được em sao?
Chương 90: Có phải anh điên rồi không?
Chương 91: Như hóc xương ở họng
Chương 92: Sẽ ngoan ngoãn ở bên cạnh anh
Chương 93: Cho người khác xem mèo trong nhà biết cắn người
Chương 94: Chẳng liên quan gì đến tôi
Chương 95: Cậu không sợ bị Cận tiên sinh nhìn thấy sao?
Chương 96: Rất nhiều người nhớ thương
Chương 97: Giúp em báo thù
Chương 98: Gạt anh ra ngoài
Chương 99: Hợp ý tôi, đang ở đằng kia
Chương 100: Dùng dáng vẻ kia nhìn ai đấy?
Chương 101: Làm gì có ai dễ thỏa mãn như cậu
Chương 102: Chẳng phải em nói muốn đi Iceland xem cực quang sao?
Chương 103: Tim đập thình thịch
Chương 104: Đừng tưởng anh hào phóng như vậy
Chương 105: Theo khuôn phép cũ
Chương 106: Không nỡ xa anh
Chương 107: Phải nhớ anh đấy
Chương 108: Chỉ cần em ngoan
Chương 109: Anh cả cảm thấy mắc nợ chị
Chương 110: Lời nói đùa
Chương 111: Có gì mà phải lo lắng
Chương 112: Tôi nợ cậu một lời xin lỗi
Chương 113: Lời nói vô căn cứ
Chương 114: Rồi sẽ nhìn thấy thôi
Chương 115: Em thử giúp hắn nói thêm một câu nữa xem
Chương 116: Cùng anh tiếp đãi hắn
Chương 117: Để anh ôm một cái
Chương 118: Nơi này là nhà của chúng ta
Chương 119: Tiểu Vãn sẽ rời bỏ anh
Chương 120: Chỉ ở bên cạnh anh thôi
Chương 121: Có lẽ là đang nhớ Cố tiểu thư
Chương 122: Em chỉ cần thích anh là được
Chương 123: Có muốn ký tên em ở phía sau không?
Chương 124: Tiên sinh đang dỗ dành con gái người ta đấy
Chương 125: Là một cô gái tốt
Chương 126: Giúp cô kết thúc sớm
Chương 127: Những lời bà ấy nói đều không tính
Chương 128: Hà tất tự chuốc lấy bẽ bàng
Chương 129: Sớm muộn gì cũng bị vạch trần
Chương 130: Em không tin anh
Chương 131: Đứa con hiếu thảo
Chương 132: Sợ ông ấy làm gì
Chương 133: Nếu thực sự có ngày đó
Chương 134: Có anh bên cạnh, em thấy rất an toàn
Chương 135: Không tránh khỏi phải trăm phương ngàn kế một chút
Chương 136: Bị em dọa cho sợ rồi
Chương 137: Lợi hại, lợi hại
Chương 138: Bởi vì lúc đó anh ta còn yêu cậu
Chương 139: Đừng trả lời anh ta
Chương 140: Hôm nay thì không được
Chương 141: Mắt chỉ được nhìn anh thôi
Chương 142: Đau thấu tim gan
Chương 143: Ảnh hưởng hòa khí gia đình
Chương 144: Cũng không phải là không thể
Chương 145: Trong lòng tôi vẫn luôn có một người
Chương 146: Ai bảo anh thích em chứ
Chương 147: Dùng thân phận gì để giới thiệu cô ấy
Chương 148: Tranh thủ tận hưởng hiện tại
Chương 149: Ánh mắt cô chưa bao giờ hướng về phía anh ta
Chương 150: Đừng đi
Chương 151: Không dễ dỗ dành
Chương 152: Có nhìn rõ mặt anh không vậy?
Chương 153: Có phải em muốn rời bỏ anh không?
Chương 154: Người ta cố ý trốn tránh
Chương 155: Anh ấy muốn Cố Thính Vãn
Chương 156: Chưa từng tặng nhẫn cho cô
Chương 157: Anh sẽ luôn ở đây
Chương 158: Đợi khi nào cậu ấy đạt được ước nguyện
Chương 159: Anh Chu rất thích chị
Chương 160: Vợ ơi
Chương 161: Ngôn ngữ cơ thể
Chương 162: Ông xã
Chương 163: Anh rất nhớ em
Chương 164: Cục cưng nhà anh
Chương 165: Đến khi em kết hôn chị có còn đến dự được không?
Chương 166: Cô cáo trạng sao?
Chương 167: Tối nay không về nhà
Chương 168: Trên đời này sẽ không có người thứ hai như anh
Chương 169: Em không đi được đâu
Chương 170: Ép người ta kết hôn mà con cũng dám làm!
Chương 171: Chúng ta kết hôn được không?
Chương 172: Em có thể giúp chị được không?
Chương 173: Không ai cam tâm tình nguyện bị nhốt cả
Chương 174: Có mục đích gì?
Chương 175: Để anh bớt lo một chút
Chương 176: Em không làm được
Chương 177: Thế này cũng rất tốt
Chương 178: Em còn ở bên Cận Bạc Lễ không?
Chương 179: Đừng tìm nữa, cô ấy không có ở đây đâu
Chương 180: Là Cận Bạc Lễ sao!
Chương 181: Không biết đã đứng lẳng lặng nhìn cô bao lâu
Chương 182: Lừa em đi rồi, anh biết phải làm sao?
Chương 183: Đây là lời cảnh cáo cuối cùng của tôi
Chương 184: Anh đừng ép em
Chương 185: Hai chúng ta sao lại không tính là duyên trời tác hợp?
Chương 186: Anh thực sự không có cảm giác an toàn
Chương 187: Anh lừa được người ta về tay rồi hả?
Chương 188: Em sẽ không rời xa anh đúng không?
Chương 189: Là xin lỗi cháu
Chương 190: Bảo cậu ấy đến Thâm Quyến một chuyến
Chương 191: Ôm một cái
Chương 192: Hèn chi anh muốn tự mình đến đây
Chương 193: Mau chóng sinh em bé đi
Chương 194: Anh chỉ có thể cầu xin hai bác
Chương 195: Chắc là chồng cô ấy đấy
Chương 196: Sự yêu thích của Cận tiên sinh có thể duy trì được bao lâu?
Chương 197: Lời cô ta nói đều là giả dối
Chương 198: Người khác có thể không tin anh
Chương 199: Em đồng ý
Chương 200: Không được đổi ý
Chương 201: Là anh muốn cho cô ấy một lời hứa
Chương 202: Nếu như, giá như
Chương 203: Phiền phức lắm, anh không thích
Chương 204: Là bạn trai của Thính Vãn
Chương 205: Cháu có thể đảm bảo
Chương 206: Đăng ký kết hôn
Chương 207: Không phải là muốn đến cướp dâu đấy chứ?
Chương 208: Không tính tiên sinh vào à
Chương 209: Chốt ngày cưới
Chương 210: Cuối cùng cũng thỏa hiệp với tấm chân tình của chính mình
Chương 211: Biết người biết mặt nhưng không biết lòng
Chương 212: Cô ta sẽ là người chiến thắng cuối cùng
Chương 213: Nhẫn cưới
Chương 214: Em đã có tình cảm với tôi rồi
Chương 215: Mục tiêu của đối phương là Thiếu phu nhân
Chương 216: Hoàn toàn chọc giận Cận Bạc Lễ
Chương 217: Hiện tại đã an toàn chưa?
Chương 218: Chờ anh
Chương 219: Tự mình chọn đi
Chương 220: Không phải lỗi của anh
Chương 221: Cầu xin ngài
Chương 222: Là lỗi của ai?
Chương 223: Anh không nói lý
Chương 224: Đây là cuộc đời mà lẽ ra em phải trải qua
Chương 225: Không thích giả thiết này
Chương 226: Là Thiếu phu nhân!
Chương 227: Muốn tâm sự với mình à?
Chương 228: Cô là cái thá gì?
Chương 229: Anh ấy rất âm hiểm
Chương 230: Muốn đi đâu hưởng tuần trăng mật?
Chương 231: Không ghen sao?
Chương 232: Người được yêu tự nhiên sẽ biết
Chương 233: Cho nên lại đây thăm em
Chương 234: Có nhà họ Cận ở đây, có anh ở đây
Chương 235: Trời đất làm chứng
Chương 236: Hãy nhìn ra ngoài cửa sổ
Chương 237: Ngủ ngon, ngày mai gặp
Chương 238: Đại kết cục
Chương 239: Ngoại truyện: Về những chiếc máy ảnh trong hôn lễ
Chương 240: Ngoại truyện: Về tân hôn
Chương 241: Ngoại truyện: Về tuần trăng mật (1)
Chương 242: Ngoại truyện: Về tuần trăng mật (2)
Chương 243: Ngoại truyện: Về tuần trăng mật (3)
Chương 244: Ngoại truyện: Về tuần trăng mật (4)
Chương 245: Ngoại truyện: Về tuần trăng mật (5)
Chương 246: Ngoại truyện: Về em bé [1]
Chương 247: Ngoại truyện: Về em bé [2]
Chương 248: Ngoại truyện: Về em bé [3]
Chương 249: Ngoại truyện: Về em bé [4]
Chương 250: Ngoại truyện: Về em bé [5]
Chương 251: Ngoại truyện: Về Cố Trì và Hoắc Thi Nghi
Chương 252: Ngoại truyện: Thật sự rất hạnh phúc

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Dạ Cảng Mê Tình
Chương 181: Không biết đã đứng lẳng lặng nhìn cô bao lâu

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 181: Không biết đã đứng lẳng lặng nhìn cô bao lâu
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...