Cơn Mưa Hoa Nhài – Chương 13: C. h. ị. c. h đến cao trào dữ dội
Cơn Mưa Hoa Nhài
Chuyển ngữ: Cá Mặn Mòi
-
Lời đòi hỏi thẳng thắn của Kỳ Mạt đối lập hoàn toàn với vẻ e thẹn mềm mại thường ngày, càng thêm mê hoặc.
Động tác của Khám Trạch khựng lại.
Anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm cuộn trào dịu dàng và dục vọng. Anh không ngờ cô lại chủ động như vậy, dù rất vụng về nhưng lại đánh trúng ngay điểm anh muốn.
Anh chậm rãi rút ngón tay đang làm loạn trong người cô ra, kéo theo một dòng dịch ngọt trơn dính, đầu ngón tay còn nối những sợi tơ trong suốt, dưới ánh sáng trông vô cùng d.â.m mị.
“Không được.”
Giọng anh khàn hơn lúc nãy, không cho thương lượng, “Màn dạo đầu chưa đủ, em sẽ bị thương.”
Dù sao anh vẫn thương cô.
Dù cơ thể căng chặt đến đau nhức, gào thét muốn lập tức chiếm lấy cô, chút lý trí còn sót lại vẫn khiến anh chọn kiềm chế.
Nhưng Kỳ Mạt lại hiểu lầm ý anh, tưởng anh vẫn đang trêu đùa cơ thể cô. Cảm giác bị dục vọng chi phối mà không được giải tỏa khiến cô vừa xấu hổ vừa sốt ruột.
Cô giữ chặt bàn tay vẫn còn dừng giữa hai chân mình của anh, không cho anh tiếp tục, cơ thể càng chủ động áp sát hơn, cọ vào dương vật đã cứng như sắt của anh, giọng mềm nhũn lẫn tiếng khóc nức nở van nài: “Không sao... em không cần dạo đầu...”
Cô thật sự thấy mình sắp chịu không nổi, cách anh chậm rãi vuốt ve chỉ càng phóng đại độ nhạy cảm của cô, còn khiến cô khó chịu hơn cả vào thẳng.
Cô thà chịu một cơn đau trực tiếp, còn hơn bị anh dịu dàng vò xoa thế này mãi.
Lời mời gọi đầy lệ thuộc của cô như một ngọn lửa, thiêu đứt sợi dây lý trí của Khám Trạch.
Anh nhìn cô thật sâu, ánh mắt phức tạp khó đoán, cuối cùng dục sắc nuốt chửng tất cả.
“Được.”
Anh rút tay về.
Khám Trạch cởi hẳn chiếc áo thun đã bị đẩy lên ngực của cô, rồi đến váy ngắn và quần lót. Vải cọ qua cơ thể nhạy cảm, khiến cô run lên từng đợt nhỏ.
Chẳng mấy chốc cô đã bị lột sạch không còn mảnh vải, trần trụi nằm trên sofa dưới thân anh, da ửng đỏ vì động tình và xấu hổ.
Khám Trạch cũng nhanh chóng cởi quần áo của mình.
Cơ thể săn chắc tinh tráng phơi ra, vai rộng eo hẹp, đường nét cơ bắp mượt mà đầy lực, nhất là cơ bụng và đường nhân ngư rõ nét ở eo khiến má Kỳ Mạt nóng ran mà vẫn không nhịn được liếc trộm.
Nổi bật nhất là vật nam tính đã căng cứng từ lâu, to lớn dữ dội, đầu trước rịn chất lỏng trong suốt, phơi bày dục vọng bị kìm nén và sức lực cuồn cuộn của chủ nhân.
Anh phủ trở lại lên thân thể mềm mại của cô, dương vật nóng rực tì vào cửa huyệt ướt nhầy của cô, chậm rãi cọ xát.
Quy đầu to lớn cọ qua âm đế sưng nhạy và cánh thịt mềm non, kéo theo từng cơn co giật dày đặc cùng tiếng r.ê.n khó nhịn.
“Ưm... a...”
Cô theo bản năng mở chân, quấn lấy vòng eo săn gọn của anh, cọ xát đầy mời gọi.
Dù đã đồng ý không dạo đầu, Khám Trạch rốt cuộc vẫn không nỡ làm cô bị thương thật. Anh đỡ thân dương vật thô lớn, lặp đi lặp lại nghiền cọ ở cửa huyệt đã ướt nhẹp của cô, dùng d.â.m dịch của cô làm chất bôi trơn, khiến miệng huyệt càng trơn hơn.
Đến khi xác nhận cô đủ ướt, cơ thể cũng đủ thả lỏng, anh mới chỉnh lại góc, đưa đầu quy đầu nóng bỏng nhắm đúng cửa nhỏ đang hé mở kia, chậm rãi ép vào.
“A—!”
Cảm giác căng đầy bị cưỡng ép mở rộng khiến Kỳ Mạt gần như phát điên.
Vừa đau vừa sướng, mu bàn chân cô lập tức căng cứng, mười ngón tay bấu sâu vào mặt sofa, cổ yếu ớt ngửa lên, bật ra một tiếng hít gấp ngắn rồi chuyển thành những tiếng nức nở vụn vỡ.
Kích thích dữ dội khiến cô co rút theo bản năng, nhưng eo lại bị anh giữ chặt, không còn đường trốn, chỉ có thể vùi vào lòng anh mà run rẩy chịu đựng.
Bên trong huyệt vừa nóng vừa khít, lớp thịt mềm trơn như sống dậy, từng tầng từng lớp quấn lấy anh, m.ú.t chặt mang đến cảm giác bao bọc cực độ.
Từ sâu trong cổ họng Khám Trạch bật ra một tiếng r.ê.n trầm gợi cảm, thái dương rịn mồ hôi mỏng. Anh cúi xuống hôn lên đôi môi hơi hé đang thở dốc của cô.
Nụ hôn của anh rất dịu dàng, như đang dỗ dành cô.
Anh ngậm môi cô, đầu lưỡi tiến vào quấn lấy lưỡi cô, chia sẻ hơi thở và vị ẩm của nhau, cũng giúp phân tán sự khó chịu ban đầu khi làm tình.
Kỳ Mạt cảm nhận được sự săn sóc của anh, lòng ấm lên, cảm giác căng đau và sợ hãi dường như cũng dịu bớt.
Cô mạnh dạn vươn lưỡi đáp lại nụ hôn của anh. Bàn tay nhỏ cũng không chỉ bấu sofa nữa, mà run run sờ lên cơ bụng rắn chắc căng chặt của anh, lần theo những đường nét rõ ràng mà vuốt qua vuốt lại.
Rất yên tâm, tim cũng đập rất nhanh.
“Ưm... hừm...”
Cô r.ê.n khe khẽ giữa môi anh, giọng vừa mềm vừa nũng, mang theo chút đau của lần đầu, lại có cả cảm giác thỏa mãn vì được lấp đầy, như mèo con được nuông chiều đang làm nũng dưới thân anh.
Cô hoàn toàn tin anh, lại chủ động đáp lại, bàn tay còn vụng về vuốt ve anh, triệt để đánh tan chút tự chủ cuối cùng mà Khám Trạch vẫn lấy làm kiêu ngạo.
Quân tử ôn nhu gì chứ, từ trước đến nay chưa từng là.
Anh đột ngột hôn sâu hơn, cướp sạch hơi thở của cô, phần eo bụng vốn tiến chậm bỗng phát lực, hung hăng thúc phần còn lại vào tận đáy.
“A—!”
Tiếng thét của Kỳ Mạt bị chặn giữa môi răng hai người, vỡ thành những tiếng nức nở rời rạc. Cảm giác căng tràn cực hạn và kích thích bị xuyên thấu khiến mắt cô trắng xóa, ngón chân co quắp, cả người bật mạnh lên rồi bị anh đè xuống.
Đau đớn và khoái cảm đều quá dữ dội, nước mắt cô lập tức trào ra.
Khám Trạch lại không cho cô quá nhiều thời gian thích nghi.
Anh rút môi lưỡi đang bị cô cắn ra, chuyển sang hôn lên đôi mắt đẫm lệ của cô, động tác đầy thương xót nhưng nhịp dưới thân không hề nương nhẹ.
Anh bắt đầu thúc.
Vào chậm nhưng sâu nặng, mỗi lần rút ra chỉ nửa chừng rồi lại đ.â.m mạnh về chỗ sâu nhất, nghiền cọ qua từng nếp thịt nhạy cảm bên trong.
Dương vật to lớn chống căng lối đi chật hẹp của cô đến trắng bệch ở miệng, ra vào liên tục tạo nên tiếng va chạm cơ thể đỏ mặt.
“Bạch...Bạch... Chụt chụt...”
Trong căn phòng yên tĩnh, tiếng nước d.â.m khi giao hợp vang lên đến mức khiến tim người ta run rẩy.
Kỳ Mạt cảm thấy mình sắp bị đ.â.m vỡ, khoái cảm từ nơi hai người kết hợp dâng trào dữ dội, làm tê dại toàn thân cô.
Tiếng r.ê.n của cô trở nên đứt đoạn xen lẫn tiếng khóc, tay yếu ớt trượt khỏi bụng anh, bấu chặt cánh tay anh, móng tay run run cắm vào cơ bắp căng cứng.
Tiểu huyệt càng lúc càng ướt, động tác của Khám Trạch dần nhanh hơn.
Sự ôn hòa và thương tiếc đã biến mất, dục vọng nặng nề và áp chế mới là bộ mặt thật của anh lúc này. Anh siết eo cô, ép cô sát hơn vào mình, bên dưới va chạm dồn dập như mưa giông.
“A! Chậm... chậm lại… Ưm a!”
Kỳ Mạt bị đợt tấn công dữ dội bất ngờ này làm đến mức nói không tròn câu, chỉ còn bật ra những tiếng thét và r.ê.n méo tiếng.
Anh đ.â.m quá sâu quá nhanh, mỗi lần thúc vào đều như muốn chạm đến cổ tử cung cô, kéo theo từng cơn tê dại như bão khoái cảm.
Kỳ Mạt chịu không nổi, huyệt mềm ướt bị giã ra rất nhiều dịch dính sệt, làm ướt cả gốc đùi, khe đùi, thậm chí cả sofa dưới thân.
Cũng làm ướt cả đùi Khám Trạch.
Cô ô ô xấu hổ che miệng, hơi thở lại càng lúc càng loạn, càng lúc càng d.â.m, không ngờ nhanh như vậy cô đã lên đỉnh dữ dội.













