Cô Non – Chương 9: Thiếu ngược
Cô Non
Giữa chốn đông người, lại toàn là các vị lãnh đạo tai to mặt lớn, Ngô Trình Trình nào còn tâm trí đâu mà để ý xem ánh mắt Quý Bình nhìn mình là chán ghét hay phớt lờ.
Cô vội vàng đứng lên chào hỏi, sau một hồi khách sáo xã giao, Ngô Trình Trình mới thở phào nhẹ nhõm nhìn theo bóng lưng các vị đại lão rời đi.
Cuối cùng cũng đi rồi……
“À đúng rồi cô giáo Ngô……” Lý Thành Phú chợt nhớ ra điều gì đó, ngoảnh đầu lại hỏi cô: “Ngày mai cô ở lại trường chứ không về quê đấy chứ?”
Chưa kịp suy nghĩ nhiều, Ngô Trình Trình đã vội vàng gật đầu.
“Vậy thì cô giáo Ngô ơi!” Lý Thành Phú ánh mắt ngập tràn niềm vui sướng, bước ngược lại đến bên cạnh cô rồi hồ hởi giới thiệu với Quý Bình: “Tôi nói cho Bí thư Quý nghe nhé, ngài chưa từng dự giờ lớp học công khai của cô giáo Ngô đâu, giọng nói phổ thông của cô ấy cất lên nghe êm tai vô cùng, bài giảng thì lại càng xuất sắc, đặc biệt là tiết Địa lý, cứ y như một hướng dẫn viên du lịch thực thụ vậy, vừa sinh động lại vừa cuốn hút.”
Ngô Trình Trình nghe mà chẳng hiểu mô tê gì.
Cái gì mà lại lôi cô vào đây?
Sao tự dưng lại đi giới thiệu về tiết dạy Địa lý của cô với Quý Bình chứ?
“Ngài cứ nhìn cô giáo Ngô nhà chúng ta xem, chiều cao này! Dáng đứng thẳng tắp này! Hình tượng và khí chất này!” Giọng điệu của Lý Thành Phú tràn ngập sự tự hào y như đang khoe khoang đứa con cưng trong nhà: “Thế nào Bí thư Quý? Để cô giáo Ngô ngày mai đảm nhận vai trò hướng dẫn viên, đi cùng chúng ta đón tiếp đoàn khảo sát của các nhà đầu tư thì ngài thấy sao?”
“Hướng dẫn viên được thuê đến còn phải học thuộc lòng kịch bản, chứ cô giáo Ngô nhà chúng ta là có sẵn kiến thức trong đầu rồi, đảm bảo không thể xảy ra sai sót gì được đâu.”
Kỳ thực, ngay từ khi nhận được thông báo về chuyến thăm của đoàn khảo sát vào một tuần trước, người đầu tiên Quý Bình nghĩ đến cho vị trí hướng dẫn viên chính là Ngô Trình Trình.
Cô là một "bách sơn thông" chính hiệu, am hiểu từng ngóc ngách của các thôn bản xung quanh như lòng bàn tay, lại còn từng làm công việc lễ tân chuyên nghiệp.
Trong buổi lễ khai trương của Tập đoàn Viễn Sơn trước đây, Quý Bình đã được tận mắt chứng kiến phong thái làm việc chuyên nghiệp, cùng lợi thế về chiều cao và sự tự tin, hào phóng trong từng cử chỉ của cô, quả thực không ai thích hợp hơn cô cho vị trí hướng dẫn viên này.
Sở dĩ Quý Bình không chọn Ngô Trình Trình là bởi vì anh không muốn có thêm bất kỳ sự dính líu hay qua lại nào với cô nữa.
Tính khí thất thường hệt như một con mèo hoang, hở chút là xù lông, lại còn ngang ngược bỏ gánh giữa chừng, chẳng có lấy một chút tinh thần trách nhiệm nào; Quý Bình thực sự vô cùng chướng mắt những hành động đó của cô.
Cho nên, ngay lúc Ngô Trình Trình đang định cắn răng gật đầu đồng ý, Quý Bình đã lạnh lùng cất lời trước: “Người đảm nhận vị trí hướng dẫn viên đã được quyết định từ một tuần trước rồi.”
Với thân phận của mình được bày ra rành rành ở đó, Quý Bình vốn dĩ chẳng cần phải giải thích nhiều lời.
Hơn nữa, trưa nay vô tình bắt gặp Ngô Trình Trình đi ăn cùng Cao Tư Triết, Cao Tư Triết lại còn công khai giới thiệu cô là bạn gái anh ta ngay trước mặt mọi người, vẻ mặt cô ngập ngừng muốn nói lại thôi nhưng tuyệt nhiên không hề lên tiếng phủ nhận, cộng thêm những lời lẽ khiêu khích điêu luyện trong phòng bao tối qua, tất cả những điều đó gộp lại mang đến cho Quý Bình một cảm giác rằng cô đang giăng lưới bắt cá nhiều tay, chỉ chực chờ xem gã đàn ông nào sẽ cắn câu.
Không từ chối cũng chẳng phủ nhận, chỉ giỏi bắt nạt người nhà rồi làm càn, cái loại phụ nữ như vậy thì làm gì có gã đàn ông nào ưa nổi; huống hồ bản thân Quý Bình vốn dĩ đã mang sẵn những thành kiến và hiểu lầm về một vài hành động của Ngô Trình Trình.
Ngô Trình Trình đương nhiên không hề ngốc nghếch, cô thừa sức cảm nhận được Quý Bình đang muốn vạch rõ ranh giới với mình.
Nếu đổi lại là thời điểm trước tối hôm qua, Ngô Trình Trình chắc chắn đã xù lông lên, giậm chân giậm cẳng tìm mọi cơ hội để giải thích rõ ràng mối quan hệ giữa cô và Cao Tư Triết cho Quý Bình hiểu, không để anh ta phải hiểu lầm.
Thế nhưng sau những gì đã trải qua vào tối qua, cô cảm thấy việc mình cứ mặt dày bám riết lấy để giải thích quả thực chẳng cần thiết chút nào.
—— Chủ động lấy lòng người khác chỉ rước thêm sự phiền phức và chán ghét mà thôi.
Chính vì vậy, khi nhận ra Lý Thành Phú đang cố gắng nói đỡ cho mình, ngỏ ý muốn đưa cô vào danh sách hướng dẫn viên dự bị, Ngô Trình Trình vội vàng lên tiếng xoa dịu tình hình, “Cục trưởng Lý à, việc chuyên môn thì cứ để người có chuyên môn đảm nhận ạ, cháu chỉ biết đứng lớp giảng bài thôi, chứ mấy khoản thuyết minh hướng dẫn này cháu mù tịt; hay là ngài xem thế này có được không ạ? Dù sao ngày mai cháu cũng ở trường cả ngày, nếu đoàn khảo sát đông người quá mà hướng dẫn viên lại không đủ để hỗ trợ, ngài cứ gọi điện báo cho cháu một tiếng, cháu cam đoan sẽ có mặt ngay lập tức!”
Lời nói khéo léo này của cô đã nhận được ánh mắt tán thưởng đồng tình từ các vị lãnh đạo khác.
Bởi lẽ câu nói ấy vừa không làm phật lòng vị bí thư thị trưởng Quý Bình, lại vừa giữ được thể diện cho Cục trưởng Cục Giáo dục Lý Thành Phú.
Quả nhiên, không lâu sau khi Ngô Trình Trình trở về trường, cô liền nhận được điện thoại từ Lý Thành Phú, thông báo cho cô chuẩn bị sẵn sàng để chờ lệnh vào ngày mai.
Lý Thành Phú còn gọi điện thoại riêng cho Triệu Vân, hết lời khen ngợi Ngô Trình Trình nức nở.
“Cô gái do đích thân tôi dìu dắt thì làm sao mà tệ được cơ chứ.” Triệu Vân vừa cúp điện thoại liền không ngừng giơ ngón tay cái lên tán dương Ngô Trình Trình đang đứng bên cạnh.
Ngô Trình Trình chỉ mỉm cười đáp lại, nhưng khi vừa bước ra khỏi văn phòng, gương mặt cô lập tức hiện lên vẻ cô đơn lạc lõng.
Ngẩng đầu ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao lấp lánh, nhớ lại ánh mắt chán ghét của Quý Bình, Ngô Trình Trình lắc mạnh đầu cố xua đuổi hình bóng anh ra khỏi tâm trí, cô quay về ký túc xá cầm theo chai Wahaha, rồi thong thả cuốc bộ ra đầu thôn tìm người trò chuyện để chuyển hướng sự chú ý.
Sắp đến tết nguyên đán, những thanh niên đi làm xa xứ cũng đã lục tục kéo nhau về quê, tiếng pháo nổ lách tách vang lên không ngớt, những ngôi làng vốn dĩ ngày thường chỉ có người già và trẻ nhỏ nay bỗng chốc trở nên nhộn nhịp hẳn lên.
Đến đây dạy học tình nguyện cũng đã ngót nghét bốn năm, Ngô Trình Trình vốn dĩ tính tình thẳng thắn lại hào phóng, cứ mỗi độ thu hoạch vụ thu hay tiết Mang Chủng, cô thường xuyên giúp đỡ những người lớn tuổi trong thôn làm việc đồng áng sau giờ lên lớp, đó cũng là lý do vì sao mọi người trong thôn ai nấy đều vô cùng quý mến cô.
Dọc con đường đi ra cổng thôn, hễ ai nhìn thấy Ngô Trình Trình là y như rằng người thì dúi vào túi cô vài viên kẹo, người thì nhét vào tay cô nắm hạt dưa rồi kéo lại trò chuyện dăm ba câu.
Chẳng có chủ đề nào mà Ngô Trình Trình không buôn chuyện được, gặp ai cô cũng có thể rôm rả vài câu, lại còn có tài khiến người đối diện phải bật cười vui vẻ.
Ngay cả con chó Lai Phúc ở cổng trường, cô cũng có thể trò chuyện với nó đến mức nó mừng rỡ vẫy đuôi rối rít.
Hà Phương vừa thoáng thấy bóng Ngô Trình Trình liền kéo tuột cô vào cửa nhà mình: “Nói chuyện với Tiểu Cao thế nào rồi em? Chị nói đâu có sai đúng không? Cậu thanh niên đó trông cũng sáng sủa phết đấy chứ?”
“Anh Cao Tư Triết cũng tốt lắm chị Phương ạ, chỉ là bố mẹ anh ấy đều làm trong nhà nước, còn em thì tính tình lại bộp chộp ầm ĩ, em cảm thấy cái tính cách này của em không hợp với gia đình người ta cho lắm.” Biết Hà Phương cũng chỉ vì có lòng tốt mới làm bà mai se chỉ luồn kim, gia cảnh cũng như ngoại hình của Cao Tư Triết quả thực không tồi, nhưng vì không muốn Hà Phương phải cảm thấy áy náy, Ngô Trình Trình đành giấu nhẹm đi sự thật.
“Bố mẹ cậu ấy dễ gần lắm, không hề nghiêm khắc như em tưởng tượng đâu.”
“Nhưng em không tự nhiên được chị Phương à, em cứ thấy gò bó thế nào ấy.”
“Thế thì em nói thử xem, rốt cuộc em thích cái mẫu người như thế nào?”
Thích mẫu người như thế nào ư?
Trong đầu lại vô thức hiện lên khuôn mặt của Quý Bình, Ngô Trình Trình ngẫm nghĩ một lúc, cô chắc chắn thuộc tuýp người "thiếu ngược" rồi, bao nhiêu loại đàn ông tốt đẹp không thích, lại đi thích cái gã độc mồm độc miệng, suốt ngày chán ghét cô.
Tóm gọn lại là: “Em thích cái người nào có thể cãi nhau với em đến nảy lửa cơ.”
“Thích cãi nhau với em á?” Hà Phương đánh giá cô từ đầu đến chân, rồi lắc đầu vẻ vô cùng nghiêm túc: “Cái này thì hơi bị khó tìm đấy, với cái miệng liến thoắng dẻo quẹo của em, thì có gã đàn ông nào mà cãi lại được em cơ chứ?”
Ngô Trình Trình: “……”
Hà Phương lại tiếp tục phân tích: “Cứ cho là tìm được người cãi thắng được em đi, nhưng với cái tính hiếu thắng không chịu thua kém ai của em, thì lần sau em cũng phải tìm cách cãi thắng lại cho bằng được. Em nghĩ xem, nếu hai người cứ hở ra là cãi nhau như thế thì sống với nhau thế nào được? Tình cảm cứ cãi vã miết rồi cũng sứt mẻ hết thôi, mà không cãi nhau thì em lại không vui.”
“……” Nghe cũng có vẻ có lý.
“Chuyện yêu đương hẹn hò khác xa với việc đi đến hôn nhân Trình Trình à.” Là một người đã từng trải qua, Hà Phương không nhịn được mà tận tình khuyên nhủ cô: “Yêu đương thì chẳng cần bận tâm đến kết quả, chỉ việc tận hưởng quá trình, nhưng một khi đã xác định tiến tới hôn nhân thì đó là chuyện cả đời người. Em bây giờ cứ khăng khăng thích cái người có thể cãi nhau nảy lửa với em, nhưng nếu cưới nhau về mà ngày nào cũng cãi vã, em có tin là tình cảm dù có tốt đẹp đến mấy cũng bị những trận cãi vã ấy bào mòn hết không; cuộc sống vợ chồng cần sự bù trừ về tính cách, người này ồn ào thì người kia phải điềm đạm. Những người có tính cách như chị em mình ấy, tốt nhất là nên tìm một người đàn ông sẵn sàng chiều chuộng nhường nhịn mình, em nhìn anh Hành nhà em xem, có bị chị mắng chửi thế nào cũng chỉ biết cười trừ thôi, cớ sao em cứ phải đ//â//m đầu vào thích cái người lúc nào cũng thích đối đầu cãi vã với em làm gì?”
Những lời khuyên chân thành ấy của Hà Phương đã lọt tai Ngô Trình Trình.
Suốt dọc đường trở về trường học, cô cứ mải miết suy nghĩ, quả thực không thể trách Quý Bình ăn nói khó nghe, mà là do cô vốn dĩ không nên nảy sinh tình cảm với anh ta.
Một người đàn ông vừa độc miệng lại vừa kiêu ngạo như Quý Bình, chỉ thích hợp với một người phụ nữ dịu dàng, biết bao dung mọi tật xấu của anh ta mà thôi.
Nhớ lại quãng thời gian từ lúc hai người mới quen biết cho đến tận bây giờ, dường như lần nào gặp nhau cũng kết thúc bằng những trận cãi vã không vui vẻ gì.
Chẳng biết có phải do đã bị "ngược" đủ rồi hay không, hay là do đã suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện, mà Ngô Trình Trình đột nhiên cảm thấy chẳng còn hứng thú gì với Quý Bình nữa.
—— Và chút hứng thú cỏn con còn sót lại ấy, sau khi được tận mắt chứng kiến sự nhẫn tâm của Quý Bình đối với cô bạn gái cũ vào ngày hôm sau, cũng đã hoàn toàn tan thành mây khói.
……
Theo như kế hoạch ban đầu, Ngô Trình Trình được Lý Thành Phú gọi đến để tham gia hỗ trợ đón tiếp đoàn khảo sát.
Đoàn khảo sát của các nhà đầu tư lần này đông tới mười mấy người, lại còn là đại diện từ nhiều công ty khác nhau, nên một hướng dẫn viên quả thực không thể nào cáng đáng xuể.
Lý Thành Phú bèn đề nghị gọi người dự bị là Ngô Trình Trình đến để "chữa cháy", và Quý Bình cũng không hề lên tiếng phản đối.
Trong công việc, Quý Bình xưa nay vốn dĩ rất rạch ròi, tuyệt đối không bao giờ để tình cảm cá nhân xen vào, huống hồ đây lại còn là đoàn khảo sát đầu tiên đến Vân Giang.
Ngô Trình Trình đã thể hiện xuất sắc phong thái làm việc chuyên nghiệp của mình trong suốt quá trình, từ đặc trưng văn hóa của các thôn bản dân tộc xung quanh, cho đến tiềm năng phát triển du lịch nghỉ dưỡng của những ngọn núi nào, cô đều phân tích đâu ra đấy một cách vô cùng rành rọt; đặc biệt là khoảnh khắc đứng giữa sườn núi miêu tả về cảnh bình minh và biển mây, cô chỉ tay về phía những ngọn núi xa xa, dõng dạc nói: “Nếu xây dựng một khu homestay ở vị trí này, mỗi buổi sáng thức giấc, khách lưu trú chỉ cần mở mắt ra là đã có thể ngắm nhìn biển mây cuồn cuộn ngay bên ngoài khung cửa kính trong suốt. Chẳng cần phải bước chân ra khỏi phòng, chỉ việc nằm ườn trên giường và thả hồn phiêu lãng cùng cảm giác bồng bềnh như đang bay giữa những đám mây, thử hỏi có người trẻ tuổi nào lại không mê mẩn cái cảm giác đó cơ chứ?”
Chẳng ai ngờ rằng lời miêu tả đầy sống động ấy của cô lại thành công thu hút sự chú ý của một vị quản lý cấp cao thuộc một tập đoàn khách sạn danh tiếng.
Chuyến tham quan khảo sát còn chưa kịp kết thúc, vị quản lý này đã chủ động tìm gặp Quý Bình, bày tỏ mong muốn được ở lại Vân Giang thêm vài ngày để khảo sát kỹ lưỡng hơn về phong tục tập quán nơi đây, đồng thời chỉ định đích danh Ngô Trình Trình làm người hướng dẫn và thuyết minh.
Vào lúc đó, bản thân Ngô Trình Trình cũng không hề hay biết rằng, chính màn thể hiện xuất sắc của mình đã vô tình mang về cho thôn Cáp Tây nhà đầu tư khách sạn đầu tiên —— Mính Sơn Gia.
Tối hôm đó, tại buổi tiệc chiêu đãi đoàn khảo sát được tổ chức tại một khách sạn trên huyện, vừa bước xuống khỏi chiếc xe buýt, Ngô Trình Trình định nán lại bên ngoài hít thở chút không khí trong lành rồi mới bước vào trong, thì chợt nghe thấy giọng nói trách móc nức nở xen lẫn tiếng khóc của một người phụ nữ: “Em cứ ngỡ anh sẽ trở về Thụy Sĩ tìm em, thế mà đã bao lâu nay trôi qua, anh chẳng thèm gọi cho em lấy một cuộc điện thoại.”
Người phụ nữ ấy nói bằng giọng miền Nam vô cùng nhẹ nhàng, êm ái, nghe có vẻ giống như giọng người Quảng Đông.
Ngô Trình Trình vốn dĩ chẳng có ý định nghe lén chuyện của người khác, nhưng cái tên mà người phụ nữ kia vừa khóc nức nở gọi ra đã khiến bước chân cô khựng lại.
“Quý Bình, em thực sự không chịu nổi sự lạnh nhạt này của anh nữa đâu, em nhận thua rồi, từ nay về sau em sẽ không bao giờ giận dỗi vô cớ nữa, em xin anh đừng phớt lờ em nữa, chúng ta quay lại với nhau được không anh.”
Đến mức hèn mọn cầu xin như vậy sao?
Một người phụ nữ sẵn sàng gạt bỏ mọi sự tự tôn của bản thân để chủ động cầu xin sự hàn gắn, những tiếng khóc nức nở nghẹn ngào, chất giọng dịu dàng êm ái, Ngô Trình Trình thầm nghĩ với cái tính cách kiêu ngạo của Quý Bình, chắc chắn anh ta sẽ mềm lòng trước sự yếu đuối này.
Ngờ đâu, giọng nói của Quý Bình cất lên lại lạnh lẽo vô tình đến thấu xương, “Tôi không có thói quen đi lại con đường cũ.”
Câu nói này thì có khác gì việc tuyên bố "ngựa khôn không thèm ăn lại cỏ cũ" cơ chứ?
Ngô Trình Trình nghe xong còn cảm thấy đau lòng thay cho người phụ nữ kia.
Đặc biệt là sau khi Quý Bình lạnh lùng quay lưng bước vào khách sạn, Ngô Trình Trình giả vờ như đang đi ngang qua, lượn một vòng qua đầu chiếc xe buýt để lén nhìn mặt người phụ nữ kia, cô càng thấy Quý Bình quả thực không phải là loại người nhẫn tâm bình thường.
Bởi vì người phụ nữ kia sở hữu nhan sắc vô cùng kiều diễm, vóc dáng nhỏ nhắn thon thả, khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay cực kỳ ăn ảnh, mái tóc dài uốn lượn sóng nhẹ nhàng, khoác trên mình chiếc váy dài màu đen cách điệu mang hơi hướng cổ điển, chỉ riêng cái khí chất toát ra từ cô ấy đã khiến Ngô Trình Trình cảm thấy tự t//i hổ thẹn không bằng.
Ngô Trình Trình cố nhớ lại hình dáng người phụ nữ này, sở dĩ cô có ấn tượng sâu sắc như vậy là bởi vì lúc từ trên núi xuống, có một chiếc Mercedes-Benz G-Class đậu ngay sau xe buýt của bọn họ, không rõ có phải do say xe hay không, nhưng người phụ nữ bước xuống từ chiếc xe đó nôn khan dữ dội, sắc mặt tái nhợt vô cùng.
Lúc ấy, Lý Thành Phú còn rỉ tai nói thầm với Ngô Trình Trình: “Nhìn thấy gì chưa cô giáo Ngô? Đó mới là đại tiểu thư thực sự đấy, chỉ cần đại tiểu thư vẫy tay vui vẻ gật đầu một cái, lập tức sẽ có ngay ngân sách để làm đường.”
Lý Thành Phú không tiết lộ đó là đại tiểu thư nhà nào, nhưng nghe lỏm vài người trong đoàn khảo sát bàn tán trên xe buýt, Ngô Trình Trình cũng lờ mờ đoán được đôi phần.
Người phụ nữ này có gia thế không hề tầm thường, cô ta là con gái rượu duy nhất của chủ tịch một tập đoàn doanh nghiệp lớn.
Là con gái một, cộng thêm việc Quý Bình từng vô tình nhắc đến chuyện ở rể qua điện thoại lần trước, Ngô Trình Trình bỗng cảm thấy sự nhẫn tâm của Quý Bình quả thực đáng sợ.
Sẵn sàng ruồng bỏ một cô bạn gái cũ vừa xinh đẹp lại có gia thế khủng như vậy, để rồi lặn lội đến cái xứ Vân Giang khỉ ho cò gáy này ăn bát bún sáu đồng ăn thỏa thích, đúng là đầu óc có vấn đề nặng rồi.













