Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Non – Chương 1: Hồ ly nam

Cô Non

Tác giả: THẦN NGÔN
Lượt đọc: 1,060
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Muốn thành công, trước tiên phải nổi điên!

Tâm hồn ham tiền, kẻ nào cản đường phát tài của ta tất phải diệt trừ!

Ta mà sống không yên ổn, thì ai mẹ nó cũng đừng hòng được sống yên ổn!

Kẻ nào dám trêu chọc ta, mặc kệ hắn là người hay quỷ, ta nhất định tựa như một con chó điên mà cắn trả lại!

……

Đọc xong nhật kí nhân sinh tự mình viết trong bản ghi nhớ điện thoại, Ngô Trình Trình Vốn ghét điều xấu xa như thù địch, cô vô thức cắn khẽ một cánh hoa. hồng nhạt, một bên nhai, một bên âm thầm hạ quyết tâm: Quý Bình anh cứ chờ đó cho bà, bà đây tuyệt đối sẽ không để anh được sống yên ổn!

Trong gương chợt xuất hiện khuôn mặt của Quý Bình, con sư tử hùng dũng oai vệ nháy mắt ngỡ như biến thành chú mèo con, còn phải gượng cười nịnh hót nói một tiếng: bí thư Quý, thật trùng hợp quá. Ngô Trình Trình liền biết sự kiên cường của chính mình khi đối mặt với người đàn ông này vốn dĩ không thể vượt quá ba giây.

—— hết cách rồi, thân phận rành rành ra đó, ai bảo người ta là bí thư của thị trưởng cơ chứ?

Trái lại là Quý Bình, phong thái trầm ổntrầm ổn toát ra vẻ đường hoàng, ánh mắt anh xẹt qua toàn là sự chán ghét trước dáng vẻ nịnh bợ của Ngô Trình Trình.

Thật đúng là đồ làm màu!

Ngô Trình Trình ở trong lòng mắng chửi hùng hổ, nhưng nụ cười trên mặt lại tựa như một đóa hướng dương: Vừa rực rỡ lại ngập tràn ánh mặt trời.

Nụ cười rạng rỡ ấy chỉ nháy mắt tan biến sau khi Quý Bình chẳng buồn phản ứng lại cô, trực tiếp xoay người bước vào nhà vệ sinh nam.

“Nguyền rủa anh tiểu nhiều tiểu gấp tiểu không hết! Thận yếu thận suy thận kết sỏi!” Cái gọi là khẩu đức, ở chỗ Ngô Trình Trình vốn dĩ căn bản không hề tồn tại.

Cô từ trước đến nay luôn mang tư tưởng: Vứt bỏ tố chất cá nhân, tận hưởng một nhân sinh thiếu đạo đức.

Nếu muốn hỏi Ngô Trình Trình vì sao lại chán ghét Quý Bình đến thế? Phải ngược dòng thời gian về hơn hai mươi phút trước.

Cục giáo dục tổ chức hoạt động giao lưu xem mắt cho toàn bộ giáo viên trong thành phố, địa điểm được đặt tại nhà thi đấu trung tâm nội thành.

Chỉ cần còn độc thân, bất luận tuổi tác ra sao, vốn dĩ đều bắt buộc phải tham gia.

Ngô Trình Trình đối với loại hoạt động giao lưu này căn bản chẳng có chút hứng thú nào, giữ vững tư tưởng đằng nào cũng phải tham gia, chi bằng đến ăn chực uống ké, có món hời mà không chiếm thì đúng là đồ ngốc, cô mới đi theo các đồng nghiệp cùng nhau tới đây.

Kết quả, đúng tại buổi hoạt động giao lưu này, Ngô Trình Trình vốn dĩ luôn tự cao về nhan sắc của bản thân lại chợt rơi vào một loại cảm giác tự hoài nghi chính mình: Chẳng lẽ mình trông rất xấu sao?

Loại hoài nghi này không chỉ bắt nguồn từ việc Ngô Trình Trình chẳng nhận được một đóa hoa hồng nào trên buổi giao lưu, mà hơn ba mươi đóa hoa hồng trong tay tất cả đều là đồng nghiệp An Khanh nhận được.

Mà là do Quý Bình biết rõ cô không nhận được hoa, sau khi cô phóng tới ánh mắt cầu cứu ngập tràn sự mong mỏi "đừng làm tôi mất mặt", người đàn ông này thế nhưng lại ngay trước mặt cô nhẫn tâm bẻ gãy đóa hoa hồng trong tay rồi ném thẳng vào thùng rác!

—— Cẩu nam nhân! Thật con mẹ nó tồi!

Nghiến chặt răng rồi vô thức cắn thêm một ngụm cánh hoa hồng trong tay, vừa chát lại vừa đắng, Ngô Trình Trình hận không thể lập tức đem toàn bộ đống hoa hồng này vứt hết đi.

Dù sao thì cũng từng ngồi chung một chiếc Minibus, từng nâng ly cạn chén xây đắp "tình hữu nghị", người ta làm đến chức thị trưởng cũng chưa từng tỏ thái độ với cô, hắn làm một cái bí thư mà lại dám lên mặt làm màu!

Tức giận không thôi, Ngô Trình Trình nhất quyết không chịu rời đi, thế nào cũng cắn răng phải chờ bằng được Quý Bình đi ra để đòi một lời giải thích.

Không cho thì không cho đi, đúng không? Ném thẳng vào thùng rác thì tính là cái loại chuyện gì?

Đây chẳng phải là đang cố tình làm cô khó coi hay sao?

Bắt nguồn từ nhà vệ sinh nam, từng hồi rung liên tiếp chợt vang lên, là điện thoại của Quý Bình.

Từ lúc họp ban sáng cho tới khi đến nhà thi đấu, âm thanh này cơ hồ chưa từng ngừng lại, chỉ có lúc lái xe điện thoại tắt máy, lỗ tai mới được thanh tịnh một chút; dư sức đoán được là mẹ mình gọi tới, vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, Quý Bình sau khi rửa tay vội đến mức bất chấp việc lau khô, tay móc điện thoại từ trong túi quần ra vuốt màn hình nghe máy. Chẳng đợi mẹ mình cất lời, anh đã lạnh lùng rống lên: “Muốn cưới thì để đứa con trai bảo bối của bà đi mà cưới! Kẻ muốn đi ở rể là nó chứ chẳng phải tôi!”

Cuộc gọi kết thúc, ngón tay ấn giữ nút nguồn tắt máy, chiếc điện thoại màn hình đen ngòm bị ném mạnh lên bồn rửa tay, Quý Bình nhắm mắt lại, nỗ lực đè nén đi thứ cảm xúc nóng nảy đầy bực dọc.

Từng tham gia huấn luyện đặc biệt ở Thụy Sĩ, thính lực vốn đã nhạy bén hơn người thường, âm thanh nuốt nước bọt chợt vang lên từ phía sau bên trái, Quý Bình mở choàng mắt, đập vào mắt chính là một màn phản chiếu trong gương: Ngô Trình Trình ôm một bó lớn hoa hồng nhạt đang rụt người thu mình trong góc tường, hai mắt nhắm chặt đầy tính lừa mình dối người, giả vờ giả vịt bày ra cái bộ dạng "tôi cái gì cũng chưa thấy, cái gì cũng chưa nghe".

—— Đồ ngốc to xác, uổng phí mọc ra một khuôn mặt ngự tỷ * như vậy.

* một người phụ nữ trưởng thành, khí chất mạnh mẽ, điềm tĩnh, có phần áp đảo và toát ra sự quyến rũ chín chắn.

Cách đây không lâu, anh đi theo vị thị trưởng Thời Luật lái một chiếc Minibus đồ second-hand cà tàng xuống nông thôn thị sát, tại phiên chợ vô tình đụng phải Ngô Trình Trình cùng An Khanh. Ngô Trình Trình đeo một chiếc kính gọng to chạy tới hỏi xem có thể đi nhờ xe về thôn được không, cái tâm tư nhỏ nhoi muốn lân la dựa dẫm quan hệ với thị trưởng để chiếm chút lợi lộc ngỡ như đã viết rành rành trên mặt, Quý Bình đối với cô gái chỉ biết khôn lỏi tự rước lấy thông minh vặt vãnh này vốn dĩ đã chẳng còn lấy một tia ấn tượng tốt đẹp.

Sở dĩ không nói toạc ra để vạch trần Ngô Trình Trình, là bởi vì mối quan hệ giữa cô và An Khanh vốn dĩ không hề bình thường.

An Khanh là ai ư?

Là vợ trước của Thời Luật - người anh em tuy không cùng máu mủ nhưng lại còn thân thiết hơn cả ruột thịt của Quý Bình.

Từ vùng Giang Thành giàu nứt đố đổ vách bị điều tới cái thành phố biên cảnh tuyến sáu nhỏ bé mang tên Vân Giang này, nghèo đến mức đổ xăng cho xe cũng phải ngó xem số dư trong thẻ, món ăn tiêu thụ nhiều nhất chính là bát bún sáu đồng cho ăn thả ga, cái loại ngày tháng chẳng có khổ gì ngoài việc phải gồng mình nuốt nghẹn này, tất cả đều bắt nguồn từ việc Thời Luật muốn tới đây để theo đuổi lại vợ.

Vì để anh Luật có thể sớm ngày rước được người chị dâu An Khanh này về nhà, Quý Bình biết rất rõ bản thân không thể đẩy mối quan hệ với Ngô Trình Trình trở nên quá mức căng thẳng.

Nếu không, với cái miệng của Ngô Trình Trình, cô tuyệt đối sẽ chẳng bao giờ nói giúp anh Luật nhà mình lấy một câu tốt đẹp trước mặt An Khanh.

Cho nên, Quý Bình đành coi như hoàn toàn không nhìn thấy Ngô Trình Trình, vô thức rút một tờ giấy lau khô tay rồi trực tiếp rời đi.

Anh không hề hay biết rằng, sự sợ hãi của Ngô Trình Trình kỳ thực chỉ là giả vờ.

Bố mẹ ly hôn từ thuở nhỏ, sống nương tựa lẫn nhau cùng bà nội, Ngô Trình Trình vốn dĩ sớm đã rèn luyện ra được một kỹ năng diễn xuất tinh trạm. Cô hiểu rất rõ ưu thế về chiều cao, diện mạo cũng như những khuyết điểm của bản thân; ngộ cường tắc nhược, ngộ nhược tắc cường, cái đạo lý sinh tồn này, chính là môn kỹ năng đầu tiên mà cô học được.

Đánh thắng được thì dùng sức mà đánh, đánh không lại thì liền cắm đầu mà chạy.

Ba mươi sáu kế, tẩu vi thượng sách.

“Chậc chậc, bị người nhà ép hôn, lại còn là đi ở rể, thật đúng là mang cái mệnh khổ mà……” Ngô Trình Trình với tâm trạng vui sướng khi thấy người khác gặp họa, cúi xuống ngửi ngửi đóa hoa hồng trong ngực, tâm tình lúc này ngỡ như thoải mái đến vô cùng.

Đáng tiếc, sự thoải mái ấy duy trì chưa vượt qua nổi một phút đồng hồ.

Ngô Trình Trình mang theo niềm vui sướng trên nỗi đau của người khác vừa mới mở miệng định đi ra ngoài, chợt xoay người lại liền va ngay phải ánh mắt của Quý Bình - người đang dựa lưng vào tường, miệng ngậm điếu thuốc nhàn nhã hít mây nhả khói.

A, tính sai rồi, cái gì mà mệnh khổ cơ chứ, đây rõ ràng là một gã hồ ly đực .

……

Bình Luận

Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1 Hồ ly nam
Chương 2 Bé mèo hèn nhát
Chương 3 Đã từng rung động
Chương 4 Trai đơn gái chiếc
Chương 5 Vô lại
Chương 6 Mất khống chế
Chương 7 Tức giận
Chương 8 Bóp cổ
Chương 9 Thiếu ngược
Chương 10 Vừa ngầu vừa tàn nhẫn
Chương 11 Phí bịt miệng
Chương 12 Cẩu nam nhân
Chương 13 Ám muội (Đạt 200 trân châu cập nhật thêm chương)
Chương 14 Lý trí (Đạt 200 trân châu cập nhật thêm chương)
Chương 15 Sự bốc đồng
Chương 16 Gặm cắn
Chương 17 Đánh m//ô//n//g và làm tình
Chương 18 Cắn đã ghiền
Chương 19
Chương 20 Thể lực dồi dào
Chương 21 Ổ chứa độc
Chương 22 : Không dùng bao
Chương 23 Thanh lý môn hộ
Chương 24: Ma túy
Chương 25 Mại d//â//m
Chương 26 Xé mặt trà xanh
Chương 27 Khắc phục khó khăn
Chương 28 Môn đăng hộ đối
Chương 29 Tự giác của bạn tình
Chương 30 Tương thân
Chương 31 Khó chịu
Chương 32 Thể diện của bạn tình
Chương 33 Xung động muốn hành hạ cô một trận
Chương 34 Bóp cổ và vỗ ngực
Chương 35 Nam nữ hoan ái
Chương 36 Vẫn chưa "hành" đủ
Chương 37 Chỉ ăn một trận hôn
Chương 38 Không cùng một loại người
Chương 39 Nhân tinh
Chương 40 Nhận tổ quy tông
Chương 41 Không có ai cao quý hơn ai
Chương 42 Anh ta không xứng
Chương 43 Truyện cấm kỵ cẩu huyết và ngôn tình
Chương 44 Bản khế ước bán thân
Chương 45 Rót tinh
Chương 46 Nuốt tinh
Chương 47 Mất khống chế xoa nắn
Chương 48 Phát tiết
Chương 49: Một pháo mẫn ân thù
Chương 50: Khách hàng chính là Thượng đế
Chương 51 Hoa khổng tước
Chương 52 Cắn cô
Chương 53: Không lưu tình
Chương 54: Chỉ có thể bị hắn khi dễ
Chương 55: Thực dị dạng chiếm hữu dục
Chương 56: Suýt chút nữa đùa chết cô
Chương 57: Tư mật tiểu đam mê
Chương 58: Phàn quyền phụ quý
Chương 59: Tác động ngược
Chương 60: Bạn tình mà thôi
Chương 61: Sư tử nổi giận
Chương 62: Hoắc Kinh Huy
Chương 63: Ôm chặt lấy eo anh
Chương 64: Báo ứng
Chương 65: Sự phát tiết của dục vọng thuần túy
Chương 66: Cai nghiện
Chương 67: Bán thân
Chương 68: Gặm nhấm
Chương 69: Chưa sướng đủ
Chương 70: Kiều suyễn liên miên
Chương 71: Thân phận không tầm thường
Chương 72: Cảnh sát chìm bài trừ ma túy
Chương 73: Cùng nhau chết
Chương 74: Chính tay ném chết hắn
Chương 75: Càng tô càng đen
Chương 76: Nhân quả tuần hoàn
Chương 77: Quyền kiểm soát
Chương 78: Kết thúc quan hệ bạn tình
Chương 79: Xem mắt
Chương 80: Một người nguyện đánh, một người nguyện xoa
Chương 81: Khích tướng kế
Chương 82: Không biết yêu
Chương 83: Cô Chử
Chương 84: Anh không sướng sao?
Chương 85: Càng thêm điên cuồng
Chương 86: Quan hệ SM
Chương 87: Điên cuồng nhiệt liệt mà yêu
Chương 88: Ấn chặt thúc mạnh
Chương 89: Đỏ mặt tim đập.
Chương 90: Trang bị tiêu chuẩn của SM
Chương 91: Cục trưởng phản sai
Chương 92: Tính sổ tổng
Chương 93: Chưa từng quan hệ nam nữ bừa bãi
Chương 94: L//i//ế//m
Chương 95: Kẻ thích bị ngược
Chương 96: Thân thế
Chương 97: Nhà máy quân sự (Nhà họ Quý)
Chương 98: Thế giới này là một sân khấu kịch khổng lồ
Chương 99: Tiếng súng chói tai
Chương 100: Quyền lực và Tiền bạc
Chương 0101: Thực sự muốn làm chết cô
Chương 0102: Quấn quýt đến chết
Chương 0103: 103 Dấu hôn và vết răng!
Chương 0104: 104 Sở thích chụp lén anh.
Chương 0105: Sự thật
Chương 0106: Những giọt nước mắt của Quý Bình
Chương 0107: Nội ưu ngoại hoạn
Chương 0108: Đại khai sát giới
Chương 0109: Điên thật rồi
Chương 0110: Tâm thần phân liệt
Chương 0111: Hai nhân cách bùng nổ
Chương 0112: Đồ bạc bẽo thiếu đòn
Chương 0113: Thỏa sức ân ái triền miên
Chương 0114: Sự thật (Họ là cùng một loại người)
Chương 0115: Tâm thần phân liệt
Chương 0116: Ga giường đẫm nước
Chương 0117: Tình dục gây nghiện
Chương 0118: Phát tiết sinh lý
Chương 0119: Một thế giới khác
Chương 0120: Liễu Oánh Lý
Chương 0121: Sụp đổ
Chương 0122: Bị cô giày xéo tàn nhẫn
Chương 0123: Bóp chặt cổ cô
Chương 0124: Vừa gặm vừa cắn
Chương 0125: Vừa cắn vừa m//ú//t
Chương 0126: Ướt đẫm một mảng
Chương 0127: Nghiệt duyên
Chương 0128: Hai cái tát
Chương 0129: Hoan ái bạo liệt
Chương 0130: Tội lưu manh
Chương 0131: Cô có thể thoải mái rồi.
Chương 0132: Hôn lấy cô
Chương 0133: Chia tay sớm
Chương 0134: Cô ấy đá anh rồi
Chương 0135: Chỉ là một gã bạn tình cô từng yêu.
Chương 0136: Rể hờ
Chương 0137: Sự khác biệt giữa Thế gia và Hào môn thông thường
Chương 0138: Con gái của quan tham
Chương 0139: Con mèo trà xanh
Chương 0140: Thân tâm mệt mỏi
Chương 141: Chia tay kiểu đoạn tuyệt
Chương 142: Vướng mắc tình cảm
Chương 143: Tình yêu của cô trao cho ai cũng nồng nhiệt
Chương 144: Lòng trắc ẩn
Chương 145: Quan hệ không bình đẳng
Chương 146: Trà khổ đinh
Chương 147: Dục vọng cũng chẳng còn
Chương 148: cháu cố đích tôn (Cháu cố đích tôn)
Chương 149: Bạn tình có chút tình cảm
Chương 150: Lời từ biệt chính thức
Chương 151: Đơn xin nghỉ việc
Chương 152: Ăn bám anh cả đời
Chương 153: Con mèo đực đã thiến
Chương 154: Con hổ xù lông
Chương 155: Lại chẳng chút dao động
Chương 156: Quay lại
Chương 157: Đ//â//m trúng tim đen
Chương 158: Thâm tình muộn màng còn rẻ hơn cỏ
Chương 159: Kéo cô vào lòng ôm chặt
Chương 160: Tham luyến
Chương 161: Giam cầm cô giữa hai cánh tay
Chương 162: Quấy rối tình dục?
Chương 163: Thoát y
Chương 164: Bạn tình
Chương 165: Có quan hệ mờ ám với cô ấy
Chương 166: Cho cô một trận
Chương 167: Quá nóng bỏng
Chương 168: Mối quan hệ không thể phơi bày
Chương 169: Tình địch
Chương 170: Sự ưu ái của anh
Chương 171: Ngấm ngầm choáy bỏng
Chương 172: Chia cắt
Chương 173: Muốn tôi chết đến thế sao?
Chương 174: Đặc quyền
Chương 175: Vỗ về và khao khát
Chương 176: Cả môi lẫn lưỡi
Chương 177: Ngấu nghiến làn da mềm mại
Chương 178: Vô cùng gợi cảm
Chương 179: Cánh cửa dục vọng
Chương 180: Nuông chiều và ái mộ
Chương 181: Người phụ nữ tâm cơ
Chương 182: Thương hại đàn ông là xui xẻo cả đời
Chương 183: | KHÔNG KIỀM CHẾ ĐƯỢC CẢM XÚC
Chương 184: | KHẲNG ĐỊNH CHỦ QUYỀN
Chương 185 Hôn cô
Chương 186 Làm cô không còn sức để cãi lại
Chương 187 Muốn làm chết em!
Chương 188 Làm mai
Chương 189 Bạn c//h//ị//c//h cũ
Chương 190 Người chứng hôn
Chương 191: Tiết lộ nguyên nhân máu lạnh 1
Chương 192: Chương Gôp 192 - 194
Chương 195: Hưng phấn tựa ngoại tình
Chương 196: Vừa hôn vừa gặm
Chương 197 Lấp đầy cả hai cái miệng
Chương 198. Xuất tinh trong
Chương 199: Chiếc Miệng Nhỏ Bị Nhét Đầy
Chương 201: Thiên vị
Chương 202: Tiếng r//ê//n rỉ thỏa mãn
Chương 203: Tấm thẻ cầu may dành riêng cho anh
Chương 204: Yêu là một thói quen
Chương 205: Khoái cảm tột cùng
Chương206 Khiến cô bị cắn đến run rẩy liên hồi (Băng hỏa lưỡng trùng thiên)
Chương 207 Lấp đầy (Trải nghiệm cực hạn của băng và hỏa)
Chương 208 Gặm m//ú//t trên khe ngực cô
Chương 209 Tát bà ta ba cái
Chương 210 Cô là người thứ ba biết được bí mật này
Chương 211 Tự tay trao nàng yên ngựa (Chính văn hoàn kết) - Thượng
Chương 212 Buông bỏ tất cả kiêu hãnh và định kiến (Hoàn kết hạ)
Chương 213 Ngoại truyện 1: An tâm
Chương 214 Ngoại truyện 2: Viên mãn
Chương 215 Ngoại truyện 3: Triệt sản
Chương 216 Ngoại truyện 4: Cam tâm tình nguyện
Chương 5: Trường tương thủ NT
Chương 6: Cộng bạch đầu (Kết thúc)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô Non
Chương 1 Hồ ly nam

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 1 Hồ ly nam
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...