Cô Gái Đốt Ma – Chương 153
Cô Gái Đốt Ma
"Hay là châm huyệt an thần cho ba tôi đi?" Phương Trọng nhìn thấy Hướng Đạt như vậy thì mắt đỏ hoe.
"Không được.", Trần Thu Vũ cau mày: "Vừa rồi tôi đã tiêm cho Phương lão gia rồi, không có tác dụng gì cả, không thể tiêm thêm nữa, nếu không cơ thể Phương lão gia sẽ không chịu nổi."
"Nếu t.h.u.ố.c ức chế thần kinh không hiệu quả, có thể xem xét tiêm tại chỗ một lượng nhỏ t.h.u.ố.c ức chế thụ thể mật n2 để giãn cơ cục bộ."
Một giọng nói mát lạnh đột nhiên xen vào.
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
Nghe thấy âm thanh, Trần Thu Vũ vô thức nhìn về phía cửa với vẻ mặt ngạc nhiên: "Dư Duyên! Tại sao cậu lại ở đây?"
Hắn kêu lên, sau đó mới kịp phản ứng lại, vội vàng ra lệnh cho y tá ở bên cạnh: "Mau tiêm t.h.u.ố.c ức chế thụ thể mật n2 cho bệnh nhân. Nhanh lên, nhanh lên! Sao vừa rồi tôi không nghĩ tới chuyện đó chứ?"
Y tá phản ứng nhanh chóng, nhận được y lệnh, lập tức hành động.
Tiêm t.h.u.ố.c xong không lâu, tần suất run rẩy chân tay của Hướng Đạt thực sự chậm lại.
Thấy thật sự có tác dụng, Phương Trọng thở phào nhẹ nhõm, không khỏi tỏ ra cảm kích với Dư Duyên.
"Xin lỗi, vừa rồi tôi không hiểu tình huống, còn tưởng rằng các người là người của tập đoàn Kỳ Sơn phái tới, đắc tội rồi, xin lỗi 2 người."
Sau khi tứ chi Hướng Đạt ngừng co giật, toàn thân dần dần thả lỏng. Dường như ông cực kỳ mệt mỏi, rất nhanh sau đó lại chìm vào giấc ngủ.
Sau khi Trần Thu Vũ kiểm tra, xác nhận các chỉ số sự sống của Hướng Đạt đều bình thường, cuối cùng cũng được thả lỏng, lúc này hắn mới đến gần Dư Duyên, không giấu nổi vẻ phấn khích trên khuôn mặt.
"Tiểu tử này, đã lâu không gặp." Trần Thu Vũ nện một quyền nhẹ vào vai Dư Duyên, bộ dáng rất thân thiết.
Đường nét trên mặt Dư Duyên cũng hơi dịu đi: "Đã sáu năm rồi."
Nói xong, anh quay sang Dương Miên Miên, giới thiệu: "Đây là bạn gái của tôi, Dương Miên Miên; đây là bạn cùng lớp của tôi khi tôi du học ở nước ngoài, Trần Thu Vũ, chuyên về thần kinh học."
Trần Thu Vũ cười toe toét: "Đúng vậy, là bạn cùng phòng! Là kiểu bạn ngủ chung giường ..."
Dư Duyên lạnh lùng liếc hắn một cái, Trần Thu Vũ sờ mũi một cái rồi nói thêm: "Nhưng cậu ta đá tôi xuống giường, tôi thất bại rồi..."
Dương Miên Miên tò mò nhìn đối phương, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Dư Duyên thể hiện mặt thoải mái như vậy với người khác ngoài cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
"Không ngờ quả hồ lô nhàm chán Dư Duyên này cũng tìm được bạn gái, lại còn là một mỹ nữ, vận khí thật là tốt.". Trần Thu Vũ vừa nói đùa vừa đưa tay về phía Dương Miên Miên.
Dương Miên Miên nhìn tay đối phương, do dự một lát, duỗi đầu ngón tay ra, nhẹ nhàng chạm vào tay đối phương, sau đó lập tức rút tay lại.
Mọi người chỉ nghĩ cô ấy ngại ngùng, không ai để tâm, chỉ có Dư Duyên liếc nhìn cô, trong mắt hiện lên một tia suy nghĩ sâu sắc, khuôn mặt dần dần trở lại vẻ lạnh lùng như ban đầu.
Dương Miên Miên bình tĩnh suy nghĩ một chút, đi đến cạnh cửa sổ, nhìn về ông cụ đang ngủ yên bình.
Dương Miên Miên vừa động, Dư Duyên tự nhiên đi theo, kết quả là cả đám đều chạy đến bên cạnh ông già.
"Hai vị bác sĩ, cho hỏi ba nuôi của tôi có chuyện gì vậy?", Phương Trọng tỏ ra lo lắng.
"Nhìn tình huống này, không thể loại trừ khả năng đột quỵ. Tình hình cụ thể, vẫn phải chờ lúc đến bệnh viện, kiểm tra bằng các thiết bị chuyên nghiệp và xét nghiệm chuyên môn mới biết được.", Trần Thu Vũ trả lời.
"ba nuôi của tôi trước giờ sức khỏe luôn rất tốt, sao tự dưng lại đột quỵ? Hơn nữa..." Phương Trọng cũng đang trong tình thế tiến thoái lưỡng nan. Trong tình thế này, nếu chủ tịch bệnh nặng phải nằm viện, Duyệt Thái sẽ gặp rắc rối nghiêm trọng.
Dương Miên Miên cẩn thận nhìn Hướng Đạt, sắc mặt không trắng bệch như người bệnh mà khỏe mạnh hồng hào, hơi thở dài đều đặn.
Bởi vì vừa mới được tiêm thuốc, tay áo Hướng Đạt được xắn lên cao, để lộ ra cánh tay cơ bắp rắn chắc, không khác gì một người đàn ông trung niên quanh năm luyện tập.
Cô nhớ lại lần trước uống cà phê với Hướng Đạt, bàn tay của đối phương vẫn giống như của những người đã ngoài sáu mươi khác, làn da chảy xệ, đã có dấu hiệu của tuổi tác.
Khuôn mặt hồng hào, thân thể tráng kiện, đi ngược lại quy luật tự nhiên, vi thiên nghịch mệnh, sợ là....
Dương Miên Miên vỗ vỗ đầu, cảm giác như trước đây có người từng nói với cô về tình huống tương tự, nhưng lâu quá nên cô không nhớ rõ.
Có vẻ như có điều gì đó đặc biệt quan trọng.
"Đây chính là chỗ cậu vừa mới tiêm t.h.u.ố.c sao?" Cô duỗi ngón tay sờ vào một chỗ, lúc này mọi người mới phát hiện, ở cánh tay quả thực có một vết đỏ nhỏ, giống như vết tiêm, nếu không chú ý sẽ không phát hiện ra.
Y tá lắc đầu liên tục, chỉ vào một chỗ ở phía trong cánh tay nói: "Không phải, chỗ chúng tôi tiêm ở trong này cơ."
Dư Duyên đẩy kính lên, nói: "Miệng vết thương này đã bắt đầu đóng nắp, xem thời gian, có vẻ là 1 tiếng trước."
"Một giờ trước? Tập đoàn Kỳ Sơn! Quả nhiên là mấy người đó! Một tiếng trước người của bọn họ đến đây, rời đi không lâu thì ba nuôi của tôi xảy ra chuyện." Phương Trọng nghiến răng nói.
--------------------------------------------------













