Cô Gái Đốt Ma – Chương 132
Cô Gái Đốt Ma
Suy nghĩ đột ngột hiện lên trong đầu khiến Tô Diệp giật mình.
Đúng lúc này, trong nước bồn cầu đột nhiên xuất hiện một đoàn bóng khí, tiếng ùng ục giống hệt âm thanh cô nghe thấy trong giấc ngủ.
Tiếng lụp bụp càng ngày càng lớn, bọt khí càng ngày càng dày đặc...
Đột nhiên, mái tóc đen xõa ra sau, lộ ra khuôn mặt gần như tái nhợt của một người phụ nữ.
Cô ta há miệng, đôi mắt đen ngước lên, đúng lúc đối diện với ánh mắt của Tô Diệp.
Ahhh.
Tô Diệp lập tức sợ đến tái mặt, cô theo phản xạ đóng nắp lại, đập mạnh nắp bồn cầu vào đầu người phụ nữ đang muốn trồi lên.
"Có ma! Có ma! Thật sự có ma!".... Tô Diệp toàn thân run rẩy, nhưng dù sợ hãi nhưng đầu óc cô vẫn khá tỉnh tào, theo bản năng cô tìm hết đồ vật nặng trong nhà tắm, kê hết lên nắp bồn cầu.
Sau khi làm xong tất cả những điều này, cô mới nhớ ra phải gọi điện.
Cô gần như không chút do dự bấm vào điện thoại của Diệp Bân, nhưng đổ chuông rất lâu vẫn không có ai bắt máy.
Có lẽ hắn say quá nên ngủ quên, không nghe thấy gì.
Tô Diệp lo lắng đến nước mắt trào ra, ngay lúc cô muốn bỏ cuộc thì cuộc gọi cuối cùng cũng đã được bắt máy.
Nhưng người trả lời điện thoại không phải là Diệp Bân mà là bạn cùng phòng của hắn, Triệu Nhất Hàm.
"Diệp Bân uống nhiều quá, ngủ rồi. Cậu có chuyện gì vậy?" Triệu Nhất Hàm ở đầu bên kia điện thoại hỏi.
"Triệu Nhất Hàm, cậu tới cứu tôi với!", Tô Diệp sợ đến mức không để ý đối phương là ai,túm lấy sợi rơm cứu mạng, "Cậu mau đến đây, tôi sợ quá."
"Được rồi, đợi một chút.", Triệu Nhất Hàm nhanh chóng cúp điện thoại.
Tô Diệp cầm điện thoại, nép mình trên ghế sofa.
Quê cô ở một nơi khác, ở nông thôn rất trọng nam khinh nữ, từ nhỏ cô đã không được cha quan tâm, yêu thương nên cô đã hình thành tính cách mạnh mẽ và bướng bỉnh.
Cô một mình đi học, đi làm, vất vả bao nhiêu lâu, hiện tại cuộc sống đã tốt hơn trước rất nhiều. Nhưng vì tính cách quá mạnh mẽ, cô chưa bao giờ có một người bạn thân, người duy nhất cô thực sự thích lại không thích cô, khoảnh khắc này, Tô Diệp cảm thấy vô cùng bất lực.
Màn hình điện thoại đang bật, trong danh bạ điện thoại gần đây, đầu tiên là số điện thoại Diệp Bân cô vừa gọi, thứ hai là số điện thoại của Dương Miên Miên mà cô sao chép từ điện thoại của Diệp Bân trước đó.
Ma xui quỷ khiến, ngón tay của Tô Diệp bấm vào người liên lạc Dương Miên Miên.
Dương Miên Miên còn chưa ngủ, cô vừa mới nhìn thấy một cú rơi tự do, từ cửa sổ phòng mình rơi xuống, đầu rơi xuống trước, cảnh tượng vô cùng kích thích.
Cô rất muốn phỏng vấn người hàng xóm cũ đó của cô, nếu được chọn lại, liệu anh ta có nháy lâu không?
Vậy mới nói, được làm người, đừng có tự tìm đường chít.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Dương Miên Miên không hề ngạc nhiên khi nhìn thấy số lạ trên ID người gọi trên điện thoại di động của mình.
"Alo?". Dương Miên Miên trả lời điện thoại.
"Dương Miên Miên." Giọng nói khóc lóc của Tô Diệp truyền đến từ đầu bên kia của điện thoại, "Cô còn bùa trừ tà không?"
Dương Miên Miên cười toe toét: "Còn."
Tô Diệp: "Tôi... tôi muốn mua một cái."
Dương Miên Miên: "Được."
Không biết tại sao, sau khi nói chuyện với Dương Miên Miên, Tô Diệp cảm thấy bình tĩnh hơn một chút.
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
Nỗi sợ hãi ban đầu qua đi, cô dần dần lấy lại được lý trí.
Mấy đứa nhỏ lớn lên từ nông thôn, đều biết leo núi trèo cây. Tô Diệp lấy ra chiếc gậy sốc điện, cầm chắc trong tay, ngồi xổm trước cửa phòng tằm. Nếu con nữ quỷ kia còn dám trồi lên, cô sẽ dùng cái gậy này dí nó.
Kết quả là nữ quỷ còn chưa lên, chuông cửa vang lên, Tô Diệp giật mình.
"Ai thế?" Giọng nói Tô Diệp có chút run rẩy vì sợ hãi.
"Là tôi, Triệu Nhất Hàm."
Tô Diệp siết chặt cây chích điện trong tay, nhìn qua lỗ nhìn trộm trên cửa.
Nhìn thấy đúng là là Triệu Nhất Hàm, Tô Diệp thở phào nhẹ nhõm.
"anh đến rồi, nhanh vào đi.". Tô Diệp mở cửa, gọi Triệu Nhất Hàm vào.
Khóe miệng Triệu Nhất Hàm nhếch lên, giống như đang cười, nhưng đầu lại hơi cúi xuống, mắt hơi ngước lên, cơ mặt có chút mất phối hợp.
Tô Diệp đang nghĩ đến cái đầu trong toilet, cũng không nhận ra Triệu Nhất Hàm có gì kỳ lạ, cũng không để ý tới việc hắn đi đường luôn nhìn xuống dưới chân.
"Anh không đến thì tôi sẽ phát điên mất." Tô Diệp đóng cửa đi vào nhà vệ sinh, "Nói cho anh biết, hôm nay quả thật tôi nhìn thấy một thứ gì đó không sạch sẽ trong bồn cầu. Tôi vừa mới vào đã bị doạ, sợ gần chít."
Ánh mắt của Triệu Nhất Hàm rơi vào lưng Tô Diệp, khóe miệng càng ngày càng rộng.
Bây giờ đã bước vào mùa thu, ban đêm thời tiết mát mẻ, Tô Diệp mặc một chiếc váy cotton dài tay ở nhà, kiểu dáng bảo thủ, cũng không có gì sai trái.
Chỉ là do sợ cái đầu của người phụ nữ trong nhà vệ sinh đến toát mồ hôi lạnh, trên lưng cô mơ hồ có vết mồ hôi nhàn nhạt.
Ánh mắt của Triệu Nhất Hàm từ từ di chuyển từ tấm lưng hơi đẫm mồ hôi của Tô Diệp xuống phần hông hơi lắc lư khi cô bước đi...
"...Triệu Nhất Hàm, anh có tin lời tôi nói không? Anh có nghĩ tôi điên không...Này! Triệu Nhất Hàm, anh đang làm gì vậy!"
--------------------------------------------------













