Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô Độc Chiến Thần – Chương 240

Cô Độc Chiến Thần

Tác giả: Huyền Vũ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhìn quân đóng ở đây không chút do dự phục tùng mệnh lệnh thủ trưởng,

tin tưởng ai cũng biết là chuyện gì xảy ra. Bọn họ cũng đã quyết định,

đối mặt với những đồng chí, anh em như vậy, những người mình chỉ có thể

dùng tấn công mạnh mẽ nhất để biểu đạt ý kính trọng của mình.

Khi ác ma bị bọn binh lính dùng hết sức lực và hy sinh rất nhiều rốt

cuộc tiến vào đáy trận hình chữ U. Sĩ quan chỉ huy chờ đợi đã lâu, không chút do dự, trực tiếp vung tay hạ lệnh:

- Bắn!

Lính liên lạc đứng sau hắn giơ lá cờ lên phất dữ dội.

Theo lá cờ lay động, trên bầu trời xuất hiện hai làn mưa sao băng dày đặc. Một đám đến từ sau quân đóng ở cảng, một đám đến từ bến cảng. Mà

mục tiêu mưa sao băng này chính là nơi của chỉ huy quân đóng ở cảng –

đáy trận hình chữ U.

Đầu tiên là một loạt tiếng vang “lách

cách” thùng dầu vỡ vang lên, sau đó tiếng lửa lớn và tiếng kêu thảm

thiết cùng với mùi khét xông thẳng trời cao.

Quan chỉ huy lâm

thời đảm nhiệm vẻ mặt ngưng trọng nhìn ngọn lửa hừng hực. Khi ngọn lửa

sắp tàn, trong biển lửa lao ra gần hai ngàn người làn da cháy xém, quan

chỉ huy này phun một vòi máu sau đó uể oải ra lệnh:

- Nhanh! Toàn quân lui lại thành Thanh Nguyệt!

Quân đóng ở đây cũng phát hiện mình hy sinh nhiều như vậy không ngờ

không hoàn toàn giải quyết được đám ác ma này, trong lòng không kìm nổi

toát ra cảm giác uể oải.

Ngay sau đó mệnh lệnh rút quân được

truyền ra, các sĩ quan để lại một bộ phận tử thủ, bộ phận khác lập tức

lùi về thành Thanh Nguyệt. Hơn nữa dùng cách thức vừa lui vừa đốt cháy

bến cảng.

Khi đại quân tiến vào thành Thanh Nguyệt, những binh lính tử thủ ở cảng Thanh Nguyệt đều chết sạch. Đám lính ác ma cháy xém ở trong biển lửa cảng Thanh Nguyệt xông phá lung tung. Lôi gia xem như

vứt bỏ cảng Thanh Nguyệt.

Thành Thanh Nguyệt. Các nhân vật cấp cao bên trong thành đã biến được ác ma xuất hiện tại cảng Thanh Nguyệt, ngay từ đầu căn bản không ai chú ý. Ở chỗ Lôi gia này xử lý ác ma rất

có nghề, như loại việc nhỏ này phỏng chừng nghiêm trọng lắm thì mới có

trú quân xuất động. Đại đa số là dân địa phương tự động giải quyết ác

ma.

Liễu Thanh Dương tạm thời trở thành liên lạc chỉ huy ở nơi này. Hắn thấy gia thần Lôi gia đều nghĩ như vậy nhưng cũng không thể

nói gì.

Dù sao Lôi gia gặp được sự kiện ác ma nhiều hơn so với Hải quân của hắn, người ta có kinh nghiệm không tới phiên hắn nhiều

lời.

Nhưng Cung Tá Đôn, Liễu Thanh Dương vừa mới nói chuyện

phiếm được vài câu, một tin tức truyền tới khiến cho bọn họ phun cả nước đang uống ra. Cung Tá Đông không để ý vết bẩn trên người, lập tức nhảy

dựng lên kinh ngạc nói:

- Cái gì! Bốn ngàn ác ma da dày xuất hiện ở cảng Thanh Nguyệt?

Lôi gia tuy rằng thực hiểu biết cấp bậc ác ma nhưng cũng phải đánh

mới biết được. Tuy nhiên trong tài liệu ghi lại, loại ác ma da dày không sợ đao thương, nước lửa này là khó đối phó nhất. Khó đối phó cũng không phải là rất khó xử lý, mà là số lượng bọn chúng quá nhiều. Bởi vì tư

liệu ghi lại ác ma da dày này chỉ là binh lính cơ sở quân ác ma mà thôi.

Hiện tại không ngờ có bốn ngàn ác ma da dày xuất hiện ở cảng Thanh

Nguyệt, tương đương với một liên đội quân ác ma xâm lấn. Cung Tá Đôn vẻ

mặt ngưng trọng lập tức hạ lệnh:

- Lập tức truyền lệnh toàn

thành tiến vào một bậc chuẩn bị chiến đấu, phái người ra tập hợp thanh

niên trai tráng toàn thành, thu thập dầu hỏa, đá tảng toàn thành. Kiểm

tra lại dụng cụ bắn đá!

Cung Tá Đôn nhìn thuộc hạ nhận lệnh rời đi, nói với Liễu Thanh Dương:

- Liễu đại nhân. Hiện tại cần sự trợ giúp của Hải quân.

- Không nên khách khí. Muốn chúng ta làm thế nào, xin cứ nói.

Liễu Thanh Dương nói. Hiện tại ác ma xâm lấn lãnh địa, chỉ cần là

loài người là phải đánh lại ác ma, càng không nói mọi người vẫn nằm

trong một hệ thống.

- Hay lắm! Xin đại nhân phái tàu chién đến cảng Thanh Nguyệt trợ giúp quân đóng ở cảng tác chiến. Kỳ thật chỉ cần

các vị bắn cầu lửa là có thể trợ giúp trú quân rất nhiều, cũng không cần Hải quân đổ bộ tác chiến.

Cung Tá Đôn nói.

- Hải quân chúng tôi cũng không tự phụ như vậy. Nếu cần thiết, Hải quân tự nhiên sẽ đổ bộ tác chiến.

Liễu Thanh Dương cười khoát tay.

Cung Tá Đôn liếc mắt nhìn Liễu Thanh Dương một cái, gật gật đầu:

- Vậy xin cảm ơn trước.

Nói đến đây, Cung Tá Đôn ngừng một chút mới nói tiếp:

- Ngoài ra xin đại nhân phái thuyền vận chuyển Hải quân đến neo đậu ở một bến cảng nhỏ phía trên này cách cảng Thanh Nguyệt mười dặm.

- Ồ? Nơi đó là…

Liễu Thanh Dương nhíu mày hỏi.

- Nơi đó có đường ngầm thông với thành Thanh Nguyệt. Nếu có chuyện

khác thường, quân dân toàn thành đều có thể dễ dàng rút lui ra khỏi

thành Thanh Nguyệt.

Cung Tá Đôn nói đến đây, phát hiện Liễu Thanh Dương nhíu mày, không khỏi khoát tay cười nói:

- Đừng quá đa tâm. Chỉ cần có một chút cơ hội, ta cũng sẽ không hạ

lệnh sử dụng con đường hầm này. Chỉ dự phòng vạn nhất mà thôi.

- Dự phòng vạn nhất? Không chỉ là bốn ngàn ác ma sao? Quân đóng ở cảng

Thanh Nguyệt có hai, ba vạn người. Hơn nữa có Hải quân của ta trợ giúp

chẳng lẽ không thể tiêu diệt bốn ngàn ác ma này sao?

Liễu Thanh Dương rất kỳ quái hỏi.

Xem bộ dáng Cung Tá Đôn, giống như bốn ngàn ác ma kia chẳng những sẽ

tiêu diệt cảng Thanh Nguyệt mà lại còn có thể tiêu diệt cả thành Thanh

Nguyệt, cho nên đã sớm chuẩn bị tốt đường rút lui.

Tuy nhiên

có cần thiết phải làm vậy không? Chỉ là bốn ngàn ác ma mà thôi. Trước

kia Lôi gia từng thiêu hủy hơn trăm vạn ác ma, khi nào thì nhát gan đến

ngay cả bốn ngàn ác ma cũng không dám trêu chọc?

Cung Tá Đôn buồn rầu lắc đầu:

- Đó là bốn ngàn ác ma da dày. Nếu là bốn ngàn ác ma bình thường, tin tức căn bản sẽ không truyền tới trước tiên. Chờ chúng ta biết đến, cư

dân bến cảng đã đốt ác ma thành tro.

- Ác ma da dày? Ác ma còn có cấp bậc?

Liễu Thanh Dương có chút kinh ngạc. Tuy rằng ác ma xuất hiện khiến

Liễu Thanh Dương, một nhân vật học giỏi biết nhiều biết rằng thời đại

thần thoại sắp tái hiện. Nhưng bởi vì tri thức gia truyền cho hắn biết

đây chính là những tông giáo vì thành lập quốc gia tông giáo mà giở trò, cho nên căn bản không có để ý đến đám ác ma cuối cùng cũng bị chủ nhân

của bọn chúng hủy diệt.

Hơn nữa Liễu Thanh Dương thường ở trên biển, căn bản không gặp ác ma cho nên chi tiết của ác ma hắn còn không

bằng một đứa trẻ Lôi gia.

- Chính là đám ác ma không sợ đao

thương, không sợ nước lửa, đất chôn. Nếu kể ra tỉ mỉ sẽ mất rất nhiều

thời gian, ngài có rảnh thì đi đọc quyển sách này. Đây chính là sách ghi lại cấp bậc, năng lực, điểm yếu của ác ma do điện hạ Khang Tư sửa sang

lại. Đây chính là sách mà ở Lôi gia chúng ta hầu như mỗi người có một

quyển mang theo.

Cung Tá Đôn nói xong liền lấy từ trong lòng ra một quyển sách mỏng manh đưa qua.

Liễu Thanh Dương kinh ngạc không ngờ đối phương lại mang theo loại sách như vậy, cũng không khách khí tiếp nhận rồi nói:

- Nếu ác ma này cực kỳ khó đối phó, như vậy làm ra đường lui dự phòng thật ra là cử chỉ sáng suốt. Ta sẽ lệnh cho thuyền vận chuyển Hải quân

chờ ở bến cảng nhỏ kia. Tuy nhiên các ngươi chuẩn bị rút lui đi đâu?

- Cách cảng Thanh Nguyệt năm hải lý về hướng đông có một đảo nhỏ,

thuộc về Lôi gia chúng ta. Diện tích, hoàn cảnh cũng không tồi, nhưng

chỉ vì cách cảng Thanh Nguyệt gần quá căn bản không thích hợp tạo thành

bến cảng buôn bán cho nên ở trên đó chúng ta chỉ tạo thành một trang

viện cho điện hạ nghỉ hè. Đủ cho mấy vạn người đặt chân.

Cung Tá Đôn lập tức nói khi nghe được Liễu Thanh Dương đồng ý.

Liễu Thanh Dương nghe vậy chỉ biết đối phương sớm đã làm chuẩn bị

tốt, rút lui hẳn không có vấn đề. Hắn cũng không lên tiếng, mở quyển

sách kia ra đọc.

Mọi chuyện bàn xong rồi, Cung Tá Đôn cũng

không làm phiền Liễu Thanh Dương. Hắn phái người chiêu đãi người của Hải quân, sau đó liền dẫn người bắt đầu chuẩn bị công việc thủ thành.

Liễu Thanh Dương chỉ lật vài tờ sắc mặt cũng đã cực kỳ khó coi. Hắn

thậm chí hoài nghi có phải là Khang Tư trực tiếp sao chép lại nội dung

thần thoại xưa vào đây. Thế giới thật sự có ác ma như vậy? Ác ma không

phải là bị tôn giáo cho uống thuốc không biết đau đớn, chỉ biết điên

cuồng tấn công người thường sao? Như thế nào lại có chuyện nếu bị một

loại ác ma nào đó cắn phải sẽ biến thành cương thi.

Hơn nữa

đây còn chỉ là một loại ác ma trong đó mà thôi. Thậm chí có loại ác ma

ám sát có thể trực tiếp nhảy lên tường thành, toàn thân đao thương không vào, động tác nhanh nhẹn làm người sợ hãi. Những cấp bậc, chức nghiệp

chủng loại phân bố rộng lớn, phức tạp như vậy. Mà trong đó quan trong

nhất là người thường không thể giúp được gì trong việc tiêu diệt ác ma.

Ác ma này vẫn là ác ma trong ấn tượng của mình hay sao? Chẳng lẽ loại ác ma không sợ sống chết trong sách gia tộc mình ghi lại chỉ là loại

thấp nhất trong tay các tôn giáo tà ác hay sao?

Nghĩ đến

chuyện thần thoại chỉ có trong truyền thuyết có thể xuất hiện, Liễu

Thanh Dương không kìm nổi cũng khiến cho bọn người hầu lấy mấy bản cho

thuộc hạ xem. Tuy nhiên đám quân cung này vừa nhìn vài tờ sau đó đều lơ

đễnh cười ha ha…

- Khang Tư đại nhân ghi lại giống như là ác

ma như vậy thật sự tồn tại. Ta xem Khang Tư đại nhân đi viết tiểu thuyết truyền kỳ cũng có thể kiếm tiền.

- Câm miệng! Nhìn xem quyển của ta đi.

Liễu Thanh Dương đem quyển sách trên tay hắn giao cho thuộc hạ. Thuộc hạ mở ra nhìn, phát hiện bên cạnh mấy loại ác ma mấy trang đầu đều đã

viết chữ “Đã chứng minh là thật”. Có thể nói bản trong tay Liễu Thanh

Dương cùng với bản trong tay bọn họ, khác nhau duy nhất chính là mấy chữ này.

Các sĩ quan đều biết quyển sách này chính là quyển mà

Cung Tá Đôn mang theo. Mà dòng chữ này càng không phải là viết ra để

chơi. Nói cách khác những loại ác ma khiến người sợ hãi miêu tả trong

sách dĩ nhiên là có thật?

Nhìn thuộc hạ vẻ nửa tin nửa ngờ, Liễu Thanh Dương lắc đầu nói:

- Chân tướng sự thật thế nào, chờ bốn ngàn ác ma da dày kia tấn công thành Thanh Nguyệt chúng ta sẽ biết tức khắc.

Lời này vừa nói ra, đám sĩ quan vốn muốn lên tiếng tranh cãi lập tức

ngậm miệng. Mà Liễu Thanh Dương cũng bắt đầu phân công nhiệm vụ cho đám

sĩ quan, miễn cho lúc thật sự rút lui lại luống cuống chân tay.

Mệnh lệnh của Cung Tá Đôn gia tộc cao tầng làm cho cả thành Thanh

Nguyệt náo nhiệt hẳn lên. Mọi người đã biết rõ mục tiêu là bốn ngàn ác

ma ở cảng Thanh Nguyệt. Tuy rằng bọn họ đều phục tùng mệnh lệnh chuẩn bị chiến đấu nhưng đều cảm thấy được có vẻ quá quan trọng hóa vấn đề.

Nhưng khi dân bến cảng tán loạn chạy tới khiến cho dân trong thành lại ý thức được tình huống không bình thường, cho nên công việc trong tay

cũng không kìm được gấp gáp hơn.

Ngay khi mọi người chờ đợi đáp án, bộ đội bến cảng còn sót lại đã lui về thành Thanh Nguyệt.

Vừa nhìn thấy trang phục đám binh sĩ vào thành, tất cả mọi người như

ngừng thở. Bởi vì tất cả quân đóng ở cảng đều bộ dạng mệt mỏi, thống khổ bất đắc dĩ, tiểu tụy. Chỉ là nhìn trên người đám binh lính này lại

không có bất kỳ tổn thương gì, làm sao bộ dạng bọn họ lại như vậy?

Mà binh lính cửa thành phát hiện đại quân vừa vào thành một đoạn đã

hết, bọn họ không kìm nổi ngăn lại binh lính vào thành cuối cùng hỏi xem bộ đội phía sau ở đâu.

Tuy rằng không được đến đáp án trực

tiếp nhưng lại cũng khiến cho đám lính cửa thành trợn mắt há mồm. Tên

binh lính cuối cùng vào thành có vẻ trầm trọng nói:

- Có thể đóng cửa thành rồi. Phía sau không còn có binh lính đến nữa.

- Không còn nữa?

Nghe như thế, lại nhìn dáng vẻ đám lính đóng quân ở cảng rút về đây,

lính cửa thành hít sâu một hơi lập tức luống cuống đóng cửa thành. Sau

đó hắn liền tránh sang một bên yên lặng thì thào.

Quân đóng ở

cảng ít nhất có ba vạn người, mà hiện tại trở lại thành không được hai

vạn. Vậy chẳng phải nói quân bến cảng bị ác ma tiêu diệt hơn một vạn?

Chẳng lẽ ác ma cao cấp đã xuất hiện?

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Đội quân pháo hôi (P2)
Chương 1: (244): Hoạch định ranh giới (P2)
Chương 1: (252): Tỷ lệ chiến tổn (P2)
Chương 1: (260): Tai họa Đông Nam (P2)
Chương 2
Chương 2: Đại đội trưởng (P2)
Chương 2: (245): Hành động ám sát (P2)
Chương 2: (245): Hành động ám sát (P3)
Chương 2: (253): Thống soái nhiệt huyết (P2)
Chương 2: (261): Kỳ Vật Đến Từ Thế Giới Khác (P2)
Chương 3
Chương 3: Quốc vương băng hà (P2)
Chương 3: Đế đô phong thưởng. (3)
Chương 3: (230): Tâm tư nữ nhân (P2)
Chương 3: (246): Giương đông kích tây (P2)
Chương 3: (246): Giương đông kích tây (P3)
Chương 3: (254): Dũng sĩ quyết đấu (P2)
Chương 3: (262): Chiến Tranh Bùng Phát (P2)
Chương 4
Chương 4: Giải cứu công chúa (P2)
Chương 4: (231): Con đường bí mật (P2)
Chương 4: (247): Thần dược hiện thế (P2)
Chương 4: (255): Nghỉ ngơi chỉnh đốn chờ đợi lệnh (P2)
Chương 4: (263): Đoản Binh Tiếp Chiến (P2)
Chương 5
Chương 5: (232): Hành động của Chiến thần (P2)
Chương 5: (240): Diệt sạch Lôi gia (P2)
Chương 5: (248): Kết minh với Tây Nam (P2)
Chương 5: (256): Chiếm lĩnh Tây Nam (P2)
Chương 5: (264): Người hoàng tộc tới (P2)
Chương 6
Chương 6: (225): Sở Hữu Địa Đồ (P2)
Chương 6: (233): Đi tới Đế quốc (P2)
Chương 6: (241): Toàn Bộ Rút Lui (P2)
Chương 6: (249): Hiệp nghị xuất binh (P2)
Chương 6: (257): Minh tu sạn đạo (P2)
Chương 6: (265): Song Phương Kết Minh (P2)
Chương 7
Chương 7: (226): Nội Các đại loạn (P2)
Chương 7: (234): Âm mưu xấu xa (P2)
Chương 7: (242): Đào Hầm Công Thành (P2)
Chương 7: (250): Lãnh địa Tây Nam (P2)
Chương 7: (266): Chế độ tuyển cử (P2)
Chương 8
Chương 8: (227): Trộm gà không được (P2)
Chương 8: (227): Trộm gà không được (P3)
Chương 8: (235): Liên minh thống nhất (P2)
Chương 8: (243): Ngũ tông hiện thế (P2)
Chương 8: (243): Ngũ tông hiện thế (P3)
Chương 8: (251): Sào huyệt ác ma (P2)
Chương 8: (259): Thẳng vào Thánh địa (P2)
Chương 8: (267): Đại cục đã định (P2)
Chương 8: (267): Đại cục đã định (P3)
Chương 8: (267): Đại cục đã định (P4)
Chương 9
Chương 10
Chương 10: Ám sát(2)
Chương 11
Chương 11: Mị lực của Chiến Thần (P2)
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 15: Xuất chinh trừ phiến loạn (P2)
Chương 16
Chương 16: Tiểu thành Khai Nhất (P2)
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 68: Tham dự trò chơi (P2)
Chương 69
Chương 69: Khu vực hỗn loạn (P2)
Chương 69: Khu vực hỗn loạn (P3)
Chương 70
Chương 70: Đàn kiến thổ phỉ (P2)
Chương 70: Đàn kiến thổ phỉ (P3)
Chương 71
Chương 71: Tiếp thu khiêu chiến (P2)
Chương 72
Chương 72: Ếch ngồi đáy giếng (P2)
Chương 73
Chương 73: Mật vệ thần bí (P2)
Chương 74
Chương 74: Chiêu mộ thợ đóng tàu (P2)
Chương 75
Chương 75: Sứ giả thành Thanh Nguyệt (P2)
Chương 76
Chương 76: Thiếu chủ thành Thanh Nguyệt (P2)
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 80: Công kích từ xa 2
Chương 80: Công kích từ xa 3
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 89: Ba đầu lĩnh thế chân vạc (P2)
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 97: Phụ binh chiến binh. (2)
Chương 97: Phụ binh chiến binh. (3)
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô Độc Chiến Thần
Chương 240

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 240
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...