Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chuẩn Điểm Thư Kích – Chương 201

Chuẩn Điểm Thư Kích

Tác giả: Đường Tửu Khanh (唐酒卿)
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhưng sao chạy dễ dàng thế được, A Tú còn chưa cất nổi hai bước đã bị Tô Hạc Đình tóm. Gã nổi điên, nhất thời không thoát nổi nên chỉ còn nước quay lại phản đòn. Ngặt nỗi Tô Hạc Đình đã đề phòng sẵn, thong thả đỡ tay gã, cười: “Đi đâu thế? Đừng đi vội vậy chứ, quay về nói chuyện xíu đi.”

Vừa dứt lời, A Tú đã bị quật ngã xuống đất, nước mưa bắn tung tóe đầy người gã, gã lau mặt gào lên: “Tao phải đi!”

Tô Hạc Đình: “Trước mặt là tao, phía sau là Chỉ huy, mày còn đường nào mà đi, thà đi vào khuôn khổ còn hơn.”

A Tú oằn mình như một con thú con xù lông. Gã nhìn từ Tô Hạc Đình sang Tạ Chẩm Thư, không nghe lọt một chữ, thanh đao thép giơ lên chắn trước mình để bọn họ không thể lại gần.

Rắn Lục thấy A Tú như vậy thì ba máu sáu cơn, xắn tay áo gầm lên: “Mày thích làm sao hả?! Rút đao về cho ông!”

Hắn tìm A Tú đến gần như phát điên, từ Chợ giao dịch đến khu nuôi trồng nấm, ai mà hay tên ranh con này lại xấu xa quên tiệt hắn như vậy.

A Tú bị hắn quát thì bịt tai lại như phản xạ có điều kiện. Rắn Lục thấy thế càng lộn ruột, quên tiệt cả nguy hiểm. Hắn hùng hổ đi sầm sầm tới cạnh A Tú, nghiêng đầu dí cổ vào lưỡi đao của A Tú, hung hăng: “Không buông ra chứ gì? Đây, chém cổ ông mày đây này! Hôm nay mày mà không chém chết tao thì ngày mai ông mày khinh mày! Giỏi chém đi, chém đi!”

A Tú bị Rắn Lục đuổi như nổi xung, bèn lùi lại mấy bước. Rắn Lục vỗ cổ mình “bành bạch”, dí sát cổ tới nỗi nó đỏ bừng như một thằng tâm thần.

Chưa ai thấy Rắn Lục phát điên như vậy nên ai nấy đều sững sờ. Song chẳng biết vì sao, mới nãy A Tú còn giết người không chớp mắt, thế mà bây giờ gã lại như bị chửi đến điếng người. Rắn Lục phát ti3t xong rồi mới hằm hằm hỏi: “Mày câm à?”

A Tú bỗng giơ tay lên sờ cổ, động tác này không ai hiểu nhưng Rắn Lục lại hiểu. Trước đây A Tú bị thương, lại phải che giấu thân phận sao chép người sống nên lúc đi lăn lộn cùng Rắn Lục hay buộc một cái khăn màu xám quanh cổ, lần nào bị Rắn Lục mắng, gã cũng kéo khăn lên che nửa mặt để dễ suy nghĩ đâu đâu.

“Thằng mãnh con,” Rắn Lục thấy thế tự dưng lại chẳng chửi nữa, hắn chùi mặt hì hục để lau sạch nước mắt vì xúc động, “đi với tao—”

A Tú nói: “Anh chửi người, anh không lịch sự.”

Gã lật thanh đao thép, thò sống đao đập trúng mặt Rắn Lục khiến Rắn Lục ngã bịch xuống đất. Rắn Lục ngã vào vũng nước, ngồi trơ như phỗng. Hồi lâu sau, Rắn Lục hít vào thì phát hiện máu mũi đang rỏ tong tong xuống quần mình.

“Mày giỏi lắm,” hắn nói, “mẹ mày mày siêu đẳng lắm.”

M//ô//n//g hắn như có lửa, hắn bật dậy, trong mưa, nước mắt bỗng chảy giàn giụa. Phải biết là bình thường Rắn Lục rất sĩ diện, tuy hắn lắm tật nhưng tuyệt đối không chịu lép vế ai, vậy mà lúc này tiếng nức nở hắn cũng không giấu đặng.

“Mày cút đi, đừng khiến tao gặp lại mày nữa,” Rắn Lục đá vũng nước, “sau này ông mày không dính dáng gì đến mày nữa, có chết cũng đừng có chết chung một chỗ!”

Hắn đau lòng khôn xiết, đau lòng hơn cả khi bị Tô Hạc Đình bắn, bị Vệ Đạt vứt bỏ, “tìm A Tú” là việc mà hắn kiên trì lâu nhất.

Rắn Lục quay lại kéo Tần Minh đang nằm dưới đất lên, chỉ vào cậu ta nói: “Sau này mày là em trai tao, nghe chưa?”

Trán Tần Minh vẫn còn đỏ, cậu ta bị Rắn Lục xách cổ áo, hai cái chân lê lết trên mặt đất, giãy nguầy nguậy: “Không! Tao không làm em trai mày đâu. Này, ranh con, mau chém chết hắn đi, đừng để hắn nổi điên!”

Rắn Lục vả trán cậu ta: “Ông cho mày nói chuyện với nó à, nín!”

Đao thép của A Tú đã đổi về tay, gã nhìn xuống tay mình cho tới khi bị Hòa Thượng dùng còng cảm ứng còng lại. Hắn như quả bóng xì hơi, vừa không chống cự cũng vừa chẳng nói chẳng rằng. Vẻ mặt hắn có hơi mờ mịt, lúc bị Tạ Chẩm Thư kéo dậy gã còn quên cả sợ.

“Đưa gã theo,” Tạ Chẩm Thư vứt A Tú cho Hòa thượng, “cả y nữa.”

“Y” là chỉ Tần.

Chị Đại vỗ vai Tần, làm động tác mời: “Mượn xe ông chủ Tần dùng nhé, lên xe đi.”

Tần đã bị mưa dội ướt đầm, ống tay áo y dính bết vào cổ tay, càng lộ vẻ gầy gò. Chỉ thấy cựa mình, nhẹ nhàng gạt tay Chị Đại ra, nói: “Khách vừa mới tới đủ thì sao đi được?”

Giọng y bình thản, nhưng lại khiến tất cả mọi người ở đây thòng tim.

Tô Hạc Đình nói: “Anh muốn mời khách thì cũng đâu nhất thiết phải vội vàng làm hôm nay.”

Tần ngước lên, trầm ngâm nhìn Tô Hạc Đình, hồi lâu sau y mới nói: “Chẳng phải cậu đã nói rồi sao? Sao có người có thể giẫm vào vết xe đổ những hai lần hả Mèo Con, cậu nghe đi.”

Mưa bắn vào vũng nước, tạo ra một vòng rung động. Bầu trời âm u phản chiếu bên trong, còn cả tấm lưng mơ hồ của nữ võ thần. Đằng xa, tổ vũ trang đang lục soát nhà thờ. Tần lại ho, trong tiếng ho của y, máy bay thăm dò bốn góc khu vực đi đầu phát nổ, chúng như những con côn trùng bị bóp nát, “đoàng” cái, ánh lửa đỏ lan khắp vòm trời.

Tần có vẻ rất tận hưởng giây phút này, y hít thở sâu, vô cùng thanh thản: “Cậu tưởng tôi chỉ muốn giết cảnh sát trưởng Tiền với Tổng đốc thôi ư? Không đâu, chúng chỉ là bù nhìn có chống lưng thôi, tất cả mọi người ở Khu sinh tồn đều có tội.”

Tóc Hai B//í//m bỗng chạy ra ngoài, nàng nhìn nhà thờ: “Nhà của tôi…”

Nhà thờ kêu “ruỳnh” một tiếng rồi bỗng phát nổ. Tượng nữ thần ngã xuống đất, vỡ tan với cả cung tên của nàng. Lửa giận của Tần đã biến thành thực thể, nổ tung những cột trụ trật tự hoàn mỹ. Kính màu nổ tung tóe, b ắn ra làn mưa. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, nhà thờ đã hóa một đống đổ nát.

Còi báo động, còi cảnh báo, tiếng nổ liên miên—

Tô Hạc Đình hứng gió như đang sốt. Cậu cảm thấy k1ch thích, như thể những vụ nổ này không phải đang nổ Hình Thiên, mà là châm lên sợi dây dẫn nào đó trong đầu cậu.

Thịch, thịch.

Tiếng tim đập kịch liệt vang lên bên tai, Tô Hạc Đình nắm cổ áo, giật mình nhận ra bản thân đang nghe tiếng đồng hồ đếm ngược.

Hòa Thượng gọi: “Mèo Con?”

Đầu Tô Hạc Đình như sắp nứt ra, nhưng cậu lại thấy rất phấn khích, thậm chí cậu không thể kiểm soát chữ “X” bên mắt phải. Trong luồng suy nghĩ nhập nhằng, cậu che mắt, khó khăn nói: “Tần Minh… Có phải mày bị lây…”

Ruỳnh!

Tiếng nổ vang trời dậy đất vẫn văng vẳng, Tô Hạc Đình cảm giác đây đều là tiếng nổ trong đầu mình, miệng lưỡi cậu khô ran, cậu rơi vào sự kích động.

【 Giết! Giết! 】

Tô Hạc Đình thở hổn hển, dường như cậu đã quay về đấu trường. Con mắt cải tạo của cậu nhìn thấy một bông tuyết, những tiếng nổ dần biến thành tiếng reo hò, chúng bủa vây chặt lấy cậu như mảnh giấy ướt, càng hút càng dính.

Sắp nổ.

Tim Tô Hạc Đình nện như trống dồn, cậu siết cổ áo muốn xé vỏ kén vô hình ấy đi. Vùng phát tín hiệu đã mất kiểm soát, virus quen thuộc đang lây lan khắp người, cậu biết đuôi mình đang đung đưa, đó là dấu hiệu cho thấy cậu sắp nổ—

【 Giết! Giết! 】

“Mèo Con!”

“Tô Hạc Đình…”

Tiếng mọi người đã cách rất xa, tâm trí Tô Hạc Đình rối loạn, cậu nghĩ mê man: Con virus này đã xuất hiện từ sớm, nhưng có thực sự là từ khi mình bắt đầu thi đấu hay không? Có lẽ nào, nó đã đi cùng mình từ khu Quang Quỹ?

“Chết tiệt…” Tô Hạc Đình nói, “có chuyện lớn rồi.”

Vừa dứt lời, cậu đã ngã “bịch” vào ngực Tạ Chẩm Thư, bị đánh ngất.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chuẩn Điểm Thư Kích
Chương 201

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 201
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...