Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chó Hoang Khó Dỗ – Chương 17: Có đau lắm không?

Chó Hoang Khó Dỗ

Tác giả: Giảm Cân Tôi Không Ăn
Lượt đọc: 310
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Lát nữa anh còn một trận đấu, em nghỉ trước đi.” 

Tần Thời Dã không trả lời thẳng câu hỏi của cô, đứng dậy định về phòng.

Thẩm Bảo Nhi không tin. 

Nếu thật sự có trận đấu, anh đã không ở nhà đợi đến giờ mới nói phải đi.

“Anh tránh em à?” Cô chặn trước mặt anh.

Lộ liễu vậy sao?

Trận đấu đúng là anh bịa ra, chỉ là anh không biết phải đối mặt với cô thế nào nữa. 

Mấy ngày trước lòng anh mới vì cô mà gợn sóng, hôm nay lại trở thành một vũng nước chết, lại còn là vũng nước chết đầy bùn lầy.

Ánh mắt của bậc làm cha làm mẹ, đáng sợ ở chỗ luôn luôn chuẩn xác. 

Trước đây Tần Thời Dã chỉ nghĩ mình không thể mang lại cảm giác an toàn cho con gái người ta, các mặt khác không đến nỗi nào. 

Nhưng hôm nay, anh lại cảm thấy bản thân chỗ nào cũng không xứng.

“Thẩm tiểu thư, ánh mắt em bây giờ rất dễ khiến anh hiểu lầm, em biết không?” 

Tần Thời Dã nhíu mày, trong mắt toàn là khó xử và khắc chế.

Anh đã hiểu lầm từ lâu rồi, phải không?

“Anh không hiểu lầm đâu, em đúng là thích anh.” 

Thẩm Bảo Nhi ghét nhất mấy màn dây dưa tình cảm dài dòng trong phim truyền hình, càng ghét cảnh tỏ tình bị cắt ngang không biết bao nhiêu lần. 

Anh nói hiểu lầm à? 

Vậy cô thừa nhận luôn, không để anh đoán nữa, bị từ chối thì cũng chẳng thấy mất mặt.

“Em…” Cổ họng Tần Thời Dã lăn một cái, những lời định nói lại nuốt ngược trở lại, chỉ nhẹ giọng hỏi: “Có muốn đến sàn đấu xem không?”

“Hả?” Chủ đề chuyển quá nhanh, Thẩm Bảo Nhi chưa kịp phản ứng. “Bây giờ á?”

“Em đi thay đồ cái đã.”

Tần Thời Dã vượt qua cô vào phòng, cởi chiếc sơ mi trắng không hợp với mình, thay áo hoodie xám và quần thể thao, vác balo đen lên vai rồi đi ra.

Thật ra nơi như sàn đấu, anh hy vọng cả đời này Thẩm Bảo Nhi đừng bao giờ bước chân tới. 

Nhưng lúc này, chỉ có để cô nhìn rõ anh là loại người gì, mới có thể dập tắt ý nghĩ bốc đồng của cô.

“Mũ bảo hiểm, đội vào.”

Dưới lầu, bên cạnh chiếc mô tô, Tần Thời Dã đưa mũ bảo hiểm của mình cho cô.

“Không cần, em có cái riêng.” Thẩm Bảo Nhi chỉ vào xe máy điện của mình.

Tần Thời Dã mạnh bạo đội mũ lên đầu cô, cài quai cẩn thận: “Tốc độ của xe mô tô không giống xe điện của em đâu, mũ của em ngã một cái là lột da đầu ngay.”

“Lên xe.” Anh đã ngồi sẵn, ngoảnh đầu lại nói.

Vừa ra khỏi khu chung cư, Tần Thời Dã lập tức đưa cô diễn một màn Fast & Furious. 

Đường đông anh không đi, chuyên chọn ngõ nhỏ vắng vẻ, tiếng động cơ gầm rú chói tai, đồng thời cũng làm Thẩm Bảo Nhi sợ đến trắng bệch mặt.

Ngõ nhỏ khó đi, đá sỏi nhiều, ổ gà cũng nhiều, có lúc cô còn tưởng mình sắp bị hất văng ra ngoài. 

Cô chỉ còn biết ôm chặt eo anh, sống chết không buông.

Tần Thời Dã cúi đầu nhìn đôi tay cô siết lấy mình, khóe môi bất giác nhếch lên. 

Vặn hết tay ga, tốc độ lại tăng thêm, tiếng thét của Thẩm Bảo Nhi bị gió cuốn sạch. Lúc này cô mới biết, thì ra gió mùa hè cũng có thể làm da người đau rát.

Một tiếng đồng hồ kinh hoàng trôi qua, họ dừng trước một cánh cổng sắt lớn loang lổ gỉ sét. Tần Thời Dã bấm còi, bên trong liền có người ra mở cửa.

Vào rồi mới thấy bên trong là bãi đỗ xe khổng lồ chứa hàng chục chiếc xe sang, cùng một nhà xưởng lớn. 

Cửa nhà xưởng có người cầm ly rượu ra vào, có người ôm gái trái phải, sau bụi cây cảnh còn có đôi nam nữ đang hôn hít.

Tần Thời Dã tùy tiện tìm chỗ đỗ xe, lần này không đi cửa sau mà dắt Thẩm Bảo Nhi thẳng vào cửa chính.

Mãi khi bước vào cô mới biết, nhà xưởng trông cũ kỹ bên ngoài lại chứa đựng một thế giới xa hoa và công nghệ đến mức cô không thể tưởng tượng nổi.

Vừa vào đã là một hành lang tranh dài hai ba trăm mét đầy hơi thở nghệ thuật, sàn trải thảm mềm. 

Đến cuối hành lang là một cánh cửa ẩn, đẩy ra, ánh sáng màu sắc và âm nhạc lập tức ập vào mặt. 

Cùng với đó là những thân hình uốn éo trong tiếng nhạc, những kẻ say khướt chìm trong dục vọng.

“Đây là quầy bar của sàn đấu chúng tôi, đi theo sát anh.” 

Tần Thời Dã đi chậm lại, dẫn cô men theo mép đám đông tiến vào trong.

Thẩm Bảo Nhi hồi đại học cũng từng đi bar với bạn, nhưng chỉ là bar bình thường. 

Ở đó không có hành lang tranh, cũng không có sàn đấu quyền anh như trước mặt.

Ở sàn đấu ngầm này, người duy nhất Tần Thời Dã tin được là Nam Khang, nên anh mới đưa cô đến đây, lát nữa nhờ anh ta chăm sóc cô một chút.

“Nam ca.”

Nam Khang quay đầu lại, thấy Tần Thời Dã thì phản ứng đầu tiên là quan tâm sức khỏe anh: “Chó Hoang? Sao cậu lại đến đây, khỏe hẳn chưa?”

Tần Thời Dã gật đầu, giọng điệu bình thản: “Đây là bạn tôi, lát nữa nhờ ông chăm sóc giúp.”

“Bạn?” Nam Khang chỉ liếc Thẩm Bảo Nhi một cái đã hiểu ngay.

Ông ta cười cười với Tần Thời Dã: “Yên tâm.”

Đây là lần đầu tiên Chó Hoang dẫn “bạn” đến, lại còn là bạn nữ. Dù vừa rồi anh tỏ ra lạnh lùng, nhưng chỉ riêng việc này đã đủ để Nam Khang biết – giữa hai người này có chuyện.

“Em ở đây đợi anh, muốn ăn gì uống gì cũng được.” 

Tần Thời Dã cúi xuống nói bên tai cô.

Vừa dứt lời thì trên đài đã có người gọi anh.

“Chó Hoang đến rồi à? Đánh một trận không?”

Tần Thời Dã vẫn cúi người, ánh mắt nhìn về phía sàn đấu, gật đầu với người trên đài, ra hiệu chờ chút. “Tôi có một trận, đi thay đồ đã, có việc gì thì tìm anh Khang.”

Nói xong anh đi luôn.

Từ đầu đến cuối, Thẩm Bảo Nhi không có cơ hội chen miệng.

Lần sau nhìn thấy anh, anh đã đứng trên sàn đấu, giống hệt các trận quyền anh trên tivi: chân trần, cởi trần, chỉ mặc mỗi chiếc quần short rộng. 

Chỉ khác một điều – trên tivi người ta đeo găng, còn ở đây chỉ quấn băng vải quanh tay.

Khi Thẩm Bảo Nhi còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý, trận đấu đã bắt đầu.

Cơ thể cuồng bạo, bạo lực điên cuồng, dã tính không chỗ phát tiết, cùng tiếng hò reo điên loạn của đám đông – tất cả khiến Thẩm Bảo Nhi không tài nào thích nghi nổi.

Tần Thời Dã trên sàn đấu, cả người bao trùm bởi bóng tối, máu tanh và hung bạo, hoàn toàn là một người khác so với Tần Thời Dã ngượng ngùng gỗ đá trong ấn tượng của cô.

Cô từng tưởng lần trước anh cắn cổ cô, nói cô quá mỏng manh, sợ làm hỏng cô – chỉ là ảo giác. 

Nhưng không ngờ, đó đã là mặt dịu dàng nhất của anh sau khi khắc chế rồi.

So với anh lúc này, lúc ấy anh đã quá nhẹ nhàng.

“Sợ à?”

Nam Khang đưa cho cô một ly rượu trái cây, cười hỏi.

Lần đầu thấy cảnh này, Thẩm Bảo Nhi đương nhiên không chịu nổi, cô nhận ly rượu uống cạn một hơi. 

Chất lỏng mát lạnh trôi qua cổ họng, tạm thời xoa dịu sự bất an và căng thẳng của cô.

Nam Khang: “Uống thêm ly nữa không?”

Thẩm Bảo Nhi lắc đầu, nhìn ông ta do dự hỏi: “Đánh quyền anh… có đau lắm không?”

Câu hỏi của cô khiến Nam Khang không nhịn được cười: “Tôi không đánh quyền anh, câu này tôi chịu, không trả lời được. Lát nữa Chó Hoang xuống thì em hỏi cậu ấy nhé?”

Cô gái này ngây thơ thật.

----

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Anh Ta Là Chủ Nhà Của Mình?!
Chương 2: Tần Thời Dã, Đồ Lưu Manh!
Chương 3: Cắn
Chương 4: Phát Hiện Bí Mật Nhỏ Của Cô Trong Camera: Cô Tự Xử Trên Sofa
Chương 5: Quay Video Tự Sướng
Chương 6: Lén Nhìn "hàng" Trong Quần Anh
Chương 7: Lễ Hội Bạo Lực
Chương 8: Muốn Làm Chú Chó Hoang Của Cô Ấy
Chương 9: Sao em lại muốn ngủ với anh?
Chương 10: Đang tự sướng à? Để em giúp cho (cẩn thận 18+)
Chương 11: Nằm sấp trên người anh tự xử (H)
Chương 12: Anh muốn nuốt sâu (H)
Chương 13: Em muốn cắn anh thì sao? (H)
Chương 14: Ngủ cùng không?
Chương 15: Đại ca, nhờ anh đấy
Chương 16: Anh ngủ phòng em đi
Chương 17: Có đau lắm không?
Chương 18: Em muốn… sờ anh một chút, được không?
Chương 19: Sờ chỗ này sướng, hay đ//â//m vào trong mới sướng?
Chương 20: Anh đẹp trai, anh là ai vậy?
Chương 21: Nụ hôn say rượu
Chương 22: Trên bàn ăn quỳ l//i//ế//m đến khi cô lên đỉnh (H nặng)
Chương 23: Sao em lại chặt thế này, đ//ị//t sướng thế này (H nặng)
Chương 24: Lần đầu ăn thịt, anh dừng không nổi
Chương 25: Thế em còn chỗ nào để đ//ị//t nữa?
Chương 26: Giúp anh ăn chuối đi, đau quá… (H)
Chương 27: A Bảo chặt quá… (H)
Chương 28: Cây thịt này của anh, toàn bộ cho em ăn (cực kỳ nặng khẩu vị)
Chương 29: Chỉ muốn bắn hết vào em (H nặng)
Chương 30: Chó hoang đúng là khó dạy!
Chương 31: A Bảo, mau ướt đi… anh muốn đ//ị//t em
Chương 32: Lén giấu chiếc quần lót đầy tinh dịch đi
Chương 33: Bị cô ấy thấy dáng vẻ thê thảm của mình rồi
Chương 34: Một con chó hoang, chẳng ai quan tâm
Chương 35: Anh ấy gầy đi rất nhiều
Chương 36: Tiểu Dã về nhà nào
Chương 37: Là em dụ dỗ anh
Chương 38: Em chính là con chó cái anh thích (cực nặng)
Chương 39: Cho dù có chết, anh cũng phải bắn vào con chó cái của anh trước đã
Chương 40: Dính người thế sao?
Chương 41: Mau cầu anh đ//ị//t em đi (H)
Chương 42: A Bảo, em m//ú//t chặt quá (cao H)
Chương 43: Tần Thời Dã, theo em về nhà nhé
Chương 44: Anh ấy rất hợp với con
Chương 45: Nhưng anh thật sự rất thích em mà…
Chương 46: Con muốn cưới A Bảo
Chương 47: Anh không cần em nữa sao?
Chương 48: Gọi chồng đi (H)
Chương 49: Khi bôi son đừng quyến rũ anh
Chương 50: Tiệc cưới
Chương 51: Thèm thân thể anh, chẳng phải là yêu từ cái nhìn đầu tiên sao?
Chương 52: Em làm anh động tình rồi (H)
Chương 53: Gậy lớn rất nhớ b//í//m bánh bao của em (H trong xe)
Chương 54: Anh muốn b//ú sữa (H)
Chương 55: Gậy lớn của anh còn chưa đủ làm em thỏa mãn sao?
Chương 56: Cô ấy phun sữa rồi! (H)
Chương 57: C//h//ị//c//h đến phun sữa (H – thêm chương)
Chương 58: Hoàn thành – rải hoa

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chó Hoang Khó Dỗ
Chương 17: Có đau lắm không?

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17: Có đau lắm không?
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...