Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chó Hoang Khó Dỗ – Chương 1: Anh Ta Là Chủ Nhà Của Mình?!

Chó Hoang Khó Dỗ

Tác giả: Giảm Cân Tôi Không Ăn
Lượt đọc: 411
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Tiểu Cầu Nhỏ

“… Bốn, ba, hai, một!”

“Chúc mừng Chó Hoang!”

Trên sàn đấu quyền anh ngầm, một trận tử chiến đẫm máu vừa kết thúc.

Người thắng đã rõ, nhưng khán giả dưới khán đài không giống mọi khi, không gào thét reo hò, không đứng bật dậy vỗ tay. Cả sàn đấu im phăng phắc.

Tần Thời Dã buông tay khỏi cổ đối thủ bị anh khóa chết dưới sàn, chậm rãi đứng dậy.

Tháo băng quấn tay đã thấm đẫm máu, ném xuống người đang bất tỉnh, rồi xoay người bước xuống đài, rời đi.

Anh lại thắng thêm một trận.

Chỉ có điều lần này không ai đặt cược anh thắng, vì đối thủ là “Tướng quân bất bại” lừng lẫy của giới quyền anh, thậm chí từng đoạt huy chương quốc tế.

Còn anh, chỉ là một tay đấm ngầm, dùng mạng đổi tiền mà thôi.

Tần Thời Dã bắt đầu đánh quyền anh từ năm hai đại học, đến nay đã tròn ba năm.

Ba năm ấy, lần đầu tiên anh chán ghét nơi này.

Tối nay chỉ có một trận, nên khi rời sàn đấu mới hơn một giờ sáng.

Giờ này đường phố đã vắng tanh, nhưng với những kẻ như anh – đêm nào cũng lên đài lúc nửa đêm – thì vẫn còn sớm lắm.

Tần Thời Dã  vết thương mới chồng vết thương cũ đầy mình, phóng xe máy lao vút trên đường lớn không người.

Cuối cùng dừng lại trên cầu vượt sông.

Gió đầu tháng năm hơi oi bức. Đứng trên cầu, nhìn ánh đèn neon thành phố phản chiếu dưới mặt sông, Tần Thời Dã châm một điếu thuốc, không biết đang nghĩ gì.

Có lẽ là hâm mộ, có lẽ là ghen tị.

Ghen tị với những ánh đèn kia, vốn dĩ cũng phải có một góc nhỏ thuộc về anh, nhưng từ ngày ông nội mất, ngọn đèn chờ anh về nhà đã tắt ngóm từ lâu.

“Ngoan, ngoan nào… lại gần chị chút nữa, chị không làm đau đâu, mình ăn chút gì trước nhé?”

Điếu thuốc còn chưa tàn, Tần Thời Dã đang thất thần nhìn mặt sông thì một giọng nữ trong trẻo vang lên từ phía dưới cầu bên phải anh, cắt ngang dòng suy nghĩ.

Dưới cầu, một cô gái trẻ mặc quần jeans dài và áo phông trắng ngắn đang ngồi xổm.

Cách cô khoảng mười mét là một con chó hoang bẩn thỉu.

Nhìn phát biết ngay cô đang cố cứu nó: trước mặt cô đặt một bát cơm chó và một bát nước.

Cô kiên nhẫn dỗ dành, mỗi lần nói lại lén lút nhích chân về trước một chút.

Hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, khoảng cách giữa người và chó mới rút được một nửa.

Mẹ kiếp!

Tần Thời Dã bực bội ném tàn thuốc đã tắt xuống sông.

Anh cũng chẳng rõ mình đang tức cái gì. Tức cô gái dưới cầu quá chậm chạp, hay tức số phận chó với người khác nhau?

Nửa đêm nửa hôm, lại có người chịu ngồi xổm hơn hai tiếng đồng hồ chỉ để dỗ một con chó hoang ăn no?

Còn anh, chỉ có thể đứng trên cầu mà hâm mộ một con chó!

Tối nay đúng là xui xẻo tận mạng.

Dưới cầu.

Thẩm Bảo Nhi canh giữ hơn hai tiếng, cuối cùng cũng khiến con chó hoang buông cảnh giác, ăn đồ cô mang đến.

Dù nó vẫn không cho cô lại gần, chỉ dám để cô đứng xa nhìn nó ăn, nhưng ít ra đã đút được lần này, sau này sẽ dễ hơn nhiều.

“Ngoan lắm, chị về trước đây, mai chị lại đến, em ở đây đợi chị nhé, đừng chạy lung tung.”

Thẩm Bảo Nhi chẳng cần biết nó có hiểu không, để lại một câu rồi leo lên cầu, phóng chiếc xe máy điện nhỏ về nhà.

Cô – Thẩm Bảo Nhi – là chủ một tiệm thú cưng.

Tiệm nằm ở khu thương mại phía nam cầu, còn nhà cô ở phía bắc, cách nhau một dòng sông.

Con chó hoang này là tối qua lúc đóng cửa tiệm về, cô đi qua cầu thì phát hiện.

Thật ra cô còn hai tháng nữa mới chính thức tốt nghiệp đại học, hiện vẫn đang trong giai đoạn thực tập.

Người ta đi xin việc, đi thực tập, còn cô cầm tiền bố mẹ cho mua nhà làm vốn, lén vay thêm một khoản, mua lại cửa hàng này làm bà chủ luôn.

Tiền đổ hết vào tiệm, giờ cô chỉ có thể đi thuê nhà.

Nhưng từ nhỏ cô đã may mắn, căn nhà thuê tuy chỉ là một phòng ngủ phụ bé tí, nhưng chủ nhà lại cực kỳ tuyệt vời.

Không những cho thuê rẻ, mà còn quanh năm không về.

Từ ngày ký hợp đồng qua trung gian dọn vào đến giờ, chủ nhà chưa từng xuất hiện lần nào.

Cuộc sống thuê nhà không phải nhìn sắc mặt chủ nhà, đúng là sướng không gì bằng!

Đang lúc Thẩm Bảo Nhi cảm thán mình không cần nhìn sắc mặt chủ nhà, thì vị chủ nhà thần bí ấy, tối nay lại đột ngột xuất hiện.

Tần Thời Dã đã nửa năm không về Lam Hồ Ngự Cảnh.

Căn nhà này là trước khi ông nội mất, dùng hết tiền tiết kiệm cả đời mua cho anh, giờ anh vẫn đang trả nợ ngân hàng.

Vì là khu mới, việc vặt của ban quản lý rất nhiều, thỉnh thoảng lại gửi thông báo, anh thường xuyên vắng nhà nên đành tìm người thuê để thay mình xử lý mấy chuyện lặt vặt.

Cũng vì thế mà giá thuê anh đưa ra thấp hơn thị trường tận một ngàn đồng.

Xe máy vừa vào bãi đỗ trong tiểu khu, Tần Thời Dã vừa tắt đèn thì phía sau có một tia sáng khác chiếu tới.

Ánh đèn ấy không chói như của anh, cũng không nghe thấy tiếng động cơ.

Xe dừng cạnh anh, hóa ra chỉ là một chiếc xe điện nhỏ.

Hai người cùng tháo mũ bảo hiểm. Thẩm Bảo Nhi nhìn trước, định chào hỏi, nhưng bị vết thương đầy mặt anh dọa đến á khẩu.

Mặt anh đúng nghĩa “mặt hoa da phấn” theo kiểu bị đánh – trán, hốc mắt, sống mũi… chỗ nào cũng thương, má trái còn sưng vù.

Bộ dạng này, chắc mẹ ruột đứng trước mặt cũng không nhận ra.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, dù vết thương khiến anh trông như kẻ xấu, nhưng đôi mắt lại sạch sẽ lạ thường.

Đã gặp vô số mèo chó hung dữ khó thuần, Thẩm Bảo Nhi dám chắc: người đàn ông trước mặt không xấu.

Cùng lắm chỉ thích đánh nhau thôi, chứ không phải loại giết người phóng hỏa.

Là cô ấy!

Tần Thời Dã liếc một cái đã nhận ra – chính là cô gái vừa nãy dưới cầu cho chó hoang ăn, dù lúc đó cô đưa lưng về phía anh.

Thật trùng hợp, cô cũng ở đây?

Trùng hợp hơn nữa, hai người cùng vào một đơn nguyên, cùng thang máy, cùng tầng!

“Anh cũng ở tầng 16 sao?” Thẩm Bảo Nhi ngạc nhiên.

Cô ở đây năm tháng rồi mà chưa từng gặp anh em lần nào ở hành lang. “Anh ở phòng 16 mấy vậy?”

Tần Thời Dã không lên tiếng.

Anh chỉ vì tối nay tâm trạng tệ, muốn tránh xa sàn đấu vài hôm nên về ngủ tạm, không định ở lâu, hàng xóm gì đó không cần quen.

Thẩm Bảo Nhi thấy anh im lặng, lặng lẽ lùi về phía nút bấm tầng.

Phòng khi có chuyện, cô còn kịp bấm chuông báo động.

Nhưng nhìn túi thuốc và túi tiện lợi trong suốt anh cầm, bên trong chỉ có thuốc với bia, bánh mì, không có hung khí gì đâu.

Chắc… không sao đâu nhỉ?

Chẳng mấy chốc thang máy dừng. Anh bước ra trước, Thẩm Bảo Nhi cũng bình an vô sự bước theo.

Chỉ là… sao anh lại đi thẳng đến phòng 1601?

Còn nhập cả mật mã nữa chứ!

“Anh… anh không phải là Tần Thời Dã đấy chứ?!”

──────────

*Lời tác giả:*

Rất xin lỗi mọi người, mấy ngày trước đã xóa văn mới, chỉnh lại từ đầu vì ý tưởng cũ xung đột với cảm hứng mới.

Nút thắt lớn nhất là: Tần Thời Dã nên thảm đến mức nào?

Theo thói quen trước giờ của mình thì nam chính thường có xuất thân khá hạnh phúc, nhưng Tần Thời Dã thì không.

Bình Luận

Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Anh Ta Là Chủ Nhà Của Mình?!
Chương 2: Tần Thời Dã, Đồ Lưu Manh!
Chương 3: Cắn
Chương 4: Phát Hiện Bí Mật Nhỏ Của Cô Trong Camera: Cô Tự Xử Trên Sofa
Chương 5: Quay Video Tự Sướng
Chương 6: Lén Nhìn "hàng" Trong Quần Anh
Chương 7: Lễ Hội Bạo Lực
Chương 8: Muốn Làm Chú Chó Hoang Của Cô Ấy
Chương 9: Sao em lại muốn ngủ với anh?
Chương 10: Đang tự sướng à? Để em giúp cho (cẩn thận 18+)
Chương 11: Nằm sấp trên người anh tự xử (H)
Chương 12: Anh muốn nuốt sâu (H)
Chương 13: Em muốn cắn anh thì sao? (H)
Chương 14: Ngủ cùng không?
Chương 15: Đại ca, nhờ anh đấy
Chương 16: Anh ngủ phòng em đi
Chương 17: Có đau lắm không?
Chương 18: Em muốn… sờ anh một chút, được không?
Chương 19: Sờ chỗ này sướng, hay đ//â//m vào trong mới sướng?
Chương 20: Anh đẹp trai, anh là ai vậy?
Chương 21: Nụ hôn say rượu
Chương 22: Trên bàn ăn quỳ l//i//ế//m đến khi cô lên đỉnh (H nặng)
Chương 23: Sao em lại chặt thế này, đ//ị//t sướng thế này (H nặng)
Chương 24: Lần đầu ăn thịt, anh dừng không nổi
Chương 25: Thế em còn chỗ nào để đ//ị//t nữa?
Chương 26: Giúp anh ăn chuối đi, đau quá… (H)
Chương 27: A Bảo chặt quá… (H)
Chương 28: Cây thịt này của anh, toàn bộ cho em ăn (cực kỳ nặng khẩu vị)
Chương 29: Chỉ muốn bắn hết vào em (H nặng)
Chương 30: Chó hoang đúng là khó dạy!
Chương 31: A Bảo, mau ướt đi… anh muốn đ//ị//t em
Chương 32: Lén giấu chiếc quần lót đầy tinh dịch đi
Chương 33: Bị cô ấy thấy dáng vẻ thê thảm của mình rồi
Chương 34: Một con chó hoang, chẳng ai quan tâm
Chương 35: Anh ấy gầy đi rất nhiều
Chương 36: Tiểu Dã về nhà nào
Chương 37: Là em dụ dỗ anh
Chương 38: Em chính là con chó cái anh thích (cực nặng)
Chương 39: Cho dù có chết, anh cũng phải bắn vào con chó cái của anh trước đã
Chương 40: Dính người thế sao?
Chương 41: Mau cầu anh đ//ị//t em đi (H)
Chương 42: A Bảo, em m//ú//t chặt quá (cao H)
Chương 43: Tần Thời Dã, theo em về nhà nhé
Chương 44: Anh ấy rất hợp với con
Chương 45: Nhưng anh thật sự rất thích em mà…
Chương 46: Con muốn cưới A Bảo
Chương 47: Anh không cần em nữa sao?
Chương 48: Gọi chồng đi (H)
Chương 49: Khi bôi son đừng quyến rũ anh
Chương 50: Tiệc cưới
Chương 51: Thèm thân thể anh, chẳng phải là yêu từ cái nhìn đầu tiên sao?
Chương 52: Em làm anh động tình rồi (H)
Chương 53: Gậy lớn rất nhớ b//í//m bánh bao của em (H trong xe)
Chương 54: Anh muốn b//ú sữa (H)
Chương 55: Gậy lớn của anh còn chưa đủ làm em thỏa mãn sao?
Chương 56: Cô ấy phun sữa rồi! (H)
Chương 57: C//h//ị//c//h đến phun sữa (H – thêm chương)
Chương 58: Hoàn thành – rải hoa

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chó Hoang Khó Dỗ
Chương 1: Anh Ta Là Chủ Nhà Của Mình?!

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 1: Anh Ta Là Chủ Nhà Của Mình?!
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...