Chiếm Lấy Ánh Trăng – Chương 94: Cá đã c//ắ//n câu
Chiếm Lấy Ánh Trăng
“Vốn dĩ ta đã thuận lợi thoát khỏi Nguyên Tử Triều, chỉ chờ Mạnh Dụ đến hội ngộ.
Vậy mà Triệu Tĩnh An hết lần này đến lần khác gào thét đòi thảo phạt nghịch tặc,
cầm chiếu thư của phụ thân ta đi bố cáo thiên hạ, lấy danh nghĩa của ta để phò
chính, Mạnh Dụ bảo ta chờ thêm chút nữa nhưng ta không muốn chờ!
Nguyên Dịch xâu chuỗi toàn bộ câu chuyện, cuối cùng hiểu ra lý do Lục Vân Tích
phải ra tay tàn độc với Nguyên Tử Triều, nhưng người đã chết, lão không quan tâm
đến yêu hận tình thù của đám nhóc này: “Cô chỉ cần biết, ngươi phá hỏng kế sách
của cô, giờ định bù đắp thế nào?”
“Cái chết của hắn vốn nằm trong kế hoạch của ta.” Lục Vân Tích vứt con dao trong
tay, lấy khăn tay lau sạch tay mình rồi cúi xuống trùm khăn lên mặt Nguyên Tử
Triều, như một lời cáo biệt thầm lặng.
Nàng nói với Nguyên Dịch: “Ta muốn ngươi giết Triệu Ngọc Nhi, những người
khác đều là người của ngươi, chỉ cần ngươi có thể khiến họ im miệng thì ta không
quan tâm nữa. Chỉ có nàng ta là ta không yên tâm. Tối nay Mạnh Dụ sẽ chờ tín
hiệu của ta, khi nhận được tin, y sẽ dẫn đại quân công thành.”
“Các ngươi tính toán vậy à!” Nguyên Dịch cười lớn, “Công thành thì chắc chắn hai
bên sẽ giao chiến trong thành, lúc đó thương vong vô số kể, tất cả đều là người của
Ninh triều, các ngươi không sợ làm mất lòng dân U Châu sao?”
“Vậy nên quốc quân Nguyên Tử Triều sẽ chịu trách nhiệm cho hành động của
mình, tự sát tạ tội ngoài thành U Châu.”
Hóa ra từ đầu đến cuối nàng không có chút tình cảm nào với Nguyên Tử Triều,
Nguyên Dịch bỗng cười lớn, không rõ là khen ngợi hay chế giễu: “Người ta nói từ
xưa đến nay anh hùng khó qua ải mỹ nhân, Nguyên Tử Triều chết dưới tay ngươi
là đáng đời hắn.”
Lục Vân Tích cũng cười khẩy: “Chỉ là bị sắc dục làm mờ mắt thôi, vua Bắc Mạc
không phải là anh hùng có thể vượt qua ải mỹ nhân sao? Nghe nói mẹ ruột của ba
người con trai ngươi sớm đã bị ban chết rồi.”
Hoàng tộc Bắc Mạc có lệ cũ, nếu s//i//n//h c//o//n trai mà được lập Thái tử thì mẹ ruột sẽ
bị ban chết. Tới giờ Nguyên Dịch vẫn chưa lập Thái tử nhưng đã ban chết hai vị
vương phi, không biết có ý gì.
Không ngờ nàng lại biết luật lệ của Bắc Mạc, Nguyên Dịch đánh giá lại: "Ngươi
rất thông minh, chẳng trách Nguyên Tử Triều lại mê đắm ngươi đến vậy."
"Mạnh Dụ không muốn làm hoàng đế, chúng ta chỉ muốn sống yên bình. Nguyên
Tử Triều có đầu óc, Triệu Tĩnh An có dã tâm. Nếu ngươi muốn thôn tính Trung
Nguyên mà không gặp trở ngại thì hắn là lựa chọn tốt nhất." Thấy Nguyên Dịch đã
buông lỏng cảnh giác, Lục Vân Tích cũng dần nắm chắc phần thắng, từng bước
câu giờ, kiên nhẫn chờ đợi cá c//ắ//n câu.
Tuy nhiên lão vốn cẩn trọng, Lục Vân Tích có thể lợi dụng rồi bỏ rơi Nguyên Tử
Triều huống chi là lão, trong chuyện này không biết có bẫy gì không. Nguyên Dịch
không vội trả lời, hỏi ngược lại: "Ngươi và tiểu tướng quân Mạnh Dụ thành tâm
như vậy, nói cho cô cả kế hoạch tấn công thành, rốt cuộc muốn gì từ cô?"
"Ta đã nói rồi, ta muốn ngươi giết Triệu Ngọc Nhi, tất nhiên cả Triệu Tĩnh An
nữa.” Lục Vân Tích ngẫm nghĩ giây lát, "Triệu Tĩnh An rất sủng ái muội muội này,
nếu biết ta muốn giết ả, e rằng sẽ không tha cho ta."
Lúc này Nguyên Dịch mới nghiêm túc đối mặt với nàng, nếu lúc đầu lão chỉ coi
nàng là trò cười mà nhìn từ trên cao xuống thì bây giờ lão đã đứng ngang hàng để
quan sát nàng.
“Nếu cô giữ ngươi bên mình cho đến khi không cần Mạnh Dụ ở Trung Nguyên
nữa, các ngươi có đồng ý không?” Nguyên Dịch vừa đưa ra điều kiện của mình
vừa quan sát biểu cảm của Lục Vân Tích.
Mặt nước bắt đầu động, con cá khôn khéo k//h//ô//n//g c//h//ị//u n//ổ//i mùi hương của mồi, đã
dần dần tiến lại gần.
Lục Vân Tích cau mày, nàng phải tỏ ra thật đắn đo và đau khổ mới có thể kiểm
soát được cảm xúc của mình. Nàng nhíu mày rất lâu, nhìn lão: "Ngươi cần bao
lâu?"
“Không quá lâu, năm năm là đủ.”
Lục Vân Tích im lặng hồi lâu, để trông càng chân thật hơn, nàng nói: “Nếu ta
không đồng ý thì sao?”
Nguyên Dịch thu lại nụ cười, trên khuôn mặt hiện lên sự tàn nhẫn. Khi không cười,
vẻ mặt của lão khiến người ta có cảm giác rất quen, giống như ai đó mà nàng đã
từng gặp nhưng không nhớ ra gặp ở đâu.
“Nếu không đồng ý, ngươi chỉ có thể xuống dưới gặp Ninh Đế. Hắn vừa mới đi
không lâu, có khi còn đang đợi ngươi ở cầu Nại Hà.” Nét mặt lão lạnh lùng.
Lục Vân Tích giả vờ do dự: “Ta có thể ở lại đây làm con tin, nhưng ngươi phải
giao thi thể Nguyên Tử Triều cho Mạnh Dụ.”
Nguyên Dịch bất ngờ tiến sát, nhìn thẳng vào mắt nàng rất lâu, ánh mắt của lão
khiến Lục Vân Tích chột dạ, tưởng mình đã lộ sơ hở bị lão phát hiện.
Ai ngờ, lão chỉ buông một câu nhàn nhạt: "Nếu ngươi lấy một nửa tấm lòng trao
Mạnh Dụ cho Nguyên Tử Triều, thì hắn cũng không đến nỗi đơn độc vào thành rồi
mất mạng ở đây."
May là lão chưa nghi ngờ.
Lục Vân Tích nhếch môi cười: “Vương Bắc Mạc không cần phải thương hại hắn,
chúng ta mỗi người có mục đích riêng, hắn có chết cũng đáng."
"Ngươi viết phong thư cho Mạnh Dụ, bản vương sẽ truyền ra ngoài cho ngươi.”
Nguyên Dịch lắc đầu đi xa, “Nữ nhân quả nhiên đều vô tình."













