Chẳng Thể Tìm Được Em – Chương 45: Giữ Sức Tối Nay Kêu Cho Tôi Nghe
Chẳng Thể Tìm Được Em
Sáng hôm sau, Cố Thừa Trạch tỉnh dậy với tinh thần sảng khoái.
Cố gần như không nhận ra đây là người chú mình từng quen. Chẳng biết hắn đã lên kế hoạch gì nữa đây!?
Mấy ngày hôm trước còn đang hăm dọa muốn cô ở bên mình, bây giờ sau khi nói xong sẽ thả cô đi rồi thì kiên nghị rất nghe lời theo thỏa thuận.
Ăn sáng xong liền có xe đền đón cô rời đi, Cố Thừa Trạch chuẩn bị sẵn cho cô một căn hộ nằm giữa trung tâm thành phổ, vừa hay thuận tiện đi lại rất nhiều. Mộng Khiết lắc đầu không chấp nhận, cô chỉ yêu cầu lây giấy tờ tuỳ thân của mình, sau đó chuyển vào ở tại một phòng thuê bình dân gần hồ Dao Tình.
Nơi đây thoáng mát dễ dịu, nghe nói còn gần một trường lại học nghệ thuật.
Thời gian trôi đi, đúng như đã hứa, khoảng thời gian ấy hắn không hề tìm đến cô.
Kể cả như vậy, trái tim Mộng Khiết vẫn có chút hòai nghi không chịu đứng yên, lơ đửng không rõ nguyên do. Lễ nào Cố Thừa Trạch đã tỉnh ngộ, bản thân yêu phải một người không nên yêu, vì vậy mới chịu nhắm mắt buông tay?
Dù suy nghĩ thễ, Mộng Khiết cảm giác gã đàn ông có tính chiếm hữu sẽ không buông tha cho mình.
7 ngày trôi qua vô cùng khó khăn, cô thắp thỏm lo đằng không thôi.
Kinh nguyệt mỗi tháng đã kết thúc, buổi sáng Mộng Khiết liền chạy đi xem thông báo ở trường lại học, sắp đến kì nhập học mỗi năm. Cố gái nhỏ muốn thực hiện ước mơ kiếp trước, được đi học rồi ra trường đi"àm, có bạn lẫn đồng nghiệp!
"Diệp Mộng Khiết, 18 tuổi phải không?
"Chị hướng dẫn mỉm cười nói với cô, Mộng Khiết ngại ngùng gật đầu, nhận đấy giấy tờ trong tay chị gái kí tên rồi đưa lại.
Lúc ở phố đèn đỏ kia, nơi cô ở chuyên nuôi các thiếu nữ trong sạch với giá cao ngất ngưởng cho các lại gia. Vì vậy mấy bà mụ thường đốc thúc bọn họ chăm học thơ ca nhảy múa, thậm chí là việc học hành, ai càng xuất sắc giá thị trường sẽ nâng lên tận trời.
Những năm trước điểm thi của cô không tệ, vẫn có thể thi vào một trường tốt.
Cố đăng ký không âu, hôm nay tâm trạng Mộng Khiết rất tốt, lúc về còn ghé qua đầu ngõ mua ít đậu viên để ăn. Gặp được cô gái nhỏ xinh đẹp mới chuyển tới, thím bán món ăn vặt liền không nhịn được buôn chuyện, cô nghe một hồi mới nhận ra bà ấy muốn mai mỗi cho con trai mình.
Nhận đầy hộp đậu viên, cô miễn cưỡng cười lấp lại bác gái, duyên dáng từ chối:"Cháu vẫn đang muốn học, tạm thời chưa thể yêu đương... Cảm ơn ý tốt của bác!
"Thím bán đậu viên cười xòa.
"Người trẻ bọn cháu nên vậy, yêu cứ để sau. Lo sự nghiệp trước đã.
"Mộng Khiết cười gật đầu, khoé môi xinh xắn cong lên đáng yêu, miệng đậu tan ra trong miệng. Cố rất tận hưởng món ăn ngon, nào ngờ giữ chừng bác gái lại nhớ ra gì đó, nói thêm...
"Gháu phải kiếm anh chàng nào như ban nãy ấy, nghe rước dâu rầm rộ lắm!
"
"Rước dâu?
"
"Ừ, nghe bảo là mấy trăm con xe gì đấy, mấy chục tỷ một chiếc chỉ để đón dâu.
"Đậu viên mềm mịn đột nhiên cứng như đá, mắc kẹt ngay cổ họng Mộng Khiết.
Bác gái càng kể càng hăng, vừa nói còn chỉ tay về phía Đông, trùng hợp là gần khu nhà Mộng Khiết đang thuê.
"Xếp thành hàng ngoài kia kìa, nghe bảo người đàn ông đó họ Gỗ.
"Họ Cô?!
Cố Thừa Trạch?!!!
Mộng Khiết đột nhiên bị sặc, bất đông một hồi mới có phản ứng, chạy ngay về khu nhà bình dân mà bác gái vừa chỉ.
Gã đàn ông họ Gỗ, chẳng lẽ lại là hắn?
Đôi chân thoăn thoắt theo thói quen chạy về nhà, từ xa cô đã thấy hàng trăm chiếc xe Bugoatti Mistraf gắn đầy hoa hồng đỏ đỗ ở bên ngoài, dài đến độ không thấy điểm dừng. Đầu xe còn gắn chữ hỷ, con xe Roffs-Royce La Rose Noire Droptai đính kèm vương miện và khăn voan trắng đi lên đầu tiên, đèn xe nhấp nháy liên tục như thể đang gấp rút chờ cô dâu xuất hiện.
Người dân xung quanh lần đầu chứng kiễn cảnh tượng có 102, điên cuồng chụp ảnh đăng lên mạng xã hội, chưa đầy bao lâu đã xu hướng ầm trời.
Hiện tại đỗ xe đã vậy, Mộng Khiết thật sự không dám nghĩ tới lúc đi đến đây còn gây ra đàn sóng dữ dội như thể nào nữa!
Đôi chân cô đông đá tại chỗ, ngây ngốc nhìn gã đàn ông quen thuộc đang mặc đö chú rể.
Cố Thừa Trạch cầm bó hoa hướng dương, nhận ra có ánh mắt đang nhìn về phía mình, hắn chậm rãi ngước lên. Thấy được cô gái nhỏ sững sờ, xem ra vẫn chưa thích ứng được hoàn cảnh, ngốc nghễch không chịu được.
Mộng Khiết quên cả thở, bóng dáng Cố Thừa Trạch cao đớn che đi ánh nắng buổi sáng, bầu trời thay thế bởi nụ cười của hắn.
"Em lại phát ngốc cái gì thế?
"
"... Chú đến đây làm gì?!
"Gã đàn ông biết ngay cô sẽ hỏi câu này, một tay hắn ôm hoa. Cao hứng không chờ được, cúi xuống bễ xốc cô lên đi về phía con xe rước dâu đang chờ sẵn, sẵn sàng đón nữ chủ nhân về nhà bất cứ khi nào.
Nghe thấy tiếng la khe khẽ từ cô dâu nhỏ, Cố Thừa Trạch độ rõ bản chất ranh ma, vạch rõ kế hoạch ngạo nghề trả lời câu hỏi vừa rồi.
"Tôi tới để"àm gì à?
"
"Ông đây tới để đón phu nhân của mình về dinh!
"Đầu óc Mộng Khiết chắn động, bị hắn treo ngược vẫn không thể tin được.
Đây là rước dâu?!
Không đúng, gọi là bắt dâu thì đúng hơn!!!
Trong lòng Mộng Khiết nóng như lửa đốt, cô vùng vlấy tay chân đá về phía hắn, chưa được bao lâu lại bị ném lên xe hoa không chút thương tiếc. Miệng cũng không quên cãi nhau với hắn:"Tên khốn bịp bợm đáng ghét, chú dẫn tôi về làm gì?
"
"Gái ngày bà dì phiền phức kia hết rồi, tất nhiên là làm chuyện vợ chồng!
"Giây phút ấy Mộng Khiết mới nhận ra, cái câu hắn nói"Buông Tha"cho cô không phải là để thả tự do cho cô...
Mà là đang chừa thời gian để chắn áp con thú dữ trong người, chờ cho 7 ngày đèn đỏ qua đi mới có thể ăn mặn, và cả chuẩn bị rước dâu cho Mộng Khiễt!
Hẳn nói chuyện nhẹ bẫng, chuyện hiển nhiên của các cặp vợ chồng mà cô cũng hỏi.
Bé con dám hỏi, thì hắn dám trả lời.
"Giữ sức đi, lát nữa không còn sức r//ê//n la thì đừng trách ông đây không nhắc trước!
"--------------------------------------------------













