Chẳng Thể Tìm Được Em – Chương 44: 34B Vừa Sờ Mềm Lại Vừa Thích"Tiểu Khiết, xem ra tôi đã quá xem thường em!
Chẳng Thể Tìm Được Em
"Giọng nói của hắn tràn đây áp đực, Mộng Khiết lại như người được bỏ ngoài tai. Trong màn đêm đen cô thấy hắn đứng dậy, từ từ gỡ bỏ chiếc áo sơ mi, con sói đói khát đến giờ săn mồi tiễn về phía cô.
Đã trải qua quá nhiều chuyện, bóng dáng vạm vỡ kia cũng đã khắc sâu trong ký ức, cơ thể này cũng quen dần với sự đụng chạm của hắn.
Vì vậy khi được Cố Thừa Trạch bễ lên, vén lớp áo ngoài vứt sang một bên, dùng hàm răng sắc nhọn cắn lên cổ mình thay cho lời trừng phạt. Cố chỉ cảm thầy đau nhói, không còn ngoan cỗ như lúc đầu nữa.
Mộng Khiết bị hắn cắn đến đỏ mặt, nhưng vẫn tốt hơn là chịu cơn thịnh nộ của hắn...
Gã đàn ông này tức giận lên rất đáng sợ, huống hồ gì cô còn vứt đi những bức ảnh mà Cố Thừa Trạch trân trọng nhất, không mắt mạng hay cụt tay chân đã là may mắn lắm rồi!
Đôi mắt ong lanh ánh nước, mơ hỗ còn thấy được mấy bức ảnh cưới đã được hắn dùng cách nào đó khong khô như lúc ban đầu.
Tuy có hơi méo mó một chút do ngấm nước, có điều vẫn là chất điệu đắt tiền, hình ảnh cô mặc váy cưới nắm tay hắn vẫn thấy rất rõ.
Trong màn đêm yên tĩnh, bên tai chỉ còn vang lên tiễng m//ú//t mát ái muội.
Thời gian chớp mắt đã trôi qua hơn 30 phút, gã đàn ông hăng say tạo ra ấn kí trên thỏ nhỏ cuối cùng cũng chịu buông tha. Hắn có chút mệt, dựa vào vai cô đười biếng nói...
"Diệp Mộng Khiết, tôi có thể buông tha cho em.
"Cố gái nhỏ bắt ngờ nhướng mày, ánh mắt trong suốt độ vẻ vui mừng. Mộng Khiếp nhìn hắn qua gương, hắn có thói quen đặt gương đối diện chỗ ngủ, cô khó hiểu, nghi ngờ, lại càng không dám tin.
"Chú có mục đích gì...
"Thỏ nhỏ còn đang đjnh nói gì đó, vừa hé miệng ra, đầu lưỡi nóng rực của Cố Thừa Trạch đã mạnh mẽ xâm chiếm, bá đạo không hề nhẹ nhàng.
Giọng nói nơi cổ họng cô nức nở, hiển nhiên không chịu được đòn tắn công này.
Hắn điểm cánh môi ngọt ngào như kẹo kia của cô gái, hơi nóng phả ra trước mặt làm da thịt cô run rẩy, tễ bào trong người muốn nháo nhào chạy cả lên. Gương mặt sắc sảo đôi diện trước mắt cô, Cố Thừa Trạch nhàn nhạt trả lời...
"Tiểu Khiết, chỉ cần em thật đòng trả lời. Tôi sẽ suy nghĩ đến việc buông tha cho em!
"Bàn tay đặt trên vai hắn khẽ buông lỏng.
"Chú muốn hỏi việc gì...
"
"Em nhớ được kiếp trước, nhưng vì sao lại muốn rời bỏ tôi?
"Câu hỏi quá nhẹ nhàng nhưng lai mang sát thương rất đớn, trái tim Mộng Khiết co rút, quả nhiên hắn biết cô là Diệp Mộng Khiết.
Là đứa cháu hắn nuôi suốt 10 năm, cũng là người cháu hư hỏng dám tự tiện bò lên giường người chú của mình!
Kí ức đau thương ùn ùn kéo về, tràn ngập trong não bộ yếu ớt, cô nhớ đến lúc hắn đuối cô ra khỏi nhà.
Nhớ lúc hắn đền xe hoa với người con gái khác...
Cố cứu hắn đến hi sinh cả tính mạng, người đàn ông không có trái tim này vẫn không quan tâm.
Cổ họng chua xót khó thở, đôi mắt phiểm hồng ngẩng đẩu nhìn trực tiếp con ngươi sắc lạnh kia, Mộng Khiết nhẹ nhàng nói:"Chú không thương tôi!
"Gã đàn ông không ngờ cô sẽ thành thật nói ra, hắn có chút ngỡ ngàng, bất động trước vũ khí tỗi thượng của cô gái nhỏ. Hắn từng ăn độn trong hắc đao máu me bao nhiêu năm, lần đầu tiên biết cảm giác thể nào là mất tập trung, tự tay giao phó tính mạng cho kẻ khác.
Hắn không kìm nắm đấy cằm cô, khẽ nâng lên.
Tất nhiên là không vừa đòng với câu trả lời kia.
"Ai nói tôi không thương em?
"
"Chính chú là người đuối tôi ra khỏi nhà.
"Mộng Khiết vốn muốn đem lòng mình trút ra, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt điên cuồng muốn đem cô nuốt sống ấy liền nghẹn đẵng, không nói được gì nữa. Trầm mặc nhìn hắn...
"Cố bé ngốc, tôi thương em nhất trên lời.
"Sức lực nam nhân rất đớn, muốn đem cô hôn mãi không ngừng, Mộng Khiết vội dùng tay chặn môi hắn tại.
"Chú giữ lời hứa, ly hôn nhanh lên!
"Rõ ràng ban nãy hắn đã nói nếu trả lời thật sẽ thả cô đi!
"Ai nói với em là tôi muốn ly hôn?
"Cố Thừa Trạch nắm rất chắc cơ hội, con thỏ nhỏ không đẫu lại được cáo già trên thương trường như hắn, chiến thẳng gần như bằng 0.000000%"Tôi thả em đi, tuy nhiên việc lấy hôn cần phải suy nghĩ lại một thời gian.
"Hãn ta còn bổ sung thêm một câu:"Còn phải xem biểu hiện của em.
"Đêm khuya trời anh, Cố Thừa Trạch nhìn ra ngoài trời vẫn còn đen, không tiện để cô rời đi.
Thuần thục đem cô gái ôm chặt, cánh tay cứng như ghìm sắt siết mạnh trên eo, Mộng Khiết không thoát được nhăn mặt vì đau. Gã đàn ông chui sâu vào đồng ngực phập phồng kia, hít sâu mùi hương của cô rồi nhắm mắt muốn ngủ, thầm nghĩ gỗi ôm 34B này cũng rất đàn hồi.
Ôm rất s//ư//ớ//n//g, sờ cũng rất mịn.
Mộng Khiết bị hắn d//â//m tà ăn đậu hũ không nói được gì, cô đã ngủ cả ngày rồi, hiện tại năng đượng vẫn còn đầy không cần đi ngủ.
Miễn cưỡng để người đàn ông càn quấy trên người mình ngủ say, khi đó cô mới thở dài, xem ra đêm nay tại phải thức trắng rồi!
--------------------------------------------------













