Chẳng Thể Tìm Được Em – Chương 34: Bị Ép Ăn Đậu Hũ
Chẳng Thể Tìm Được Em
Mộng Khiết nhân lúc không có ai liền đén đút mở cửa muốn chạy trốn đi!
Nào ngờ, tên đáng ghét kia đã đi guốc trong bụng cô, khoá cửa từ lúc nào không hay.
Mộng Khiết bẫt đực quay trở về giường, mệt mỏi chờ đợi hắn.
Tuải qua một hồi đẫu tranh, sức lực Mộng Khiết đã cạn, đôi mắt đỏ ửng vì khóc khẽ chớp nhẹ, mệt mỏi chìm vào giấc ngủ sâu.
Cố Thừa Trạch vừa tắm xong, Duật Thần vừa hay về tới nơi đưa thứ đó về phía hắn. Anh ta đã hỏi các dì, phụ nữ mấy ngày đầu nên sử dụng đoại dài một chút, cũng mua thêm vài vật tư đến cho đão lại.
Bóng (ưng nhỏ nhắn đập vào mắt hắn, Cố Thừa Trạch biết cô sẽ không bao giờ ngoan ngoãn, đến gần thử thăm dò mới biết cô nhóc đã ngủ quên.
Mèo con ham ngủ nào biết được, ngủ say trong hang đjch sẽ có kết cục bị ăn không còn lại xương. Trong giấc mơ chưa trải qua được bao âu, Mộng Khiết đã bị cảm giác mát lạnh giữa hai chân truyền đến làm cho bừng tỉnh. Cô giật mình mở mắt, đã thầy Cố Thừa Trạch như cũ ngồi giữa hai chân mình, mạnh mẽ đem nó tách ra, hì hục lúc?âu vẫn chưa cỗ đjnh được băng vệ sinh lên chiếc quần nhỏ mặc vào cho cô.
Có lẽ là do hắn quá tập trung, nên mới không phát hiện cô đã bị mình chọc cho tỉnh giấc.
Mộng Khiết nhận thức được, nếu bản thân tỉnh ngay lúc này, chắc chắn sẽ khiến thời gian hắn đè mình (âu hơn. Vậy nên cô nén sợ hãi, nghiêng đầu giả vờ ngủ say...
Cố Thừa Trạch nhìn vào hưỡng dẫn trên bao bì, hắn miễn cưỡng thành công đem nó dính chặt, nhẹ nhàng đeo íên.
Cố còn tưởng hắn mặc xong cho mình, ít nhiều gì cũng"tốt bụng"mặc thêm đồ cho cô.
Gã đàn ông ma quỷ này, Mộng Khiết có chết cũng không ngờ được, hắn mặc xong quần nhỏ thiết yếu cho cô xong liền tắt đèn. Gắt øgao xem cô như gỗi ôm mà ôm chặt lấy, đem cằm mình đặt (ên bờ vai thơm ngát mùi sữa tắm, xong xuôi mới an tâm nhắm mắt ngủ cùng.
Tấm fting nhẫn nhụi mát lạnh, đột nhiên truyền đến cảm giác nóng rực rừồng ngực người đàn ông truyền đền, cánh tay màu đông đặt trên eo cô. Đôi mắt Mộng Khiết ở bên kia mở to, rõ ràng ban nãy còn dễ dàng ngủ say, hiện tại bất đắc dĩ có hắn ôm chặt, nguy cơ cả đêm nay sẽ mất ngủ!
Cô cắn chặt răng, cánh tay hắn không khác gì xiễng xích, muốn trốn càng khó khăn.
Trái tim đập mạnh mẽ, ngây ngốc nhìn vào khoảng không tối mịt, người đằng sau hơi thở đều đặn, chắc là đã ngủ say.
"Ưm...
"Mộng Khiết giả vờ xoay người, mơ màng đem người hắn đẩy ra xa.
Điều vô cùng hiển nhiên, cô nhóc chưa trải lời"ầm sao có thể đấu lại với con cáo già như hắn.
Cố nín thở nắm đấy tay hắn nhè nhẹ gỡ ra, nào ngờ, ngón tay chạm vào chưa được bao lâu, #lúc Mộng Khiết nâng (ên từ từ đặt sang bên cạnh...
Trong khoảnh khắc đó, sông ưng cô bất chợt lạnh buốt.
Cảm giác không ổn đánh thức Mộng Khiết, cô quay đâu nhìn gã đàn ông.
Diệp Mộng Khiết nghĩ hắn ngủ say rồi. Nào ngờ vừa quay lại, đã thầy đôi mắt sắc bén của hắn đang mở to nhìn chằm chằm vào từng hành động"chạy trốn' ngu ngỗc này của cô!
Trái tim Mộng Khiết như muốn ngừng đập, hàm răng thậm chí còn va đập nhẹ vì sợ hãi. Cố lắc đầu, vội vàng giải thích:"Chú... Tôi không phải đang bỏ trốn đâu, mà là do khát nước nên mới...
"Đầu đông mày Cố Thừa T;uạch khẽ nhếch, hắn cười tự diễu.
Chậc, chưa đánh đã tự khai.
Sau một lúc lâu, hắn đã chán chê trò chơi ngu ngỗ của cô mới nhắm mắt, giọng nói lạnh thẫu xương vang tên bên tai.
"Khát nước thì sáng mai uống, nằm xuống!
"
"Nhưng...
"Không đợi cô nói thêm, gã đàn ông lần thứ 2 đem cô quay về phạm vi của hắn, thô bạo kéo Mộng Khiết nằm vào trong đồng ngực màu đông rắn chắc kia.
Mộng Khiết đóan không sai, lực ôm từ lần thứ 2 còn mạnh mẽ hơn cả lúc ban đầu.
Chiều cao thiếu nữ Đông Nam Á chỉ ở tầm trung, cô cũng không phải ngoại Ởệ, 1m65 đã rất phát triển rồi. Vậy mà tên đàn ông trước mặt cô nghiểm nhiên cao tận 1m92, khiến cho thân thể mảnh mai hoàn toàn chìm sâu trong vòng ôm nóng chặt của hắn!
Đôi mắt hai mí khẽ chớp, giữa màn đêm đen chỉ còn đe đói ánh sáng từ ngọn nến"tình nhân' mà lúc đầu bà mụ chuẩn bị từ trước. Cố đã quen với việc nhìn trong bóng tối, bây giờ ngẩng một chút đã nhìn thấy được góc nghiêng hoàn hảo của hắn.
Người ta thường nói, đàn ông môi mỏng thường rất bạc tình.
Vô thức nhớ lại, không biết đã qua bao lâu cô không được nhìn hắn ở khoảng cách này rồi.
Kiếp trước chú xua đuổi cô, đem trái tìm mềm yếu luôn sống vì hắn mà vứt bỏ. Cố hiến máu cứu hắn, Cỗ
Thừa Trạch vẫn hận cô thấu xương...
Không đến gặp lấy một lần, nhưng thật may khi đám cưới diễn ra cô vẫn có thể nghe thấy tiếng hắn nói trên micro.
Mộng Khiết không thể hiểu, nếu như hắn thật sự có nhớ về quá khứ kiếp trước, vậy tại sao còn đuổi theo đến tận nơi đây muốn bắt cô về?
Chẳng đẽ hắn lại muốn hành hạ cô, không cho cô được sông yên ổn hay sao?
--------------------------------------------------













