Chẳng Thể Tìm Được Em – Chương 21: Tro Cốt Của Cô
Chẳng Thể Tìm Được Em
Duật Thần hoàn toàn ngây ngốc trước mệnh đệnh của Cố Thừa Trạch.
Đi theo hắn bao nhiêu năm, thực hiện biết bao nhiệm vụ đầu rơi máu đổ. Cuỗi cùng cũng có ngày... Anh ta phải sợ hãi trước cơn điên khủng khiếp trong con người hắn.
Cố Thừa Trạch muốn đào mộ, muốn đem cô trở về bên hắn vĩnh viễn.
Ngôi mộ này của tiểu thư mới chôn chưa được nổi 3 tháng, hồn còn chưa lạnh, nói gì đến việc muốn mang cô về nhà?
Nhưng anh ta thật sự không còn cách nào khác, nhìn thầy con ngươi đỏ rực thuộc về Cố Thừa Trạch. Hơi thở gầm gừ tựa như một con sói hoang, cực kỳ nguy hiểm.
Nếu Duật Thần còn không làm, chắc chắn hắn ta sẽ tìm ra cách ghê rợn hơn để khiến linh hồn Diệp Mộng Khiết mãi mãi ở bên mình.
Bất tắc dĩ kêu người mang xẻng tới, từng cuốc từng cuốc đem đất đào lên.
Âm thanh đào đất giữa màn đêm đen chói tai đến kinh người.
Giây phút anh ta đem lên một hũ cốt lớn, Cố Thừa Trạch không màng tất cả. Trực tiếp ôm (lấy hũ cốt còn dính chút đắt bên ngoài, cẩn thận đem phủi sạch bụi, ôm chặt lấy nó, tựa như bảo vật đem nó siết chặt trong lòng.
Truyện có chứa nội dung 18+, vui lòng không đọc nếu bạn chưa đủ 18 tuổi.
Tự động mở khóa chương @® Duật Thần hoàn toàn ngây ngốc trước mệnh đệnh của Cố Thừa Trạch.
Đi theo hắn bao nhiêu năm, thực hiện biết bao nhiệm vụ đầu rơi máu đổ. Cuỗi cùng cũng có ngày... Anh ta phải sợ hãi trước cơn điên khủng khiếp trong con người hắn.
Cố Thừa Trạch muốn đào mộ, muốn đem cô trở về bên hắn vĩnh viễn.
Ngôi mộ này của tiểu thư mới chôn chưa được nổi 3 tháng, hồn còn chưa lạnh, nói gì đến việc muốn mang cô về nhà?
Nhưng anh ta thât sự không còn cách nào khác, nhìn thấy con ngươi đỏ rực thuộc về Cố Thừa Trạch.
Ngôi nhà em và tôi đã sống suốt 10 năm trời.
Cố Thừa Trạch bỏ mặc tất cả, ôm theo"Tiểu Khiết"của hắn lặng lẽ rời đi.
Cả đám đàn em lẫn Duật Thần đứng yên tại chỗ, bất động không tin vào mắt mình. Đền khi hắn đã ngồi tên con xe đắt giá rời đi, bọn họ mới có phản ứng, vội vàng đuồổi theo.
Hắn về nhà sau 3 tháng, quả thực khi cô rời đi hắn cũng không về, đơn giản là vì thiêu hơi cô, hắn không quen.
Vào hôm sinh nhật, Mộng Khiết và hắn mới bất đắc dĩ về nhà chính một (ần.
Nào ngờ, lại xảy ra chuyện như vậy.
Nơi đây trước đây đều là Mộng Khiết dọn dẹp. Cố Thừa Trạch không thích người lạ vào nhà, vậy nên
từ việc ăn uống, chuẩn bị quần áo mỗi ngày đều là do cô làm, tuy mỗi tuần đều có người đến dọn tổng quát 1 lần. Nhưng vì có cô, nơi đây trong mắt hắn được gọi là nhà, là nơi để về.
Bây giờ không còn cô nữa, dinh thự với diện tích vừa phải không một bóng đèn được bật sáng, đen kịt giữa màn đêm. Lạnh lẽo không có một chút hơi ấm...
Cây hoa hồng trắng bên ngoài vì không có nữ chủ nhân chăm sóc, khô héo lúc nào không hay.
Động cơ xe quen thuộc chạy vào sân, Cố Thừa Trạch theo thói quen nhìn về phía cửa ra vào.
Tuước đây, dù cho hắn có về trễ như thế nào, Mộng Khiết vẫn mỉm cười chờ cửa đợi hắn trở về.
Bây giờ mất cô rồi, không còn ai đón hắn nữa.
Cố Thừa Trạch bước vào nhà, bên trong lạnh lẽo, vì không có cô.
Cảm giác trống rỗng, mỗi một nơi trong nhà đều có vết tích của cô. Hình bóng Mộng Khiết bận rộn trong nhà bếp, hay là khi tức giận vì biết tin hắn bỏ bữa để uống rượu, đều được hắn nhớ rất kĩ.
Lồng ngực co rút đến cùng cực, xâu chuỗi toàn bộ sự việc đến tờ giấy báo tử. Nước mắt hắn không ngừng rơi xuống trên hũ tro cốt, Cố Thừa Trạch nhớ cô rồi, hắn biết sai rồi, vậy tại sao cô vẫn không chịu xuất hiện.
Bầu trời giữa màn đêm giống như người con gái ấy, vì thấy cảnh tượng này mà bật khóc. Mưa rời ngày càng mãnh điệt, đáng tiếc, đến khi hắn nhận ra tình cảm của mình, tất cả đã quá muộn.
Cố Thừa Trạch ôm chặt đấy hũ tro cốt, bắt đực quỳ xuống cầu xin. Hắn mặc kệ cô có nghe thấy hay không, không chấp nhận được sự thật Mộng Khiết đã ra đi, điên cuồng gào thét gọi tên cô.
"Tiểu Khiết, chúng ta về đến nhà rồi.
"
"Em ra đây đi, tôi quỳ fay em, xin em... Tiểu Khiết, tôi sai rồi, thật sự sai rồi...
"Em ra đây đi, được không?
Lúc Duật Thần đuồổi theo đến nơi, đã thấy hắn như bị rút đi nguồn sống ôm chặt lấy"Tiểu Khiết"điên cuống van xin cô tỉnh dậy.
Nói rằng hắn biết sai, muốn bị cô trách mắng, chỉ là tổn thương mà hắn gây ra cho Mộng Khiết quá lớn. Thanh xuân của cô dừng lại ở tuổi 18, vĩnh viễn không thể trôi thêm, thật sự không còn cách nào khác.
Anh ta ôm một vật gì đó, sau một hồi lắn đo mới đi về phía hắn.
Mang theo sự kính trọng vốn có, cẩn thận đặt thứ kia trước mặt Cố Thừa Trạch. Sau đó mới từ tốn giải thích...
"Lão đại, đây là hộp thuỷ tỉnh đựng những con hạc giấy mà tiểu thư đã gắp trước khi mất.
"
"Em đã cho người đến hỏi Lục Dữ, cậu ta chỉ cười khẩy, cậu ta nói đây là nguyện vọng của tiểu thư.
"Duật Thần nhìn thấy Cố Thừa Trạch vẫn như cũ ngồi yên bất động giữ chặt hũ tro cốt, anh ta tuy kém tuổi với hắn, nhưng cũng là người mỗi ngày được thấy tiểu thư đớn lên.
Mộng Khiết không xem anh là thuộc hạ, mà còn đối xử như người nhà, bây giờ cô không còn nữa, chính Duật Thần cũng cảm thấy đau xót trống rỗng.
Anh cũng như lão lại, đều thắc mắc tại sao trong 3 tháng ngắn ngủi, sức khỏe của tiểu thư lại yếu đi một cách nhanh chóng như vậy.
Ung thư giai đoạn cuốỗi?
Không, điều này không đơn giản như vậy.
Duật Thần khẽ siết chặt tay, đôi bông tai được cải tạo thành chiếc định vị dưới ánh trăng loé sáng lạ thường. Đây là món đỗ cuối cùng Mộng Khiết tặng anh vào năm trước, nói rằng khi nào anh gặp nguy hiểm, nó sẽ báo tín hiệu về cho chú và cô. Mộng Khiết sẽ đi bắt tên đó phải đền mạng cho anh!
Có điều, Mộng Khiết lại thất hứa.
Cố còn chưa bảo vệ được anh, đã mãi mãi rời xa thế giới này vĩnh viễn.
Nghĩ đến nay, Duật Thần dứt khoát làm trái mệnh lệnh khi chưa được sự cho phép của hắn.
Trực tiếp xoay người rời khỏi dinh thự, đội mưa phi thẳng về căn cứ, mở rộng phạm vi điều tra lên toàn quốc. Thậm chí là thế giới, anh nhất định phải tìm cho ra kẻ đã hại tiểu thư qua đời!
--------------------------------------------------













