Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cha Nuôi! Con Hận Người! – Chương 106

Cha Nuôi! Con Hận Người!

Tác giả: Chun
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hộc... Hộc... Hộc...

Yến Nhi thở hổn hển, ả chạy một đoạn đường dài kèm với vết thương nghiêm trọng trên vai.

"Cô ổn chứ?" Lưu Nhược Lam đỡ Yến Nhi chạy từ nãy đến giờ cũng đứt hơi không kém. Cô ả nhìn thấy sắc mặt Yến Nhi đã bắt đầu tái mét, máu chảy ra rất nhiều.

"Không sao! Tôi ổn!" Yến Nhi nhìn xung quanh, nơi đây là con hẻm tối, cảm thấy đã an toàn ả mới thở phào nhẹ nhõm. Ả ngồi bệt xuống đất, tay xé áo ra một miếng vải dài rồi đưa cho Lưu Nhược Lam:

"Cô giúp tôi cầm máu đi!"

Lưu Nhược Lam cầm miếng vải, cô cẩn thận gỡ lớp áo đã bị máu đông dính chặt, sau đó cột lại vài vòng cầm máu tạm thời.

"Yến Nhi, vết thương cô nghiêm trọng quá... Hay là tôi đưa cô đi bệnh viện."

"Cô điên à! Bao nhiêu cái bệnh viện trong thành phố này đa số là của Tần Hạo. Nếu anh ta thấy tôi, nhất định sẽ bắt tôi giao cho Lâm Tạ Phong... Tôi đã ném trải địa ngục trần gian của anh ta rồi, tôi không muốn bị bắt thêm một lần nữa." Yến Nhi tức giận.

"Vậy giờ sao? Cô muốn chết ở đây à?" Lưu Nhược Lam cũng bực bội không kém, đương nhiên, trước giờ chưa ai dám quát lớn vào mặt cô ả cả.

"Cô giúp tôi mua một ít đồ... Tôi sẽ tự xử lý."

"Được rồi, cô chờ ở đây đi. Tôi đi mua."

Lưu Nhược Lam chạy nhanh tới tiệm thuốc gần nhất, cô mua những thứ Yến Nhi yêu cầu, sau đó quay trở lại con hẻm tối thì không thấy ả đâu cả. Lưu Nhược Lam lo lắng, cô nhìn ngó xung quanh không dám gọi lớn tiếng:

"Yến Nhi, cô đâu rồi?"

"Tôi ở đây, Lưu Nhược Lam." Yến Nhi trốn sau thùng xốp, ả không còn sức để đi chỉ biết ngồi tại chỗ.

Lưu Nhược Lam lập tức chạy lại quăng thùng xốp ra khỏi người ả. Cô phủi hết bụi trên người Yến Nhi và xem xét lại vết thương cho ả, nếu để vết thương dính bụi có nguy cơ bị nhiễm trùng mất.

"Sao cô lại ở trong này?" Lưu Nhược Lam hỏi.

"Lúc nãy, khi cô rời đi chưa được bao lâu thì... Thì tôi nghe có tiếng còi xe cảnh sát đang tới gần... Tôi vừa kịp nhìn thấy thùng xốp khá to nên... Nên trốn đỡ vào đó đợi bọn họ đi qua... Vài phút sau thì cô quay lại..." Yến Nhi vừa thở vừa nói, giọng nói khàn khàn yếu ớt, trên trán thấm đẫm mồ hôi, khuôn mặt nhăn nhó chịu đựng đau đớn. Chẳng bao lâu tấm vải băng bó vết thương đã thấm ướt một vùng đầy máu. Lưu Nhược Lam nhìn tình hình càng không ổn, cô cầm tay Yến Nhi vắt ngang vai mình, đỡ ả từ từ đứng dậy:

"Yến Nhi, cô cố lên. Tôi đưa cô về nhà."

Yến Nhi im lặng, nói đúng hơn ả không còn sức để mở miệng. Ả mất máu quá nhiều, cơ thể gần như sụp đổ đi không nổi nhưng ả vẫn cố chịu đựng.

Chỉ còn một chút nữa thôi! Ả sắp về tới nhà rồi!

Hai mắt Yến Nhi đã bắt đầu lim dim, đầu dựa lên vai Lưu Nhược Lam, hai chân cố gắng bước đi.

Hên là nhà Lưu Nhược Lam cách nơi tổ chức buổi lễ không xa, bình thường đi bộ mười lăm phút là tới nhưng hôm nay họ đi gần ba mươi phút mới về tới nơi.

Mở cửa, Lưu Nhược Lam đỡ Yến Nhi ngồi trên ghế sofa, cô vội khoá cửa lại. Rồi lấy ra trong túi những thứ dùng để xử lý vết thương, giúp Yến Nhi nằm xuống ghế, ả giờ đây đã ngất đi hoàn toàn. Lưu Nhược Lam lấy trong phòng bếp ra một con dao và một cây nến được đốt lửa sẵn, cô mạnh bạo lột áo của ả ra, tháo bỏ miếng vải đang băng bó. Cô ả cầm con dao hơ trên ngọn lửa, sau đó dần dần đưa mũi dao đến vết thương của ả. Trước đó Lưu Nhược Lam có nhét vào miệng Yến Nhi một miếng vải trắng để tránh ả cắn trúng lưỡi. Mũi dao vừa cứa vào da, Yến Nhi đã nhăn nhó đau đớn, càng vào sâu ả càng đau đớn toát mồ hôi lạnh, răng cắn chặt miếng vải, tay nắm chặt lấy nệm ghế.

Lưu Nhược Lam cố gắng bình tĩnh, tay mạnh dạn lấy viên đạn ra khỏi vết thương. Năm phút sau, viên đạn đã được lấy ra ngoài, cô lấy kim và chỉ mua ở tiệm thuốc, hơ kim trên ngọn lửa sau đó xỏ chỉ may lại vết thương cho Yến Nhi. Xong xuôi cô lấy miếng vải trong miệng ả ra, lấy khăn lau hết mồ hôi cho ả rồi mặc cho ả quần áo mới.

Lưu Nhược Lam dìu ả vào giường nằm, đắp chăn cho ả rồi đi dọn dẹp lại đống đồ sơ cứu, thủ tiêu viên đạn, miếng vải và cái áo dính máu. Cô ả cũng đi tắm rửa cho sạch sẽ mùi tanh trên người, tối nay coi như cô ả nghĩ một bữa làm, giờ cô không còn sức nữa rồi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cha Nuôi! Con Hận Người!
Chương 106

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 106
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...