Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cha Nuôi! Con Hận Người! – Chương 102

Cha Nuôi! Con Hận Người!

Tác giả: Chun
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Buổi lễ ra mắt bộ sưu tập mới của công ty MR được tổ chức vào sáu giờ tối tại sàn diễn thời trang lớn nhất thành phố. Trước cửa được bố trí hai bên là nhân viên nam mặc bộ vest đen, mỗi bên khoảng mười người dọc theo thảm đỏ từ mặt đường đi vào sảnh chính. Chưa đến sáu giờ nhưng phía trước đã đậu đầy những xe hơi đời mới.

Cô trên người diện một bộ váy đỏ xẻ tà dài đến nỗi cô mang đôi cao gót mười hai phân nhưng vẫn che hết một bên chân, vải mỏng làm ẩn hiện vẻ đẹp kiều diễm bên trong. Phía trên hơi khoét sâu vòng ngực vừa quyến rũ, vừa sang choảnh, hôm nay cô trang điểm theo tông đỏ cùng mái tóc dài được uốn xoăn lọn nhìn rất quyền lực và chững chạc hơn so với độ tuổi hai mươi mốt.

Cô đi vào trong phòng trang điểm kiểm tra tiến độ chuẩn bị, đám nhân viên thấy cô liền cúi đầu chào rồi tiếp tục công việc.

"Trang phục đã xong hết chưa?" Cô nhìn cô trưởng phòng hỏi.

"Dạ chủ tịch, trang phục đã chuẩn bị xong rồi ạ, mời cô xem qua."

Cô gật đầu, đi xem lại thật kĩ một lần nữa, bộ trang phục mặc trên con ma nơ canh là bộ trang phục chính hôm nay. Ánh mắt lướt qua các đường chỉ, tay chỉnh lại bộ trang phục sao cho đẹp hơn. Một nữ lao công vô ý va vào cô một cái khá mạnh, dường như cô ả đang rất vội vàng.

Cô quay lại nhìn, sắc mặt vẫn không có gì thay đổi nhưng nữ lao công kia lại có chút chột dạ, khuôn mặt lập tức xuống sắc xanh xao hẳn.

"Cô đi đâu mà vội vàng thế? Lưu Nhược Lam!"

"A... A... Thưa chủ tịch, tôi đâu có vội vàng gì đâu?" Cô ả ấp úng nói, giọng hơi run run như làm việc xấu mà bị bắt quả tang vậy. Đúng lúc này, điện thoại trong túi Lưu Nhược Lam vang lên khiến ả giật mình, thầm rủa tại sao lại vào lúc này!? Thật không đúng thời điểm!

"Xin... Xin phép chủ tịch!" Lưu Nhược Lam cúi đầu rồi luống cuống chạy đi. Cô nhìn theo bóng lưng đang dần mất khuất, nhìn chằm chằm một lúc lâu, ánh mắt sắc bén chứa đựng nỗi phức tạp, khoé môi nhếch như không cười. Cô dời mắt sang hướng khác, đã đến giờ cô kêu đám nhân viên đem trang phục thay cho các người mẫu, còn cô đi ra ngoài mở màn buổi lễ.

...

Lưu Nhược Lam sau khi chạy ra khỏi phòng trang điểm, cô ả bấm điện thoại nghe:

"Này, cô tới chưa? Suýt nữa tôi bị Marie phát hiện rồi đấy?"

"Marie? Tư Linh sao? Cô ta có nghi ngờ điều gì không?" Yến Nhi có hơi lo sợ kế hoạch sẽ bị cô phát hiện nên lập tức tra hỏi Lưu Nhược Lam.

"Cô ta chỉ hỏi tôi đi đâu mà vội thì cô gọi điện thoại tới, tôi kiếm cớ chạy đi luôn. Chắc là không có nghi ngờ gì đâu!?" Lưu Nhược Lam vừa đi vào khu vệ sinh vừa nhìn ngó xung quanh, cô ả dần dần ra cửa sau:

"Yến Nhi! Cô tới đâu rồi?"

"Tôi đang trên taxi, gần tới nơi rồi. Cô ra cửa sau đi."

"Tôi ra rồi! Cô nhanh lên!"

Khoảng năm phút sau, Yến Nhi từ chiếc taxi bên kia đường đi xuống, ả tức tốc chạy qua đường. Hôm nay ả mặc bộ đồ giống y Lưu Nhược Lam, khuôn mặc được ả hoá trang trông xấu xí, già nua. Như vậy Thẩm Tư Linh sẽ không nhận ra ả!

"Đã xong rồi chứ?" Yến Nhi chạy qua liền hỏi Lưu Nhược Lam.

"Xong rồi, chút nữa khi người mẫu đi catwalk xong, cô cứ giả vờ đi vào dọn dẹp sân khấu."

"Tốt rồi! Vào trong đi, tránh để cô ta nghi ngờ!"

Yến Nhi cúi thấp đầu đi vào bên trong, từng bước nhẹ nhàng trà trộn vào đám nhân viên.

Buổi lễ bắt đầu, MC mở màn và giới thiệu nhà thiết kế là Nhu Tử và chủ tịch công ty MR là cô. Ánh đèn chói chiếu thẳng vào mắt cô khi cô vừa bước ra sân khấu, cô có hơi nheo mắt khó chịu nhìn xung quanh tươi cười, nụ cười trên môi như cứng đờ khi cô nhìn chằm chằm về người đàn ông ngồi trước mặt ngay trung tâm.

Lâm Tạ Phong!

Khoé môi cô dựt dựt, hai mắt híp lại. Anh giơ một bàn tay lên vẫy chào cô, nụ cười tươi rói nhưng không kém phần yêu nghiệt. Những khách mời nữ ngồi kế anh, vừa liếc nhìn lên sân khấu vừa liếc sang nhìn anh ngắm nghía, có người còn giơ điện thoại ra chụp. Trong cô như có một cỗ khó chịu, ghen tức nhưng cô vội phủ nhận, mắt liếc nhìn về hướng khác nhưng lại không chịu nổi mà nhìn về phía anh. Trong lòng cô đay nghiến, thầm chửi rủa:

Đám nữ nhân kia! Đáng ghét! Làm gì mà nhìn anh ta dữ vậy?

Anh ta có gì hơn đâu chứ!? Chỉ là khuôn mặt đẹp hơn bình thường một chút! Tướng tá cao ráo, bảnh bao hơn bình thường một chút! Gia thế chỉ nổi trội hơn bình thường một chút thôi mà!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cha Nuôi! Con Hận Người!
Chương 102

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 102
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...