Câu Dẫn Nhầm Em Trai Nhỏ – Chương 9
Câu Dẫn Nhầm Em Trai Nhỏ
Ngón tay thon dài của Lâm Thích lướt trên màn hình, Thời Gia Nhiên lại nghĩ đến ban đêm mấy năm trước, anh dùng ngón tay này vuốt ve nơi hoa môi non mềm, chậm rãi cắm vào, cô đau phải kêu thành tiếng, anh nghiêng đầu hôn cô, nói chị đừng sợ, chút nữa sẽ không đau
Anh gọi cơm hộp xong, không đưa di động về tay cô ngay, nhẹ nhàng vuốt ve, nhàn nhạt nói
“Màn hình hỏng rồi.”
Thời Gia Nhiên ngẩng đầu lên nhìn gương mặt bình tĩnh của anh, ánh mắt thâm trầm, khí chất cùng với âm thanh gọi chị kia hoàn toàn bất đồng, không biết đến cuối cùng anh muốn làm gì, cô cong khóe môi: “Màn hình công nghiệp rơi nhẹ là hỏng, không ảnh hưởng gì.”
Lâm Thích hơi cong cong khóe môi, đưa di động trả về: “Chiếc di động trước kia chị tặng cho anh tôi còn ở chỗ tôi.”
Thời Gia Nhiên kinh ngạc nhìn anh, hẳn là anh đã biết quan hệ giữa cô và Lâm Thanh xấu hổ bao nhiêu, trong lúc Lâm Thanh sắp kết hôn mà còn nhắc đến anh, tính cô không thể nào tốt được, hạ lệnh đuổi khách
“Tôi còn phải làm việc, thân thể cậu không thoải mái nhanh trở về phòng bệnh đi.”
Lâm Thích nhìn dáng vẻ rầu rĩ tức giận của cô, khóe môi ngậm cười đi ra khỏi văn phòng.
Lúc cơm hộp được đưa đến, Thời Gia Nhiên muốn gọi y tá đến đưa qua, nhưng lo lắng người khác suy nghĩ linh tinh, lén lút đi vòng từ sườn hành lang đi đến phòng bệnh.
Share this
*
Gần đây bệnh viện không phải quá ít bệnh nhân, nhưng Lâm Thích đã được cấp trên nói phải ưu tiên, phòng hai giường đã biến thành phòng đơn.
Bình thường lúc Thời Gia Nhiên đi kiểm tra phòng sẽ không gõ cửa, cũng không cảm thấy người bệnh đi từ phòng tắm ra có gì đó không ổn, nhưng giờ phút này lại là Lâm Thích, người vừa tắm xong đi ra, thân trên trần trụi, cơ bắp gợi cảm nhô lên, kéo dài đến đường nhân ngư.
Mái tóc ướt dầm dề vẫn còn đang nhỏ nước, ngũ quan tuấn tú bị động tác lau tóc che đậy, như ẩn như hiện.
Trong không khí tràn ngập hương thơm của dầu gội đầu, tim cô đập hỗn loạn, mắt không biết phải nhìn đi đâu
Lâm Thích kinh ngạc vài giây, sau khi nhìn thấy cơm hộp trong tay cô, anh cầm lấy áo thun ở trên giường tròng lên đầu Thời Gia Nhiên thừa dịp đầu anh bị áo che đi, ngắm khối cơ bụng, tâm tình nhảy nhót lộp bộp, cô buông hộp cơm xuống vội vàng nói
“Cơm hộp đến rồi, ăn sớm một chút nghỉ ngơi.”
Lâm Thích gọi cô lại: “Ngực tôi hơi buồn buồn.”
Theo bước chân đến gần, tim cô không khỏi đập nhanh hơn, trên người như có dòng điện đang chạy dọc, cảm giác tê dại không nói nên lời, không biết đến tột cùng là có chuyện gì đang xảy ra.
“Hả? chỗ nào?”
Xuất phát từ bản năng, trong đầu chợt nhảy ra cơ ngực màu mật ong.
Thời Gia Nhiên không thích mãnh nam lắm, khi cùng bạn bè đi tập thể hình, gặp gỡ mấy huấn luyện viên thể hình cơ bắp, ánh mắt trần trụi của họ làm cô cảm thấy không thoải mái, thời gian lâu rồi, khái niệm của cô đối với mãnh nam dừng lại ở chỗ mấy hấn luyện viên thể hình đó.
“Về lấy ống nghe đến khám cho tôi, ngực có cảm giác không tốt lắm.”
Lâm Thích ngồi trở về giường đưa lưng về phía cô.
Thời Gia Nhiên nhíu mày đi về phía trước, Lâm Thích nhanh chóng xốc chăn lên nằm xuống giường.
Giọng nói của cô trở nên khẩn trương
“Lâm Thích? Cậu không sao chứ? Chỗ nào không thoải mái? Từ lúc nào?”
Lâm Thích cuốn chăn, khóe miệng hơi hơi cong lên.













