Câu Dẫn Nhầm Em Trai Nhỏ – Chương 10
Câu Dẫn Nhầm Em Trai Nhỏ
Thời Gia Nhiên bị anh cười hoảng như lên đồng, dáng vẻ lo lắng đi về phía văn phòng lấy ống nghe.
Lần nữa quay trở lại phòng bệnh, Lâm Thích đã mở cơm hộp ra, bình yên vô sự ăn.
Thời Gia Nhiên có cảm giác hơi tức giận, tay nắm chặt ống nghe bệnh, cắn chặt răng nói
“Còn chỗ nào không thoải mái?”
Lâm Thích buông đũa, đóng nắp hộp cơm lại, cùng mu bàn tay xoa xoa miệng, sườn mặt đẹp đẽ có vài phần tương tự như Lâm Thanh. Thời Gia Nhiên khó có thể tìm được bóng dáng nào đó của Lâm Thanh trên người Lâm Thích, hai người họ không phải cùng một loại người.
Lâm Thích đứng lên, đi đến trước mặt Thời Gia Nhiên, hào phóng kéo áo thun lên, cơ ngực lõa lồ, hơi thở mê người, trai đơn gái chiếc ở chung một phòng, Thời Gia Nhiên cảm thấy nao nao.
Anh cách cô một bước xa xa, nếu là người khác, Thời Gia Nhiên sẽ cảm thấy mình bị đùa giỡn.
Nhưng Lâm Thích ở đối diện, mà người này lại là cảnh sát Lâm Thích.
“Chị, đến đây nghe đi, cảm giác bây giờ không được tốt.”
Thời Gia Nhiên ngẩng đầu lên nhìn thấy vẻ mặt cười nhạt nhẽo của anh, khóe môi hơi cong lên như chiếc móc câu, tiếng nói thâm trầm, như được thời gian lắng đọng mà khàn khàn, tựa như lộ ra lời ám chỉ tình dục.
Thời Gia Nhiên ý thức được mình luôn nghĩ về việc lần trước, vàng tai tê dại, tâm loạn như ma, hơi thở có chút hỗn loạn, bàn tay nắm chặt ống nghe vì khẩn trương mà thấm ra chút mồ hôi.
Anh duỗi tay cầm tay cô kéo về trước ngực mình, mặt dán sát lại gần, ở bên tai cô nói nhỏ
“Chị, nghe một chút.”
Hai người cách nhau rất gần, hơi thở mát mẻ vì anh vừa rửa mặt, mang theo hương vị riêng biệt như ánh mặt trời lan tràn trước mũi, trong lúc nhất thời quên mất phải rút tay về, hình như có cảm giác an toàn xưa nay chưa từng có từ ngón tay ấm áp của anh xâm chiếm lấy cô.
Anh chỉ vào vết sẹo nhàn nhạt ở xương bả vai nói: “Chị, còn nhớ vì sao có cái sẹo này không?”
Trái tim Thời Gia Nhiên đông cứng, lúc này mới nhớ đến đây là bệnh viện, thời điểm nào cũng có thể có y tá nhìn thấy mình cùng bệnh nhân nam đứng trong phòng bệnh lôi lôi kéo kéo, cô hoảng loạn thu tay về
“Nếu cậu không có chỗ nào không thoải mái, tôi đi đây, ban đêm có gì bất thường thì trực tiếp bấm chuông là được.”
Cô vừa muốn xoay người rời đi, trên mu bàn tay lại có cảm giác ấm áp, cơ thể chững lại, quay đầu lại định phát hỏa, thấy Lâm Thích đang lẳng lặng nhìn cô nói
“Đêm đó chị cắn, chị nói chị đau”
Share this
*
Thời Gia Nhiên trốn ra khỏi phòng bệnh của Lâm Thích, ngày hôm sau sẽ tan ca, tránh chạm mặt Lâm Thích, cô sắp xếp người khác đi kiểm tra phòng, sớm đổi ca.
Người về vừa đến cửa, chủ nhiệm lại gọi điện thoại đến.
Thời Gia Nhiên kéo lê thân thể mỏi mệt lần nữa quay lại bệnh viện, cùng các chuyên gia, bác sĩ xác định phương án chữa trị. Sở dĩ Lâm Thích nhập viện là vì bị thương trong lúc bắt tội phạm, nhưng sau khi chụp CT, lại phát hiện bên trong ngực có một khối U, vừa lúc phải kiếm tra lại toàn bộ bệnh án.
Cô không tình nguyện lại mặc vào áo blouse trắng, vừa mới ra khỏi phòng bệnh lại đụng phải Lâm Thanh, mấy năm nay không gặp, dáng vẻ Lâm Thanh đã thay đổi, vẫn dịu dàng nho nhã như cũ, còn có thêm hơi thở trưởng thành.













