Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cậu Chủ Em Sai Rồi – Chương 91

Cậu Chủ Em Sai Rồi

Tác giả: ROSE
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nguyệt Vy nói với Huệ An một tiếng sau đó theo cậu ra sân vận động.

Hai người ngồi trên ghế đá, Nguyệt Vy thấy trời đang lạnh nhưng Nhật Tân chỉ mặc một chiếc áo sơ mi phong phanh, cô không kìm được mà nắm lấy tay cậu, miệng hà hơi giúp cậu sưởi ấm.

Nhật Tân nhìn thấy hành động của cô, bỗng nhiên đáy lòng quặn thắt, nghẹn ngào không nói nên lời.

Người con gái trước mặt nắm lấy cậu, tay cô rất mềm lại nhỏ nhắn không thể nào bao hết tay cậu.

Nguyệt Vy vừa hà hơi vừa trách móc: “Tay em lạy như đá vậy, trời lạnh sao không chịu mặc áo ấm vào hả? Muốn bị cảm có đúng không?”

Bàn tay cậu bây giờ đã gầy hơn rất nhiều, từng khớp xương nổi rõ, lòng bàn tay cũng trắng bệch ra.

Nguyệt Vy cảm thấy xót xa vô cùng, cô cứ cúi đầu nằm lấy tay cậu hà hơi liên tục, mãi đến khi đôi mắt đỏ lên một màu đau thương.

Nguyệt Vy biết, đứa em này đã lo lắng buồn bã vì cô ra sao.

Tối đó, hắn là khi trở về không nhìn thấy cô trong phòng trọ cậu đã đau lòng lắm.

Nghĩ đến đây, nước mắt Nguyệt Vy đã không nhịn được mà rơi ra từ khóe mi lăn dài xuống mu bàn tay cậu.

Nhật Tân không nói gì, mặc kệ cảm giác lạnh lẽo từ đối bàn tay, mặc kệ cô gái trước mặt đã đỏ hoe đôi mắt, cậu chỉ im lặng nhìn cô.

Trong lòng đủ loại cảm xúc đan xen, chua xót, tức giận, bất lực, tất cả làm cổ họng cậu nghẹn đứ lại.

Có trời mới biết, một tuần qua cuộc sống của cậu như thế nào? Cứ luôn suy nghĩ về cô, cứ luôn nhớ về cô.

Mà càng nhớ càng nghĩ càng đau lòng.

Bàn tay Nhật Tân đã chuyển từ bị động sang chủ động từ lúc nào, cậu nắm lấy tay cô, nắm rất chặt.

Cô có thể cảm nhận được sự run rẩy từ tay Nhật Tân.

Nguyệt Vy ngước đôi mắt ngơ ngác nhìn cậu, ngây ngô cười: “Tay chị...!ấm lắm...!có đúng không?”

Nhưng đến khi nhìn thấy màn nước mắt của Nhật Tân, Nguyệt Vy đã không thể gắng gượng được nữa.

Nước mắt lăn dài trên má.

Cô bật khóc nức nở, đôi vai gầy run lên bần bật, cô ôm lấy khuôn mặt gầy gò của Nhật Tân không ngừng nói: “Chị xin lỗi.

Xin lỗi em, xin lỗi.

Vì chị mà em phải lo lắng rồi.

Xin lỗi em.”

Tân không kìm lòng được mà ôm cô vào lòng, tiếng nói hòa lẫn trong sự nghẹn ngào vui buồn lẫn lộn: “Chị không cần xin lỗi, đừng khóc nữa.

Đừng khóc nữa mà” Nhật Tân càng dỗ, Nguyệt Vy càng khóc đến lợi hại.

Phải một lúc sau, Nguyệt Vy mới nín hẳn.

Hai người ngồi cạnh nhau trên ghế đá, trầm mặc trong những nỗi niềm riêng.

Thấy Nhật Tân không nói gì, cô ngước đôi mắt long lanh nhìn cậu, nhẹ nhàng lên tiếng phá bỏ sự im lặng giữa hai người: “Lúc nãy...!em nói có chuyện muốn nói với chị?” Nhật Tân lưỡng lự, ánh mắt ẩn nhẩn như đang khắc chế một cảm xúc mãnh liệt nào đó, cậu thở hắt một hơi, trầm giọng nói: “Chị, một tuần qua em đã suy nghĩ rất nhiều.

Em đã nghĩ kĩ rồi, bây giờ chị muốn thoát khỏi người đàn ông tên Hoàng Phong đó, chỉ có một cách thôi.

Chị chuyển vào kí túc xa đi.”

Nguyệt Vy thở dài thượt thượt, cách này dì Ánh cũng đã từng nói với cô một lần rồi.

Nhưng mà...!“Kí túc xá của trường chẳng phải hết phòng rồi hay sao? Lần trước chị cũng đã lên đăng kí một lần với Huệ An, em không nhớ à?”

Nhật Tân lại nói: “Chuyện này chị không cần lo.

Để em thu xếp chuyện này giúp chị.

Chắc chắc sẽ được.

Nguyệt Vy nghe thấy giọng điệu chắc chắc của Nhật Tân, trong lòng mừng rơn: “Em...!nói thật chứ?”

Nhật Tân gật đầu: “Đương nhiên là thật.

Cậu nói bằng giọng tràn đầy niềm tin: “Mọi chuyện chị cứ giao cho em không cần phải lo lắng gì cả.

Hắn cho chị đi học lại là tốt rồi.

Chị cứ tập trung học hành đi, đừng bận tâm gì nữa.

Nguyệt Vy không kìm được xúc động, cô mỉm cười nhìn Nhật Tân trầm giọng nói: “Cảm ơn em.

Tân à...!bây giờ, mọi chuyện, chị chì có thể trông cậy vào em thôi.”

Tân đặt tay lên vai cô, an ủi: “Tin em, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi”

Vậy là, chiều hôm đó, Nguyệt Vy mang theo tâm trạng hào hứng vào lớp học.

Huệ An để ý từ lúc Nhật Tân và Nguyệt Vy nói chuyện riêng đến giờ, cả hai đều phấn chấn hơn rất nhiều.

Huệ An huých nhẹ tay Nguyệt Vy, tò mỏ hỏi: “Tớ thấy cả cậu và Tân đều đột nhiên vui vẻ cả lên.

Hai người nói chuyện gì, tớ biết được không?”

Nguyệt Vy cười cười: "Chuyện linh tinh thôi đừng suy nghĩ lung tung nhé An.

Cậu cứ trưng cái biểu cảm này ra, tớ lại tưởng cậu đang ghen đấy?” Huệ An bị nói trúng tim đen, trên mặt là vẻ ngại ngùng ngượng nghịu, cô lúng túngphủ nhận: “Tớ..

tớ ghen hồi nào chứ.

Chỉ là tò mò thôi.”

Nguyệt Vy bĩu môi, ranh mãnh nói: “Thật không đó?” Huệ An bị trêu, thẹn thùng đánh vào tay Nguyệt Vy một cái phụng ph nói: “Lúc nào cũng chỉ biết trêu chọc tớ.

Đáng ghét.

Nguyệt Vy cười hì hì, lúc này tiếng chuông hết tiết cũng vang lên.

Bảo hiệu giờ tan học.

Nụ cười trên môi Nguyệt Vy chợt ngưng trọng lại.

Huệ An vì phải đi làm thêm nên cũng vội vàng tạm biệt Nguyệt Vy, bóng cô ấy vừa khuất.

Nguyệt Vy đã không thể cười được nữa, cô nhìn bạn bè xung quanh hớn hở trở về nhà càng thêm tủi thân, buồn bã.

Nguyệt Vy cố tình thu dọn sách vở thật chậm, thật chậm, khuôn mặt đượm buồn ảo não.

Trong lớp chỉ còn lại mình Nguyệt Vy, cô nằm ườn ra bàn, phải một lúc lâu sau, mới gượng gạo đứng dậy.

Đến giờ cô lại phải trở lại nơi nào đó rồi.

Nguyệt Vy lững thững đi ra khỏi lớp, vì đang cúi đầu, nên Nguyệt Vy vô tình va phải vào một người.

Vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải một ánh mắt sắc bén, khuôn mặt trang điểm kĩ càng hiện ra gần kề ngay trước mặt, Nguyệt Vy không ngờ lại gặp Thiên An lúc này.

Không muốn chuốc thêm phiền phức nên cô vội vàng nói xin lỗi, rồi lách người định bước đi.

Nhưng cánh tay nhất thời bị giữ lại, Thiên An kéo mạnh cô rồi đẩy xuống sàn.

Nguyệt Vy đau đớn hét lên một tiếng.

Lúc này sinh viên trong giảng đường đã về hết, bên ngoài hành lanh cũng thưa người, thấy đám đông vây quanh Nguyệt Vy, họ cũng cũng chỉ tặc lưỡi rồi rời đi.

Hẳn là cũng biết Thiên An là ai, nên không muốn dây vào.

Thiên An đứng vòng tay trước ngực, từ trên cao nhìn xuống Nguyệt Vy, bộ dạng đầy hốc hách, cô ta nhếch môi: “Lâu không gặp.

Khỏe chứ?"

Nguyệt Vy giương mắt nhìn Thiên An, cô phủi tay đứng dậy nhàn nhã nói: "Muốn nói chuyện hay là đánh nhau?” Thiên An không ngờ Nguyệt Vy lại mạnh miệng như vậy, cô ta có chút sững sờ nhưng cũng không tỏ ra yếu thế, trên khuôn mặt hiện lên một nụ cười giễu cợt: “Tôi chỉ tưởng chị chỉ có khả năng dụ dỗ đàn ông thôi chứ không ngờ, còn có thể thừa khả năng làm giang hồ nữa đấy.

Quá tuyệt vời, quá tuyệt vời?”

Dứt lời, cô ta vỗ tay đồm đốp như tán dương, đám ruồi nhậy xanh đỏ xung quanh cũng hùa theo vỗ tay.

Nguyệt Vy cảm thấy mệt mỏi vô cùng, cô hờ hững nói: “Các cô muốn gì nói nhanh đừng làm mất thời gian của tôi?”

Thiên An xoắn xoắn lọn tóc trên vai, ngửa đầu cười khinh khi: “Đừng làm mất thời gian cướp chồng người khác của chị chứ gì? Haha.

Nguyệt Vy cau mày: “Cô nói cái gì?”

Thiên An nhếch môi, ánh mắt tà ác nheo lại, tát thẳng vào mặt Nguyệt Vy một cái khiến cô ngã xuống sàn.

Thiên An lớn tiếng quát: "Dẹp ngay cái bản mặt thanh cao đó đi.

Mày nghĩ mày ai? Hả? Dám vênh mặt lên à.

Lột ngay cái lớp mặt nạ ngây thơ của mày xuống ngay.

Con điểm, mày mồi chài Nhật Tân còn chưa đủ hay sao còn dám quyến rũ luôn cả đàn ông của chị tao.

Hôm nay, tao sẽ cho mày biết thế nào là lễ độ

Nguyệt Vy bị cái tát bất ngờ của Thiên An làm cho choáng váng, nghe thấy những lời cay nghiệt từ miệng Thiên An cô càng thấy nhục nhã hơn.

Nguyệt Vy gượng người dậy, máu tươi từ miệng chảy ra.

Vừa đứng lên, có hai ba người trong nhóm Thiên An đã lôi kéo cô đi.

Nguyệt Vy dùng hết sức vùng vẫy, cô hét lên: “Thả tôi ra, mấy người làm gì vậy, có ai không.

Cứu tôi...!Cứu tôi !!!!” Nhưng mặc kệ Nguyệt Vy la hét, bọn họ vẫn lôi Nguyệt Vy đi, chuẩn bị kéo vào nhà vệ sinh thì bất ngờ phía sau truyền đến tiếng bước chân dồn dập, tiếp đó là tiếng quát của Nhật Tân: “DỪNG LẠI NGAY”.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cậu Chủ Em Sai Rồi
Chương 91

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 91
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...